Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 45


Trước Sau

CHƯƠNG 45
Bước vào phòng một hương thơm nhè nhẹ phả vào mũi Tú Anh, anh bất giác hít thật sâu hương thơm đó nó làm anh nao nao trong long. Anh đèn vàng nhạt làm căn phòng trở nên dịu nhẹ, bước về phía giường trải ga và đệm gối màu hồng nhạt, anh cho hai tay lên gối đầu rồi nằm xuống giường suy nghĩ đến lúc ngiêng người anh mới nhìn thấy tấm ảnh trên bàn trang điểm. Tú Anh đứng dậy đến cầm khung ảnh lên nhìn.

“Đây không phải mình hồi bé sao? Sao Trâm Nhi lại có ảnh mình nhỉ lại còn hôn má cô bé nào nữa chứ.”

” Mẹ ơi, bé tí thế này mà mình đã biết hôn rồi cơ á, không nhầm thì đây là ảnh mình lúc bảy tuổi.”

Anh chặc lưỡi, khẳng định rõ rang là mình, không rõ bé con kia là ai.

” Tại sao Trâm Nhi lại có ảnh của mình nhỉ…”

Bỗng khựng người, tròn mắt nhìn chăm chăm vào hình bé gái. Kí ức tràn về.

Tú Anh bật chạy ra khỏi phòng, chạy lên tầng hai. Anh khẽ mở cửa phòng ra thì thấy con phòng đơn sơ không có gì ngoài một chiếc tủ quần áo, và một chiếc giường. Không ngờ Trâm Nhi lại nhường phòng đẹp cho mình để nằm phòng này. Anh nhẹ nhàng đi lại gần chiếc giường, rồi quỳ xuống cạnh giường ngắm cô thật lâu, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc che mất ánh mắt ngây thơ, nhưng vì anh nó đã trở nên u ám. Anh khẽ nhấc người đặt nụ hôn nhẹ vào má Trâm Nhi, giống như năm nào anh đã làm.

” – Anh… Bốp( Tú Anh) ơi nghe bà nội nói anh sắp ọn nhà đi ồi hả. – Bé Bon ( Trâm Nhi) đưa cặp mắt to tròn nhìn Bốp hỏi.

Bé Bon lại bi bô hỏi tiếp, khi anh Bon đang bóc vỏ cây kem đưa cho mình.

– Anh đi bao giờ anh về hả anh?

– Anh không biết ba mẹ bảo anh về Sài Gòn ở.

Bé Bon cầm lấy cây kem, mắt rưng rưng.

– Vậy anh phải ở đấy luôn hả?

– Chắc là vậy.

Bé Bon bỗng khóc oà lên miệng mếu máo nói, hai tay cầm chặt cây cúi, mặt ngẩng lên trời khóc:

– Em… không thích anh Bốp đi đâu, anh Bốp ở lại chơi với em cơ Hu… Hu… Anh đi rồi… Hức… ai sẽ bảo vệ em nữa, bọn… Hức trong lớp sẽ bát nat em… Hu…Hu…

Bốp khuôn mặt lo lắng, xoa đầu như bà đã từng xoa đầu mình khi khóc, cười trấn tĩnh Bon nói:

– Bon ngoan,… mai mốt anh xin ba mẹ về chơi với em thường xuyên là được chứ gì.

Bon nghe nói anh Bốp sẽ về chơi thường xuyên, cô bé đã ngừng khóc nhưng vẫn nấc cục bệu bạo nói:

– Không đươc… Ức… Ah phảo ở lại luôn với em cơ. Ức… Bà sẽ nuôi anh cơ mà anh ở với em đi…. Oa…Oa..

Bé Bon lại không kìm được nước mắt lại khóc oà lên, cây kem trên tay cô bé đã chảy thành vũng nước nhỏ dưới chân.

– Anh phải về cùng ba mẹ chứ, anh Bốp hứa sẽ thường xuyên về đây chơi với bà nội và bé Bon mà. Nín đi, nín đi nào. – Bốp cố dỗ dành bé Bon nhưng cô bé vẫn khóc nấc lên, trông thật tội nghiệp. Bé Bon như đang trải qua việc bị mất món đồ mà mình cực kì cực kì yêu quý. Thấy vậy, Bốp đành nghiêm mặt doạ nạt :

– Nín đi không anh nghỉ chơi với Bon đấy, anh không thích con gái khóc nhè đâu.

Quả nhiên lời đe doạ của cậu bé làm cô bé nín ngay lập tức, bé Bon giương đôi mắt đỏ vẻ tội nghiệp, đến nấc cũng cố nhịn đến nỗi chỉ nghe tiếng “ức..” nhỏ vang ra.:

– Anh… ức phải nhớ… ức về thăm em … ức thường xuyên… nha.

Nói rồi, bé Bon đưa ngón tay bé bé xinh xinh lên móc nghoéo với cậu bé:

– Giờ anh với bé Bon lên đồi hoa chơi nhé. – Bốp xoa nhẹ đầu bé Bon, mắt cười tít với cử chỉ đáng yêu của cô.

Đưa tay áo lên chùi mắt, bé Bon lại cười toe toét trong ánh nắng chiều :

– Được ạ.

Hai đưa bé, một trai một gái dắt tay nhau lên đồi hoa Baby cách nhà không xa.
Mùi hương nhè nhẹ, những chum hoa baby đưa nhau trong gió, màu trắng tinh khôi cùng với sắc xanh của trời tạo nên một màu sắc thanh tao, và trong sáng. Các bạn có biết ý nghĩa của hoa Baby không?

Bé Bon và Bốp vui đùa hái hoa, Bốp còn kết những chum hoa Baby lại thành chiếc vương miện tặng cho Bé Bon, Bé Bon còn tinh nghịch cầm những chùm hoa lắc lắc để cánh hoa rơi trên đầu Bốp. Hai đứa trẻ cười hồn nhiên nô đùa trong gió.
Bé Bon cùng Bốp ngồi ở khoảng trống trên đồi nhìn xuống dưới, bé Bon hồn nhiên nói :

– Mai sau anh Bốp lớn rồi, bé Bon sẽ làm cô dâu của anh Bốp nhé.

Bốp cười tít mắt:

– Cũng được khi nào anh Bốp lớn, anh Bốp sẽ về cưới Bon.

Hai bàn tay bé nhỏ đan vào nhau, ngồi đung đưa tay và chân. Khuôn mặt đứa nhỏ nào cũng ánh lên niềm vui.

– Bốp ơi… Bốp.

Nghe thấy mẹ gọi từ xa, Bốp đứng bật dậy phủi bụi ở quần nói to :

– Mẹ ơi, con ở đây.

Bà Mai Thanh đến bên con cười nói :

– Về thôi Bốp, ba đến đón mẹ con mình rồi. Bon cũng ở đây hả, hai đưa nô đùa gì mà mồ hôi nhễ nhãi, quần áo bẩn hết thế này. – Vừa nói bà Mai Thanh vừa phủi quần áo cho hai đứa trẻ.

– Mẹ bảo một hai hôm nữa mới đi mà.

– Định vậy nhưng ba không bận công việc nữa nên đến đón mẹ con mình sớm hơn.

Loading...

Ba vừa dắt Bốp bên tay phải, dắt Bon bên tay trái đi ra khỏi đồi hoa nói:

– Bốp không thích về nhà à.

Bốp cúi đầu không nói, thì nghe thấy tiếng hỏi dồn của bé Bon vang lên :

– Cô ơi, anh Bốp phải đi ngay bây giờ ạ?

– Ừ con, trời sắp tồi rồi về nhanh thôi. Để cô dẫn Bon về nhà rồi cho anh Bốp về tắm rửa rồi đưa anh Bốp lên Sài Gòn không muộn.

Mặt Bon buồn thiu, không để anh Bốp và cô Mai Thanh thấy mình đang cố hít hít thật nhiều hơi vào để nước mắt không trào ra. Anh Bốp đã hứa sẽ về, anh hứa sẽ cưới mình, mình không được khóc. Anh Bốp không thích con gái khóc nhè, anh Bốp không thích con gái khóc nhè.

Những câu nói của Bốp lặp lại trong đầu Bon.

Cuối cùng không chịu được, mà chạy sang phía bên kia giọng mếu máo:

– Anh Bốp đi, Bon nhớ anh lắm. Anh đừng đi được không.

Thấy hai đứa trẻ than thiết với nhau, bà Mai Thanh cười nhẹ xoa đầu bé Bon đang khóc :

– Bon ngoan, mai mốt cô lại cho anh Bốp lên chơi với Bon nhé. Nín đi cô thương.

Bé Bon hít hà:

– Dạ, cô nhớ cho anh Bốp lên chơi với cháu nha cô. Anh Bốp phải giữ lời hứa nhé.

Bốp cười buồn lại ngoắc tay với Bon lần nữa.

– Anh Bốp nhớ mà, anh Bốp sẽ không thất hứa.

Không kịp về nhà thay quần áo, thì đã thấy xe của nhà Bốp dựng ở trước cửa, ba cậu bé vẫy tay gọi hai mẹ con lên xe về Sài Gòn luôn.

Bốp bỗng chạy thật nhanh về phía xe, cùng với tiếng nhắc nhở kẻo ngã của bà ” Mai Thanh”. Bé Bốp không muốn khóc giống con gái, càng không muốn khóc trước mặt bé Bon. Bốp là con trai mà, nhưng vừa lên xe cậu bé đã ùa vào lòng mẹ mà khóc.

– Anh Bốp ơi… anh Bốp.

Lúc đấy cả nhà Bốp đã cho xe chạy đi, Bon cố chạy theo, dang hình bé, đôi chân đã mất một chiếc dép chạy mãi chạy mãi nhưng không thể với được.

Bà ngoại Bon đang từ nhà hàng xóm về thấy cô cháu gái yêu quý đang ngồi bệt dưới đất khóc nức nở, miệng luôn mồm gọi ” Anh Bon ơi…”:

– Sao vậy con, con ngã à, đau không đưa bà xem nào. Chết rồi xước hết cả tay với chân rồi, Bon con sao thế đứng dậy nào. Con cứ ngồi dưới đất con giun sẽ chui vào *** đấy…. Nghe lời bà đứng dậy nào.

Nhìn thấy bà, rồi nghe bà doạ cô được bà ẵm trên tay, khóc to hơn :

– Bà… hix hix ơi… anh… hức.. Bốp đi rồi.

Bà ngoại Bon hiểu ra chuyện, thì ra thằng bé Bốp đi nên con bé nó mới khóc dữ dội như vậy. Tuy thằng bé Bốp chỉ về Đà Lạt chơi mỗi 1 tháng hè thôi nhưng bé Bon rất thích nó chúng chơi với nhau như bạn bè lâu năm vậy, có khi còn chơi than hơn cả thằng nhóc Bim ( Thanh Tuấn) hàng xóm nữa ấy chứ. Bà xoa lưng dỗ dành Bon :

– Anh Bốp đi rồi sẽ về chơi với con mà, con phải ngoan anh Bốp mới về chứ, thấy Bốp hư hay khóc nhè anh Bốp sẽ sợ chạy mất dép luôn thì sao.

Bé Bon lau khô luôn hai dòng nước mắt.

– Vậy con… sẽ không… ức khóc nữa.

Nghe tiếng khóc nấc cục, bà thương nhưng cũng phì cười:

– Đúng rồi Bon ngoan anh Bốp sẽ về chơi với Bon, giờ về nhà tắm rửa rồi bà dính gạc Hello Kitty cho con nhé.

Về sau vì học thêm nhiều lại học dốt nên Bốp không được mẹ cho về Đà Lạt chơi, mà thay vào đó là những tháng học hè. ”

Tú Anh nhìn Trâm Nhi thật lâu, vuốt má cô rồi cười buồn.

– Anh thất hứa rồi.

– Á…

Trâm Nhi vừa mở mắt, do nằm nghiêng cô nhìn thấy ngay Tú Anh không biết lúc nào đang ôm gối nằm ngay cạnh mình. Đêm qua không dám kéo chăn của cô đắp chắc lạnh lắm đây.

Cựa mình, nhưng chạm phải chỗ vai đau anh hơi rên trong miệng thì thấy vẻ mặt lo lắng của Trâm Nhi :

– Anh sao thế, lại đau hả? Sao anh lại lên đây ngủ? Ở dưới ngủ không được hả? Sao không bảo em để em đổi phòng cho anh. Anh có biết nằm thế này hôm sau sẽ rất đau người không, mà cũng không biết lấy chăn dưới phòng lên mà đắp để vậy nhỡ cảm lạnh thì sao? Anh không …

– Em nói ít thôi không anh hôn đấy.- Tú Anh ngồi dậy nắn nắn cho vai, tinh nghịch nháy mắt với Trâm Nhi.

Trâm Nhi ngượng tímmặt không nói được câ gì, chạy thẳng vào nhà vệ sinh . Cái tên đáng ghét mới sang sớm đã nói thế, anh nói với bao nhiêu người như thế rồi hả.

Làm về sinh cá nhân xong cô xuống làm đồ ăn ság cho Tú Anh.

Bộ đồ Tú Anh hôm qua dính máu được thay bằng bộ pyjama của Trâm Nhi. Tay thì hớn lên, cúc ngực thì phanh ra gần hết để lộ xương xổ quyển rũ. Quần dài mặc vào người Tú Anh thành quần lửng, may là chiếc quần chun nên cũng thoải mái.
Trâm Nhi phì cười trước hình ảnh ” Hót” của No.3 cô cứ cười khúc khích mãi.

Hai người quên mất những giận hờn nhưng lại không ai chủ động nói quay lại, căn phòng cũng ấm áp hơn, thỉnh thoảng có những lời trêu ghẹo của Tú Anh.


Trước Sau
Loading...