Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 52


Trước Sau

CHƯƠNG 52
Kim Anh kéo Mỹ Hân đi đến khắp gian hàng này đến gian hàng khác, dù gì cũng không phải tiền của mình cứ chọn, chọn, chọn. Cái nào mặc được Kim Anh chọn cho bằng hết. Mắt ngó nghiêng, mồm liến thoắng, tay cầm cái này rồi đặt cái kia xuống :

– Đẹp kô chị, đẹp kô chị.

– Cái này.

Kim Anh đưa bộ váy ướm lên người mắt nháy nháy nhìn Mỹ Hân.

– Không.

Mỹ Hân nhìn màu sắc sặc sỡ đã không thích, kiểu dáng lại hơi già. Không nên dung bộ này vào hôm đính hôn nên là một bộ váy hồng phấn hoắc trắng thế mới tinh khiết.

Kim Anh tắt ngấm nụ cười. Nhưng tay lại cầm cái khác lên :

– Thế cái này.

– Không.

Xụ mặt, Kim Anh lại để xuống, tay chuẩn bị nhấc cái nữa lên định ướm vào người ;

– Mất hứng.

– Đẹp được chưa.

– Thôi em thấy xấu rồi. Hì hì.

Thử hết cửa hàng nhà người ta mà không chọn được cái váy nào, Kim Anh lại kéo Mỹ hân lôi tuột ra gian bên cạnh xem. Hết bộ này, rồi đến váy kia. Mặt Mỹ Hân đã phờ phạc, đúng là tuổi trẻ đi thử quần áo là điều mệt nhất mà có vẻ Kim Anh thấy vậy vẫn không xi nhê gì. Cô mệt bở hơi tai với Kim Anh này mất, tay cầm một đống quần áo nhưng lại vẫn muốn mua them. Mẫu mã năm nay có vẻ phong phú và nhiều màu sắc.

Thấy Kim Anh định kéo mình đi xem giày, Mỹ Hân đứng lại vén sợi tóc vào tai, kéo tóc nghiêng sang một bên :

– Mua xong chưa, cho chị thở tý đã, mệt quá.

– Thế đi qua hàng ăn nha chị, ngồi nghỉ luôn.

– Nhất chí quan điểm.

May khu hàng ăn cũng gần đấy, nên hai người đi thẳng ra đấy.

Kim Anh thấy chị mình mệt, còn cười hì hì đi giật lùi về phía sau tay dung dăng mấy túi đồ trên tay miệng cười nói lien hồi.

– Kim…

” Uỵch!!.”

Mỹ Hân nhắm tịt mắt lại không dám nhìn nữa.

Cả mấy túi đồ trong tay Kim Anh bỗng bay lên khoảng không rồi hạ cánh đồng loạt xuống đất văng mỗi chỗ một nơi, còn cô thì ngã ngửa ra đằng sau, mà người “đâm cô” thì vẫn đứng vững như cột điện, mắt ngây ra nhìn rồi bỗng nhiên phì cười.

– Ha…ha.

Nghe thấy tiếng cười, Mỹ Hân mới he hé mở mắt thấy Kim Anh ngã song xoài trên nền đã hoa mắt vẫn còn ngây ngô không hiểu chuyện gì xảy ra.

Mỹ Hẫn chạy lại đỡ Kim Anh lên.

Lúc nãy mới lấy lại tinh thần, Kim Anh vừa đứng vừa xoa mông bị hôn đấy và cánh tay khuỵ xuống sàn, mắt trợn ngược lên nhìn chàng trai đang cười ngây ngô càng khiến Kim Anh bực mình hơn. Quên cả cơn đau, cô xấn tới cạnh chàng trai xổ một chàng :

– Anh có mù thì cũng phải nhìn thấy mờ mờ chứ tôi đang đi, đường thì rộng sao tự nhiên nhằm chỗ tôi mà lao vào thế hả? Thấy người ta ngã còn nhe răng mà cười được à, anh có phải con trai không thế. Hả? Miệng thì đẹp lắm ấy mà cứ toe ra.

Chàng trai không những không phản ứng mà cứ đứng tủm tỉm cười nhìn Kim Anh tỏ vẻ thú bị, nhưng thái độ của anh lần nữa lại làm cho Kim Anh tức điên lên, lần này thì còn khủng khiếp hơn lần trước, tần suất âm còn cao hơn lần trước:

– Còn chưa nín à.

Đang ở trong siêu thị, ngã đã gây chú ý rồi giờ tiếng nói to còn làm nhiều người phải ngoái lại nhìn, chàng trai nọ đang cười thì bỗng giật mình lập tức mặt đơ ra không cười nữa.

Mỹ Hân kéo kéo tay Kim Anh rồi khom người nhặt đống đồ trên sàn, nói nhỏ vào tai Kim Anh :

– Em sai trước mà, thôi đi đi không tí người ra mà vạch lỗi ra thì dơ lắm đấy.

Đã ngã đau còn bị bảo là sai, Kim Anh cãi :

– Sai gì đâu, em đang đi bình thường tự nhiên tên này lù lù xô vào người em đấy chứ.

Mỹ Hân mới cười cười bằng mũi, dang sức kéo tay Kim Anh đi :

– Đi bình thường á. Có mà em đi kiểu ” Micheal Jackson” ( giật lùi) nên mới đâm vào người cậu ta ấy.

Nghe Mỹ Hân phân giải Kim Anh mới biết mình là người sai nhưng mà nhỡ la người ta rồi thì làm sao bây giờ xin lỗi được thế thì nhục chết mất.

Kim Anh lập tức đổi thái độ, mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra, đưa tay lên chào chàng trai nọ :

– Đi nhé. J

Lần này Kim Anh đi còn nhanh hơn chạy, không nó mà kéo luôn Mỹ Hân ra khỏi chỗ đó như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đi được một đoạn khá xa đến tít quần thực phẩm Kim Anh mới ngó quanh xem có thấy chàng trai nọ không, đến lúc không thấy chị thấy mọi người chọn đồ như thường lúc đấy mới dừng lại yên tâm cười phá ra.

– Haha. Công nhận tên đấy hiền thật đấy, bị em quát như vậy mà vẫn nhe răng ra cười mãn nguyện.

– Cũng may là hắn hiền nên mới không làm nhục em giữa đám đông đấy. Hì hì.

– Thôi kệ đi chị.

Loading...

Kim Anh xoa bụng. nhìn quanh :

– Qua kia uống nước đã em khát lắm rồi.

Lại kéo nhau qua gian đồ uống.

Đang uống ngon lành bỗng Mỹ Hân trợn mắt lên miệng vẫn ngậm ống hút trà sữa, bà chị này teen gớm.

Kim Anh đang uống hết một hơi Coca, tưởng Mỹ Hân làm sao mới sốt sắng hỏi:

– Chị bị sao thế, trong người không khoẻ à?

Mỹ Hân lắc lắc đầu nuốt nốt ngụm trà sữa trong miệng xuống họng rồi nói nhỏ với Kim Anh :

– Tên bị em **** kìa.

Kim Anh giật mình, tay cô vào thành ghế, ngó ngang ngó dọc :

– Em ngồi im đi đừng quay lại hắn ở đằng sau em ấy.

Trong đầu Kim Anh hiện lên cảnh xã hội đen thanh toán lẫn nhau, Cô ngồi im không động đậy, kể cả cử động đầu, mồm khẽ nói :

– Chị Mỹ Hân, em có mệnh hệ gì thì chị nhớ chon em ở chỗ nào thật đẹp vào nhé.

– Cái con nhỏ này.

Mỹ Hân vừa giả vờ uống nhưng mắt vẫn nhìn nhìn.

– Chị em mình chuồn thôi không nhỡ hắn phát hiện ra lại lôi em ra trả thù rửa hận thì chết.

– Chị cũng nghĩ vậy đấy.

Nói là làm hai người lập tức cầm cẩn thẩn từng món đồ rồi nhẹ nhàng đứng dậy đi ra chỗ tính tiền, chụp chiếc mũ cùng chiếc kính lên người.

Bỗng một cánh tay đặt lên vai Kim Anh, cô giật mình quay mặt lại :

– ơ… hì hì.. chào.

Mỹ Hân cũng đứng nguyên hình, mồm lẩm bẩm cầu nguyền mong rằng cậu trai kia là người hiền lành. Chắc chắn bà chị là tín đồ của phim hành động Mỹ.

Chàng trai nọ vẻ mặt giờ hằm hằm càng làm cho Kim Anh và Mỹ Hân sợ hơn. Hết nhíu mày lại nhăn chán, mỗi hành động lại càng làm tăng lên biểu cảm sợ hãi trên mặt Kim Anh.

” Chết rồi, không biết hắn có đánh mình không nữa đây, bây giờ mà chạy để lại chị Mỹ Hân cũng không ổn.

Chàng trai đứng trước mặt cứ nhìn cô chằm chằm trong vòng 5 phút, Kim Anh cũng thở gấp sợ hãi. Mãi lâu sau mới hết kiên nhân, thỏ thẻ :

– Có chuyện gì vậy thưa anh. Sao anh cứ nhìn tôi như thế.

Nghe Kim Anh nói có vẻ không kiên nhẫn nữa, Mỹ Hân càng căng thằng, không thể để ân nhân chết thế này được, nên cô cũng lên giọng đàn chị, chắc chắn chàng trai kia kém tuổi cô:

– Giờ cậu muốn gì, nói ra luôn đi đừng nhìn mà không nói thế. Không lịch sự cho lắm.

Mỹ Hân còn cười nhẹ để cho lịch sự.

Chàng trai nọ vẫn im lặng, nhìn chằm chặp Kim Anh như vật thể lạ.

Khuôn mặt cô ửng khi những tia nắng giọi từ cửa kính vào hồng hồng, ánh mắt nhìn láo lien sợ hãi, cái môi mím lại như cố kìm nén, mũi cũng hơi nở ra, chán toát mồ hôi. Miệng cô nhỏ ánh mắt hết kiên nhẫn giờ nhìn chừng chừng anh, vai hơi rung lên :

– Này, không có chuyện gì thì tôi đi nhớ.

Kim Anh không chần chừ quay mặt đi nhưng không ngờ bị một bàn tay kéo lại. Mỹ Hân cũng định quay đi nhưng nhìn thấy thì há hốc mồm. Theo đã Kim Anh ngã vào người chàng trai nọ rồi cô nhanh chóng đỏ bừng mặt đẩy mạnh rồi vuốt lại mất mái tóc.

– Tên biến thái này, anh định giở trò sàm sỡ với tôi đấy à.

Lúc này chàng trai lại mỉm cười béo hai má bầu bĩnh đang ửng đỏ kia dí sát mặt, còn “thơm” lên chán Kim Anh :

– Em đáng yêu thật đấy.

– Ơ…

– Tôi có việc rồi, sẽ gặp lại em

Chàng trai nói xong đã biến mất dạng để Kim Anh hồn xiêu phách lạc, đang lạc ở nơi đầu thì tác giả không thể biết.
Trong trạng thái ngỡ ngàng, mồm vẫn đang giữ thế tượng hình “ơ”. Nghe thấy tiếng ai gọi, rồi lại có cái gì vụt vụt qua mặt, rồi có người lay vai :

– Kim Anh, em không sao chứ.

– Tên này… tên này có vấn đề rồi.

Mỹ Hẫn lúc nãy còn đang sợ, thấy chàng trai nọ cũng được nhưng Kim Anh là người “đã có chồng” nên cô không thể cười với hành động ngộ nghĩnh lúc nãy.

– Chị cũng nghĩ vậy.

Kim Anh vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng, mấy ngày sau Kim Anh vẫn còn mơ thấy cảnh tưởng này, có lúc lại còn tưởng tượng lúc tên đó “thơm” mình nước miếg với răng tên đó còn phập vào chán cô.

– Sẽ- gặp- lại- em. Đồ điên.

Mỹ Hân không nhịn được nữa cười sặc sụa.


Trước Sau
Loading...