Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 46


Trước Sau

CHƯƠNG 46
Hơn một tuần nay không biết Thế Du đi đâu mà không thấy có ở nhà cũng như ở trường. Kim Anh mãi không gặp được cậu để bàn chuyện đính hôn, trong long thầm nghĩ không phải là cậu ta bỏ trốn để mình làm cô dâu mất mặt nhất từ trước đến nay đấy chứ.

Không những nhức đầu với chuyện này lại còn bị Hữu Thiện suốt ngày đeo bám để hỏi về Trịnh Kim như kiểu miìn than với hắn lắm không bằng. À mà cũng thân thật hơ hơ.

– Kim Anh.

Đấy đấy lại đến rồi, vừa nghĩ xong đã đến đúng là thiêng trong từng suy nghĩ mà.

Hữu Thiện đi lại gần chỗ Kim Anh khoác tay như bạn bè lâu năm, làm Kim Anh rùng mình nhưng vẫn để nguyên tay đấy hỏi :

– Có chuyện gì vậy.

Còn chuyện gì nữa, chắc chắn là chuyện lien quan đến Trịnh Kim, thật sự tôi nói hết rồi mà còn gì để hỏi nữa cơ chứ.

– Tớ vừa gặp Trịnh Kim xong, vui thế cơ chứ.

Xì… có gì mà vui.

Cô kéo môi dài thườn thượt không để Hữu Thiện nhìn thấy rồi thờ ơ đáp :

– Vậy à.

Không để ý thái độ thờ ơ của Kim Anh, Hữu Thiện vẫn cho tay luồn vào những lọn tóc xoăn của mình, mắt trở nên sắc sảo . mồm cười hớn hở :

– À đúng rồi, Tiểu Kim mới đổi kiểu tóc mới nhìn đẹp trai dã… dã man luôn. Kim Anh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ chết mê cho mà xem.

Ha…Ha tóc á, tóc lần trước mình cắt hỏng xong bảo hắn là mốt mà hắn vẫn để cơ à, Ha… Ha chết mất thôi, không phải hắn tưởng là đẹp thật đấy chứ Ha…Ha… Mình cũng có tay nghề đấy chứ. He..

Thấy Kim Anh cứ tủm tỉm cười mà không nói gì, Hữu Thiện mới vỗ vai làm Kim Anh vừa cười, mắt vừa mơ mang quay sang.

– Cậu sao thế, điên à.

– Hả.

– Tự nhiên cười một mình vậy. Cậu nghĩ gì vậy.

Kim Anh càng nghĩ càng cười lớn hơn, nước mắt sắp chảy ra, vừa cười vừa phẩy tay :

– Đang nghĩ về bạn Trịnh Kim.

Hữu Thiện tự nhiên cau mặt lại, nhíu mày cất cao giọng :

– Tiểu Kim là của tớ, đừng ai mơ mộng chạm vào Tiểu Kim. Hứ.

Cái con nhỏ này ai them mà mơ mộng, tự dưng ở đâu đến nói nào là Tiểu Kim của tớ, nào là Tiểu Kim đẹp trai, nào là Tiểu Kim không được ai động vào. Tôi thèm vào, chẳng qua bất đắc dĩ thôi. Nói xong một tràng còn ngoe nguẩy bỏ đi đúng là chết vì trai.

Quen Hữu Thiện được hai tuần mà Kim Anh cứ cảm thấy như đã quen Hữu Thiện từ lâu mà không thể hình dung đã gặp được cô ở đây. Trước mặt Trịnh Kim thỉ tỏ vẻ rất là ngoan hiền còn sau lưng thì trở mặt luôn, ai đụng đến Trịnh Kim thể nào cũng nhảy dựng lên, nhất là Tử Kỳ.

Lại ngồi chống tay vào cằm.

Không biết tác phẩm của mình như nào mà lại được hoan nghênh vậy nhỉ, thử đi xem mới được, chắc hôm nay Thế Du đi học rồi.

Nghĩ là làm Kim Anh đi tìm Thế Du ở những nơi Thế Du hay đến. Chạy lên tầng 2 rẽ vào phòng y tế cô nhòm nhòm vào trong .

– Này.

Chết rồi, tiếng này nghe hơi quen quen hình như có nghe qua.

Quay đầu lại nhìn thì đập vào mắt cô là hình ảnh mặt ma nữ mặc áo trắng, tóc xoăn rối xù lên, mặt cau có như quỷ dạ xoa :

– À… ma…

– Ma cái đầu em.

Cô ” ma nữ” phát giác hành động Kim Anh định chạy trốn cô tóm lấy áo :

– Cô định tìm ai mà lén la lén lút vậy, rình mò gì trong này, nói ngay không tôi cho lên uống trà với hiệu trưởng vì tội rình mò phòng cô y tá xinh đẹp, không phải tội ăn cắp thì cũng là tội rình rập.

– Dạ không không ạ. – Kim Anh xua tay liên hồi chứng tỏ mình không có làm chuyện đấy. Em… Em có tìm gì đâu ạ, định gặp cô để xin thuốc thôi ạ.

Cô ” ma nữ” với ánh mắt cảnh giác, thả nữ học sinh đang run như cầy sấy nói :

– Vậy sao tôi đến lại đi. Định lừa tôi à.

Nghe vậy Kim Anh liền ôm bụng nhăn nhó :

– Cô à, bụng em đau quá… cô cho em viên thuốc kinh được không… hình như em đến kì mất rồi.

Loading...

Kim Anh vừa nói vừa nhìn xung quanh xem có ai không, thật mất thể diện, xì ai bảo cái đầu của cô không nghĩ được lý do nào hay hơn cơ chứ.

Lệ Đạt cười khẩy :

– Tôi chưa gặp ai diễn tồi như cô. Giả vờ thì phải giống thật một tí chứ, đau bụng kinh thì phải ôm bụng dưới đằng này cứ ôm bụng dạ dày là sao. Hừ…

Thấy không thể gạt được “mã nữ” Kim Anh đành im de không nói đâu nào, khuôn mặt tỏ vẻ hối lỗi ngàn phần.

– Lần sau tôi còn gặp cô lởn vởn ở đây nữa thì đừng trách.

Nghe giọng sắt đá của cô y tế mà bủn rủn chân tay, đúng là người làm ngàh y có khác.

– Cô xinh đẹp, cô không nên nóng giận sẽ ảnh hưởng đến dung nhan, đừng vì một đứa học sinh như em mà làm khuôn mặt xinh đẹp của mình xuất hiện nếp nhăn. Cô là một cô giáo rộng lượng sẽ không vì em mà ảnh hưởng đến hình tượng của mình đúng không ạ.

Lời nói cuối cô cố nhấn mạnh để cô Lệ Đạt nghe suy nghĩ đến việc không cấm cung mình nữa. Cô Lệ đạt có vẻ suy nghĩ, đắn đo một hồi rồi trách móc :

– Mà này chị đã bảo bao nhiêu lần rồi gọi chị bằng chị chứ không phải bằng cô. Nhớ chưa. Giờ thì về lớp đi.
Nói xong cô Lệ Đạt mở cửa phòng đi vào rồi đóng rầm một cái không thương tiếc để lại Kim Anh đứng ôm tim thở phào. Hú hồn may mà không bị “điều tra đến cùng”.

– Ê ra đây tôi có chuyện muốn nới với cậu.

Oạk tên “đại gian đại ác Triệu Tử Kỳ xuất hiện rồi. Cái trường này bé thật đấy đi đâu cũng gặp vậy không biết, cô phớt lờ anh đi sang bên phải anh lại bước sang bên phải, mặc kệ cô bước sang trái anh lại bước sang trái cứ thế qua lại. Đến lúc tức giận quá phải quắc mắt lên nhìn anh mới lặp lại câu vừa rồi:

– Qua đây tôi có chuyện muốn nói với cậu.

– Không.

– Một tý thôi. – Tử Kỳ hết kiên nhẫn đành xuống nước.

– Không.

Trừng mắt đe doạ Kim Anh :

– Có đi không thì bảo.

Nói nhỏ nhẹ tôi còn không đi, anh nghĩ lớn tiếng thì tôi đi chắc. Khùng.

– Chết- cũng- không- đi.

Kim Anh cố nhắn mạnh để thể hiện lòng quyết tâm của mình.

Tử Kỳ đã hết chịu được, không dùng được lời nói đành quyết tâm dùng hành động. Kéo kéo kéo, lôi lôi lôi mà Kim Anh vẫn không dịch chuyển vì cô đã bám được vào một cây cột gần đấy.

Mặt nghiêm lại :

– Bỏ cái cột ra.

Kim Anh vừa cố bám vào cái cột vừa cố lúc lắc cánh tay bị Tử Kỳ kéo. Chuyện gì thì chuyện, lien quan đến Tử Kỳ đều không phải chuyện tốt đẹp tốt nhất nên tránh xa.

– Cậu buông tay tôi ra. Tôi không đi.

– Đi với tôi một tí thôi, cậu lì vậy.

Cánh tay sắp hết chịu nổi, con trai gì mà giữa thanh thiên bạch nhật cứ lôi lôi kéo kéo con gái đúng là không phải chuyện gì hay ho mà.

– Không.

Một số học sinh ở hành lang đã bắt đầu tò mò quay lại nhìn hai người. Tử Kỳ thấy vậy liền buông luôn tay Kim Anh ra đứng cười chào với mọi người tỏ vẻ mình không lien quan đến chuyện này.

Kim Anh theo đà đang bị kéo giờ bị thả ra bất ngờ nên ngã “uỵch” xuống đất, mông bị hôn đất đau nhói cô suýt xoa thương cái mông mình. Biết ngay dính líu đến Tử Kỳ là không có chuyện gì tốt đẹp mà, chưa nghẽ đã dập mông nghe rồi chắc mất mông luôn quá. TT_TT

– Ngã kiểu mới à nghe… haha..

– Như tiên nữ giáng trần ấy nhỉ…=)~ Không biết ai thốt ra câu đấy làm Kim Anh ngượng tím mặt không nói được câu nào.

Tự dưng một cánh tay vững chắc đỡ cô dậy, nụ cười toả sáng. Sao cô ghét cái khuôn mặt này thế không biết.

– Sao không bạn, đi đứng phải cẩn thận chứ không nên vì nhìn tớ mà đập đầu vào cột.

Cái gì, tên khốn dám… hắn dám làm nhục mình, cái bản mặt này á có cho tôi cũng không them. Đứng bật dậy cố gắng thể hiện mình không bị đau ở mông, Kim Anh phẩy tay Tử Kỳ ra quát:

– Cậu biến ngay khỏi tầm mắt của tôi ngay, tất cả là tại cậu khi không…

Ú ớ. Kim Anh bị Tử Kỳ lấy tay bịt miệng.

– Cậu, sắp đến giờ học rồi, cậu về lớp nhanh kẻo… không nên nói to để ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Nụ cười yêu ma của anh xuất hiện, cứ thấy có gì gian xảo khó nói. Chưa kịp để cô định thần Tử Kỳ đã đi mất còn quay lại nháy mắt Kim Anh ý “chờ đấy”. Thật không thể yên tâm cứ thế mà sống được.


Trước Sau
Loading...