Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 4


Trước Sau

CHƯƠNG 4
5 năm sau.

– Kim Anh đi từ từ thôi con.

Kim Anh qay lại cười tươi nói với ba :

– Sắp về nhà rồi ba ơi. Con vui quá.

Ông Phùng mỉm cười nhìn con gái. Vì công việc bên Anh cũng đã phát triển thuận lợi. Nên ông giao lại cho em ông là Phùng Kỉ tiếp quản rồi mình cùng con gái về nước, Hai cha con ông gọi taxi về. Vừa xuống xe, Kim Anh bước nhanh xuống vươn vái hít thở vẻ khoan khoái nhìn ngôi nhà thân yêu của mình. Đưa mắt nhìn sang nhà Thế Nam cô thật bỡ ngỡ trước sự đồ sộ của nó. Lúc trước mới chỉ là căn nhà 3 tầng mà bây giờ đã xây thành một ngôi biệt thự thao lối kiến trúc của Phương Tây rất đẹp. Cả một khuôn viên rộng toàn cây cảnh nó không khác gì một tòa lâu đài cổ kính của Tây Âu cả.

Ông Phùng thấy con gái ngơ ngác ngắm căn nhà, ông vỗ nhẹ vai con nói :

– Định ngắm đến bao giờ đây con gái vào nhà nghỉ một lúc rồi ba con mình qua chào hỏi bác Trình.

Kim Anh gật đầu nhanh :

– Dạ.

Vì ông Phùng đã gọi điện cho bà giúp việc hồi trước để đến dọn dẹp lại căn nhà nên căn nhà khá gọn gàng sạch đẹp và cáhc bày trí vẫn như xưa. Làm cho Kim Anh xúc động chỉ muốn hét thật to. Đã bao ngày trăn trở nhớ về quê nhà.

Cô xách va li vào nhà, lên căn phòng thân quen của mình, cô thả người xuống chiếc giường nệm êm ái ” Cảm giác thật dễ chịu “. Kim Anh suy nghĩ gì đó, nét tươi tỉnh hiện rõ trên mặt cô rồi cô thiếp đi lúc nào không biết.

Nu cười vẫn còn vương vấn trên môi.

Ông Phùng nghỉ ngơi được một lúc rồi ông lên phòng Kim Anh, mở cửa ra ông thấy con gái vẫn đang ngủ ông cười lắc đầu rồi khẽ khép cửa lại. Một mình ông qua nhà ông Trình để chào hỏi :

Vừa đến cổng ông Phùng đã gặp Thế Nam, Thế Nam sững một lát rồi vui mừng nhìn ông.

– Bác Phùng phải không ạ. Bác về lúc nào sao không bảo con ra đón. Kim Anh đâu rồi bác.

Ông Phùng nhìn Thế Nam cười :

– Thế giờ con muốn bác trả lời câu nào.

Thế Nam gãi đầu cười hì hì :

– Hì … hì Con xin lỗi tại bác về con mừng quá.

Ông Phùng **** yêu Thế Nam :

– Bố nhà mày. Bác về mày mừng hay con Kim Anh về mày mừng.

Thế Nam cười đáp :

– Dạ cả 2 ạ.

Ông Phùng nhìn anh trìu mến. Ông xem Thế Nam như con trai của mình vậy. Lần này ông về cũng là để thực hiện lời hứa hôn năm xưa của 2 nhà và cũng là xì lời chăn chối của vợ mình trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Thế Nam nói cắt ngang dòng suy nghĩ của ông :

– À… còn mời bác vào nhà. Ba con đang ở phòng khách ấy ạ.

Anh đưa tay chỉ vào nhà rồi nói tiếp :

– Thôi con xin pháp bác con đến công ty ạ. Lúc về con sẽ sang thăm em Kim Anh sau.Con chào bác.

Ông Phùng gật đầu cười, nói :

– Ừ. Con đi nhé .

Ông Phùng bước từng bước vào nhà của ông Trình. Vừa đi ông vừa ngắm căn biệt thự . Đúng là theo lối kiến trúc phương Tây đây mà !

Vừa đến phòng khách ông Phùng thấy ông bạn già của mình đang ngồi đọc báo, ông Phùng khẽ hắng giọng :

– È … hèm.

Ông Trình dời mắt khỏi tờ báo người quay lại phía phát ra tiếng hắng giọng. Ông Trình nhìn thấy ông Phùng liền ngạc nhiên thốt lên :

– Ôi … ông Phùng.

Hai ông bạn già nhìn nhau cười sảng khoái. Ông Trình nắm tay ông Phùng rồi kéo lại gần chỗ ghế nói :

– Nào ông ngồi xuống đây rồi chúng ta cùng hàn huyên.

Ông Phùng ngồi xuống. Mấy năm không gặp mà ông Trình vẫn trẻ như xưa chỉ khác là mái tóc có điểm màu trắng rồi. Hai ông đã lâu không gặp nên có rất nhiều chuyện để nói.

Họ ngồi nói chuyện một hồi lâu thì thấy 1 chàng trai đi vào. Anh lễ phép cúi chào hai người :

– Con chào ba. Cháu chào bác.

Ông Phùng bỡ ngỡ hỏi :

– Ủa … con là ..

Ông Trình cười đáp :

– Thằng Thế Du đó.

Ông Phùng thoáng ngạc nhiên trước sự thay đổi của Thế Du , hồi bé thằng nhỏ này làm gì được đẹp như vậy nếu không muốn nói là nó xấu. Bây giờ đứng trước mặt ông là một cậu trai cao to đẹp trai lại còn biết lễ phép. Nếu không muốn nói là hoàn hảo.

Ông Trình nhìn ông Phùng đang ngạc nhiên ngắm con mình mà buồn cười :

– Sao .. thấy thế nào.

Ông Phùng thẳng thắn :

– Lâu không gặp nó khác xưa nhiều quá nên tôi không nhận ra. Giờ trông thằng bé đẹp trai hẳn ra.

Thế Du cười cho qua rồi xin phép lui về phòng trước để lại cho hai ông nói chuyện.

Hai ông lại ngồi ôn lại chuyện xưa lẫn hiện tại và … cả lời hứa hôn năm nào . Mãi cho đến tối ông Phùng mới về nhà vậy mà Kim Anh vẫn chưa thức giấc. Có lẽ vè đi một chặng đường dài nên cô hơi mệt. Nên ôg Phùng không đáh thức con gái dậy mà ông lui về phòng cho cô ngủ tiếp.

Buổi tối, Thế Nam đi làm về cả nhà ông quay quần bên mâm cơm.

Thế Du lên tiếng :

– Bác ơi con có chuyện muốn nói.

Ông Trình nhìn Thế Du hỏi :

– Có chuyện gì hả con ?

Thế Du ấp úng :

– Con … con…

Thấy Thế Du ấp úng, Thế Nam tiến lại vỗ vai Thế Du :

– Cái thằng, có chuyện gì thì nói đại đi cứ úp mở hoài .

Thế Du nhìn Thế Nam rồi quay nhìn ông Trình :

– Thưa bác. Con muốn dọn ra kí túc xá ở ạ.

Ông Trình và Thế Nam ngạc nhiên cả hai cùng lúc quay sang nhìn Thế Du. Ông Trình khẽ nhíu mày nói :

Loading...

– Sao con lại phải chuyển vào đaya. Ở nhà không tốt hay sao.

Thế Nam thêm vào :

– Em có chuyện gì khó nói à ?

Thế Du lắc đầu :

– Kô ạ. Tại con muốn ở kí túc xá cho có tiện khỏi đi qua đi lại. Với con cũng không muốn các bạn dị nghị.

Ông Trình thở hẳt :

– Con lớn rồi. Thôi ta tùy con quyết đinh. Nếu có vẫn đề gì thì cứ bảo với bác hoặc thằng Nam.

Rồi như nhớ ra điều gì. Ông nói tiếp :

– À hay con chuyển ra ngồi nhà gần trường con đi. Ở đấy vẫn chưa ai ở. Thế có phải tiện hơn không đỡ phải ở kí túc xá chặt chội lại thiếu thốn.

Thế Du biết mình không thể từ chối liền gật đầu :

– Dạ vậy cũng được ạ.

Thế Nam húych tay Thế Du hỏi nhỏ :

– Sướng nhớ được ở riêng.

Tiếng nói nhỏ của Thế Nam vừa đủ cho ông Trình nghe thấy, ông cau mày :

– Con muốn thì cứ ra ở riêng cho ” sướng”.

Thế Nam cười xuề xòa, Thế Nam cầm bát cơm lên vừa ăn vừa nói :

– Dạ ở nhà … cho ba nuôi. Hì hì.

Ăn nốt bát cơm ông Trình đứng dậy, trước khi lên ông còn nói với Thế Nam :

– Tý ăn xong Thế Nam lên phòng ba, ba có việc muốn nói với con.

– Dạ.

Quay qua Thế Du, Thế Nam buôn chuyện :

– Ê … e biết nhỏ Kim Anh về chưa.

Thế Du nghe đến tên Kim Anh mà anh như muốn nghẹn cả cơm, anh buông đũa đứng dậy mặt hằm hằm lên phòng để lại Thế Nam với dấu “?” to đùng đang hiện ra trên đầu.

Thế Nam ăn cơm xong gọi bà ** dọn dẹp. Anh về phòng tắm rửa thay quần áo rồi vào phòng ông Trình.

– Ba, con vào được không ạ.

– Vào đi.

Thế Nam bước vào, ông Trình cất đống giấy tờ trên bàn làm việc rồi tiến lại chỗ chiếc sa long rồi đưa tay bảo ý Thế Nam cũng ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống anh liền hỏi :

– Có việc gì vậy ba.

Ông Trình lôi tờ di thư của vợ mìh trước khi mất ra đưa cho Thế Nam :

– Con đọc đi.

Thế Nam nhìn ba khó hiểu, rồi anh cũng đưa tay đón lấy bức thư. Anh mở bức thư ra đọc. Hai hang chân mày anh từ từ nhíu lại gần nhau đến nỗi không thể gần hơn được nữa. Ngồi thẳng lưng anh buông bức thu xuống nhìn ba :

– Sao lại có chuyện này vậy ba.

Ông Trình nhìn con rồi kể :

– Lúc trước ta, mẹ con, bố mẹ Kim Anh chơi rất than với nhau. Ừm … là rất thân thì đúng hơn. Khi chưa sinh ra con và Kim Anh 2 gia đình đã hẹn với nhau nếu một gia đình sinh trai, một gia đình sinh gái thì sẽ làm sui gia để giữ mối quan hệ thân thiết này.

Thế Nam nghe vậy kêu lên :

– Ba à…

Ông Trình tiếp :

– Rồi đúng như dự định mẹ con đã sinh con trai là con và 4 năm sau Thu Hương – vợ ông Phùng đã sinh được con gái là Kim Anh. Năm Kim Anh lên 2 tuổi lúc đó con 6 tuổi thì mẹ Kim Anh vì cứu mẹ con mà mẹ Kim Anh đã bị tai nạn giao thông mất.

Kể đến đây ông Trình xúc động mắt rưng rưng.

~~~~~~~

Két …

Tiếng lê bánh xe của chiếc ô tô tải trên đường kêu vang lên .

Chiếc vòng cổ của mẹ bà Ngọc Lan không biết sao khi bà và bà Thu Hương đang đi qua đường thì bị đứt.Bà Ngọc Lan bảo bà Thu Hương chờ mình rồi quay lại nhặt chiếc vòng. Vì quá vội bà không để ý đến lúc đó đang có một chiếc xe tải của một lái xe say rượu – khi điều tra ra thì biết , đang siêu vẹo phi về phía mình.. Bà như cảm thấy điều gì đó không hay sắp xảy ra, bà quay qua thì không kịp nhìn thấy gì vì ánh đèn ôtô quá sang làm bà phải nhắm mắt, bà chỉ kịp nghe thấy tiếng hét của Thu Hương – cô bạn thân của mình.

– Lan … không.

Bà Ngọc Lan ngất đi không còn biết gì nữa.

~~~~~~~

Thế Nam trước nay chỉ biết sơ là mẹ Kim Anh chết vì tai nạn giao thông. Nay nghe chính bố anh kể lại mà anh muốn rụng rời tay chân. Ông Nam sắc mặt đau khổ tột cùng :

– Khi hấp hối bà đã kịp nói cho một người dân tốt bụng đã đỡ bà là ” Chăm sóc Kim Anh cho thật tốt”. Mẹ con đã rất đau lòng trước cái chết đau thương của người bạn thân đã vì đẩy mình khỏi chiếc xe tử thần mà hi sinh. Do đó lúc mẹ con còn sống bà luôn cố gắng chăm sóc bảo vệ cho con bé Kim Anh . Trờ trên thay 6 năm sau mẹ mẹ con cũng qua đời vì bị ung thư. Biết mình sẽ ra đi bất cứ lúc nào nên bà ấy đã viết bức thư này cho con và dặn khi nào con trưởng thành thì chuyển lại cho con.

Thế Nam nghe kể lại mà muốn khóc, giọng anh lạc đi :

– Nhưng … ba à. Con đã …

Nhìn gương mặt đau buồn của ba, Thế Nam im bặt đi không nói nên lời. Ông Trình thở dài nhìn con :

– Con hãy suy nghĩ kĩ về chuyện này nhé .

Thế Nam gật đầu :

– Ba cho con thời gian nhé .

Ông Trình gật đầu :

– Được con hãy suy nghĩ. Ta không muốn làm mẹ con hay mẹ Kim Anh buồn. Được chứ.

Thế Nam cúi đầu đăm chiêu, anh nói :

– Dạ được ạ. Ba nghỉ sớm đi.

Rồi anh xin phép về phòng. Thế Nam lê từng bước nặng nề về phòng. Anh thừ người trước sự thật trớ trêu này . Làm sao anh lấy Kim Anh được trong khi anh đã có người yêu. Anh chỉ coi Kim Anh như em gái. Nhưng mẹ Kim Anh đã làm quá nhiều cho gia đình anh. Làm sao cho vẹn đôi đường . Không biết Kim Anh đã biết chuyện này chưa, nó sẽ phản ứng ra sao?.

Những câu hỏi được đặt lên lien tục trong đầu Thế Nam. Thật sự anh cảm thấy rất bế tắc.

Một đêm dài. Một đêm không ngủ. Một đêm mệt mỏi thật sự.


Trước Sau
Loading...