Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 39


Trước Sau

CHƯƠNG 39
– Cháu đẹp trai… ơ

Bà Tuyết chủ Salon – Hair đang ngồi vuốt keo vào những lọn tóc xoăn vàng óng của mình thì thấy Thế Du với mái tóc một bên bị lẹm, một bên xoè không khỏi thắc mắc xem đây có phải mốt mới không..

– Tóc… cháu

Anh tự nhiên ngồi xuống ghế vuốt vuốt lại tóc nói :

– Cô Tuyết, cắt lại cho cháu làm sao để vuốt dựng hết tóc lên ấy.

Bà gật gật không quên ngắm anh lại lần nữa, dù mới tóc có hơi hỏng nhưng anh vẫn đẹp trai như ngày thường, bà ngoái cổ gọi vào bên trong :

– Hải Tuấn, lên cắt tóc cho bé Du này.

” Bịch, bịch, bịch , xoạt ” không biết người thợ tên Hải Tuấn làm gì mà khi nghe tên Thế Du xong liền chạy ra với dáng vẻ ẽo ợt, “chị ta” vừa đi vừa nở nụ cười “quyến rũ”. Thế Du đến đây nhiều lần nhưng cũng không tránh khỏi việc rùng mình. Hải Tuấn lả lướt vuốt vai Thế Du :

– Du thích kiểu nào, Tuấn làm cho.

Oẹ, tôi phỉ nhổ cái giọng kiểu gì thế còn điệu hơn cả quảng cáo ấy chứ, không hiểu sao Thế Du có thể điềm nhiên cho anh ta vuốt vai sờ đầu nắn tóc:

– Cắt để vuốt dựng lên ấy.

Cái giọng nhão nhoẹt lại vang lên cùng ánh mắt sang rực :

– À.. à giống “anh” Choi Si Won đẹp trai phong độ trong Super Junior ấy à.

– Như nào cũng được.

– Ú, phải nói rõ ra cơ… người ta mới làm vừa ý được chứ”””’…

Thế Du chỉ chẹp miêng, thắc mắc sao cái mồm hắn có thể ngoáy bên này ngoáy bên kia được nhờ, gì kia còn chu lên nữa chứ. Ựa :

– Tuỳ.

Anh thốt lên câu lạnh lung, làm Hải Tuấn cười cười đập nhẹ vào vai anh, bắt đầu rút chiếc kéo quay quay trên tay như cao bồi miền Tây quay sung, tiếp đến không biết rút ở đâu ra chiếc lược bằng gỗ sang mịn, bắt đầu xịt nước cho tóc ệp xuống:

– Nhớ mồm nhé… người ta cắt cho giống “ảnh” Choi Si Won đấy.

Đến lúc sửa phần mái đầu tiên Thế Du mới có dịp chime ngưỡng chiếc quần hồng choẹt, áo trong mặc một chiếc áo phông cổ V màu vàng hoa lá cỏ cây, bó sát thân mình cùng với chiếc khăn buộc cổ hoa màu hồng phấn nữa chứ. Cộng thêm khuôn mặt được tô vẽ tỉa tót đúng là đồ đồng bóng. Nhìn Hải Tuấn có vẻ thích hợp với chuyện lên đồng hơn là làm tóc.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại tuy Hải Tuấn “bóng” nhưng anh… à không nhớ lại một lần Hải Tuấn bắt mình gọi bằng chị không thì sẽ ôm Thế Du bằng chết nên Thế Du chỉ còn cách gọi Hải Tuấn bằng chị. Ừm lại nói lại vấn đề “chị” ấy là một người rất có tài và rất có tiếng trong thành phố, còn được giải nhất ” Cây kéo vàng”. Chỉ những ai “chị” ấy kết mới được “chị” ấy cắt chứ không á đừng hòng “chị” ấy đụng vào. Đặc biệt là phái nữ có cho mấy trăm đô cũng không them đụng chỉ một sợi tóc. Nhưng Thế Du là trường hợp đặc biệt không hiểu sao lần nào đến cắt tóc cũng được Hải Tuấn tận tình ra tay nếu anh đến mà bà chủ không goi Hải Tuấn ra cắt thể nào “chị” ấy cũng sẽ nhảy dựng lên vì không được tiếp cận với anh đẹp trai của long mình.

Sau một hồi, cắt cắt cắt, sấy sấy sấy, “chị” ấy cười toe toét với cặp môi bong nhãy của mình lại quay một vòng chiếc kéo trên không đựng vào chiếc hộp của mình, phủi phủi phần tóc dính ở cổ cho Thế Du :

– Xong… hoàn thành tuyệt tác…

Nhìn ngang ngó dọc, Thế Du sau một hồi đờ đẫn chờ cắt tóc anh đang định đứng dậy thì đã được đôi bàn tay của chị ấy thượng lên vai rồi ghé sát đầu nói:

– Công nhận, Tuấn làm cho Du kiểu nào cũng hợp hết… À .. à không, phải nói là Du để kiểu nào cũng đẹp hết ấy chứ. Hí…hí.

đứng dậy phủi phủi quần áo để tránh bàn tay của “chỉ” :

– Ừ, thôi em về.

Õng ẹo đứng uốn ** quanh người anh :

– Ở lại chơi với Tuấn chút coi…

– Muộn rồi em phải về học. – Anh viện một lý do nào đấy làm cho Hải Tuấn phì cười, bụm miệng ” chị” ấy cười khúc khích :

– Học mới lạ à nha. Thôi tha cho Du đó nha. Mai mốt phải ghé chơi với Tuấn thường xuyên đó nha. Nỡm ạ.
Ọe… Phải mau ra khỏi cái chỗ nồng nặc mùi đồng bong này mới được, anh ra chiêu độc nở nụ cười quyến rũ :

– Chắc chắn rồi J.

Móc bóp đưa tiền cho Hải Tuấn Thế Du nhanh chóng “thoát xác” khỏi cửa hang luôn.

Nghe thấy tiếng xe đi khuất bà chủ Tuyết mới hí hửng đi tới chỗ Hải Tuấn:

– Thằng Du nó lại không lấy tiền thừa à.

– Vâng, đây của má hết.

Loading...

Cầm 2 tờ 500 nghìn dúi vào tay bà chủ rồi anh lại lả lướt uốn mông bên này hích mông bên kia bước vào.

Bà chủ Tuyết cầm tờ tiền phe phảy trước mặt rồi đút vào ví, ngồi xuống ghế cầm chiếc dũa móng tay làm những động tác điệu nghệ trên móng tay mình :

– Lần nào cũng trả gấp 3, “đại gia mà”.

………….

Hai ngày sau, khi ánh mặt trời đã nằm trên đỉnh đầu, ánh nắng chói chang chiếu xuống long đường làm những con đường nhựa sáng bong lên, hơi nóng cũng thế mà bốc lên…

” Ring… ring… ring…”

Vơ vội chiếc điện thoại để không bị làm phiền, giọng ngái ngủ:

– Ai vậy ạ?

– …

– Bây giờ á? Tôi đang ngủ.- Giọng anh nhừa nhựa, nghe mới quyến rũ làm sao.

– …

– Ờ, được rồi.- Lay huyệt thái dương, mắt nhắm, anh mệt mỏi đáp lại.

– …

– Ừm. – Xoa xoa mặt, vuốt lại mái tóc.

Ném chiếc điện thoại xuống giường rồi xỏ đôi dép đi trong nhà vào nhà vệ sinh.

Một lúc sau xuống nhà, Thế Du đã chọn cho mình một chiếc áo phông cộc tay, cổ hơi khoét lệch sang một bên bó sát người màu xám, chiếc quần skinning màu đen có một chiếc xích nhỏ vắn qua túi, một đôi giày bệt màu lông chuột nhìn anh lúc này như Idol Korea vậy. Khuôn mặt sang bừng, mái đầu dựng trông vừa lịch lãm vừa đứng đắn.

Đứng trước gương khẽ chỉnh lại mái tóc, nhìn ra ngoài cửa sổ anh vào gara lái chiếc BMW màu xanh tím than ra ngoài phóng vút đi. Đằng sau chiếc cổng tự động khép dần lại.

Trên đường đi anh có nói chuyện với một người:

– Mẹ à.

– Yes.

– Con chuẩn bị cưới vợ đấy.

– What?

– Hai tuần nữa ba mẹ về đây đi.

– Nhưng … ơ… ờ…

Bà LiLi chưa kịp nói gì Thế Du đã tắt máy cái rụp. Bà lập tức gọi lại cho cậu quý tử nhà mình :

– Khoan hãy tắt máy cho mẹ LiLi hỏi, bảo bối lấy ai vậy?

– Mẹ về đi rồi biết. Mà ba đâu mà con gọi mãi ba không nghe máy.

Lúc này bà LiLi mới sực nhớ:

– À, papa EnDy đang xông hơi đố mà. Thế “bảo bối” có thể bật mí cho mẹ ít thong tin về con dâu tương lai không vậy?

– Không, thôi nhớ con tắt máy đấy.

Ba LiLi chỉ kịp mở miệng nói “ơ” đã thấy đầu dây bên kia không có tín hiệu nữa, khuôn mặt màu đỏ choét vì đang được đắp mặt nạ dâu tây của bà khẽ cười khúc khích:

– Được, không nói thì thôi, mẹ sẽ điều tra. Tưởng mẹ ở Úc mà không biết được tình hình bên con à. He…He…

– Phu nhân, xin bà nằm im, không nước dâu chảy xuống cổ ạ.

Nhân viên chăm sóc da cho bà nói một chàng tiếng Úc, bà LiLi chỉ còn cách nằm im và chờ đợi.


Trước Sau
Loading...