Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 37


Trước Sau

CHƯƠNG 37
Tiếng kêu của cô bị chặn lại bởi một bàn tay còn trai cùng giọng trầm trầm :

– Im miệng, đi theo tôi.

Mặt Kim Anh đần ra.” Quả này thì xong rồi, xinh khổ thế đi đâu cũng bị bắt có, huhu… ông Phùng ơi cứu con..” ” Cái tên này sao cứ lôi mình xềnh xệch thế vậy, không phải định đem mình vào chỗ tối rồi… khực, xong!!”. ” Oh My God.”

– Á, thả tôi ra, tên đồi bại.

– Có thả không thì bảo.

Cuối cùng thì hắn cũng thả Kim Anh trên vỉa hè cách đó không xa, khi đã quen với bóng tối Kim Anh run rẩy nói:

– Thế … Thế Du, cậu làm trò gì vậy hả.

Thế Du cho tay vào túi quần rồi rút ra tờ giấy nợ, Kim Anh co rúm tưởng anh định làm gì mình.

– Có đi không thì bảo.

” Suốt ngày mang ra doạ, đồ… ác tặc.”

– Đi thì đi.

Cô ngoan ngoãn đi theo chân Thế Du, đang đi cô bỗng rung mình:

– Không được…

Quay lại nhìn cô với ánh mắt quái đản:

– Cậu hét cái gì vậy?

Vắt chéo hai tay trước ngực thủ thế, nhìn chằm chằm anh, chân lùi lại một bước, miệng nuốt nước bọt nói :

– Cậu, cậu dịnh làm bậy là không được đâu. Tuy… tuy tôi nợ cậu nhưng tôi nhất quyết không bán than đâu, tôi biết mình rất có sức hút nhưng…

Cô ảm đảm buồn rầu nói.

“ơ cái tên này, người ta nói đúng việc gì cứ phải cười phá lên như vậy nhờ.”. “Ừm mà nhìn hắn cười cùng không đến nỗi nào, mà từ lúc mình về nước đến giờ đây là nụ cười thoải mái nhất thì phải, mọi khi toàn cười nhạt, đồ khỉ gió lời tôi nói buồn cười vậy sao.”

Thế Du vỗ đầu cô, như vỗ đầu em bé:

– Cậu nghĩ tôi có hứng thú với người . – Vừa nói Thế Du vừa nhìn toàn thể và bao quát người Kim Anh, – hứng thú với người hai lưng như cậu à. Hay tự an ủi mình vậy… Ha… Ha…

“Đúng là tên rắn độc mở mồm ra là y hệt hồi bé, chả thay đổi gì.”

Kim Anh đần mặt ngây thơ nhận xét :

– Nhìn cậu rất đểu cậu có biết không?

– Đây không phải đểu mà là cool đấy.

Anh hất hất mặt. Kim Anh nhìn bản mặt đểu giả của anh, cô không thương tiếc :

– Cậu biết bây giờ cậu giống gì không.

– …

– Vượn người.

Khoanh tay cười nhẹ, không những không tức giận lại còn vẻ thản nhiên :

– Vậy à.

Tên này bị điên à mình **** lại còn “Vậy à” mới đáng sợ chứ. Mà đêm hôm gọi mình ra làm gì nhờ.

– Cậu muốn gì nói đi.

– Đến nhà dọn đồ cho tôi/

– Cái gì.- Kim Anh trố mắt lên nhìn Thế Du. – Cậu nghĩ sao mà bảo tôi đi dọn dẹp nhà cửa cho cậu. Mơ đi.

Cô khoanh tay hất mặt sang phía khác làm vẻ kênh kiệu. Đại tiểu thư như mình mà dám bảo mình đi dọn dẹp đồ mới sợ chứ, lại còn nhìn mình với cái vẻ mặt kia nữa chứ.

– Sợ nợ này tính sao giờ.

Khựng người lại. Bao giờ mình mới thoát khỏi kiếp ôsin này đây, hic, tưởng cậu ta dễ chịu hơn tên ác tặc kia ai ngờ… ông Phùng ơi con khổ quá.

Quay lại người làm vẻ phụng phịu, không cam tâm :

– Dọn thì dọn.

– Tốt. – Anh chỉ cười nhạt.

– Tốt cái mặt cậu ấy.

Thế Du lấy xe đưa Kim Anh về căn nhà của mình.

Liếc xơ qua phòng khách Kim Anh mừng thầm trong bụng.

” Cũng không đến nỗi bừa lắm, dọn nhanh thôi.”

Cô vô tư đi vào rồi dọn dẹp mọi thứ trong phòng khách.

– Xong rồi. Tôi về.

Đưa chai nước lọc lên miệng hớp một ngụm, chân gác lên bàn:

– Ai bào xong?

Kim Anh bây giờ nhìn không khác cô giúp việc là bao, không biết kiếm được chiếc khăn ở đâu buộc túm lên tóc, áo thì vừa bẩn vừa nhăn nhúm do phải phủi ở chỗ tủ sách, chân ống thấp ống cao cho đỡ nóng.

” Anh ta hất cái gì chứ, bị đau cổ chắc.” Thế Du kiên nhẫn hất mặt về phía phòng của anh.

“À thì ra là phòng ngủ, không phải định bảo mình mệt rồi thì vào đấy ngủ đấy chứ. Trông thế mà tốt.” Kim Anh hí hửng đi về phía phòng ngủ của Thế Du.

– Oh My God!!!

Một chân ngoài phòng, một chân trong phòng, tay vẫn còn đang trong trạng thái cầm núm cửa, cô thấy luồng thì lạnh sau lưng cùng mất con chim cánh cụt chạy bạch bạch sau lưng.

Loading...

Sao cậu ta có thể sống trong đống đổ nát này nhỉ… quần áo vừa hôi, vừa bốc mùi lại còn vứt linh tinh lộn tùng phèo… vỏ bánh, vỏ kẹo còn có cái chưa ăn xong được bôi hết lên rèm và tường …

Chầm chậm tiến vào, thận trọng để không dặm phải bất kì thứ gì.

” Bịch”

– Ái…

Kim Anh ngã bịch một tiếng, trọng lượng cơ thể cô ôm lấy sàn, lý do là không để ý đến đã dẫm phải đỗ tương, haizzz…
Lại còn ngã với tư thế cực “tuyệt” nữa chứ, chả phải cô đang chổng mông lên trời sao.

” Cái tên chết bầm, hắn làm gì mà ăn đỗ tương không biết……. AAAAAAAAAA số tôi khổ quá.” .” Đau quá đi mất.”

– Hahaha, …… hahaha

Không biết Thế Du từ đâu chui ra đứng ở cửa ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Cô nhăn nhó :

– Mẹ ơi… cái thứ nước gì đây. Á… kinh chết đi được lại còn nhớt nữa… Ai da… Đau quá… Mông của tôi.

Thế Du thấy thế vờ nghiêm mặt :

– Cậu định nhảy ” Audition” đấy à. Hơ… Hơ…

– Cậu… có phải cậu cố tình không.

– Cố tình gì.

” Cái tên này, sao có thể làm bộ mặt ngây thơ thế không biết.”

Lồm cồm bò dây chỉ tay vào đống nhớt như dầu dưới sàn gỗ nói :

– Thứ này là cái gì?

– Không biết ngửi à.

Làm theo lời anh, cô cúi xuống mặt biến sắc môi run run :

– Cậu…

– Time để cậu thắc mắc chi bằng dùng để dọn dẹp. Hơ…

Kim Anh uất ức nhìn Thế Du nhởn nhơ bước đi mà không làm gì được, cô bặm môi cam chịu.

” Sao mọi khi ở trường tên này lạnh lung boy lắm mà, về nhà y như rằng nhăn nhở, lại còn đểu y như hồi bé nữa chứ… Hu… Hu… ”

Cô cố lau hết đống dầu ăn trên sàn, vừa lau vừa lẩm bẩm :

– Không ai khác, chính cậu ta bày ra trò này để cho mình ê mông. Đồ đểu.

Kim Anh lau đi lại cả chục lần sàn mới sạch dầu. Cô hài long khi thấy chiếc sàn đã sạch bong, dù gì cũng là công sức của cô. Ngồi trên giường mà chính xác là ngồi trên đống quần áo ngổn ngang, chống tay vào chiếc quần thở phì phò :

– Ôi… mệt… mệt chết … được.

” Hừm, là cái gì cồm cộm.”

Cô sờ sờ đúng là có cái gì cồm cộm .

– Cái này…

Thụt tay lại thật nhanh, mặt đỏ bừng lên nhìn thứ đang nằm ngổn ngang trước mặt, đầu bốc khói cô hét to :

– Cao… Thế… Du…

Đang ngồi xem tivi mà tí anh bị giật mình chết khiếp, hoàn hồn anh nói vọng vào :

– Gì?

Kim Anh giờ chỉ muốn hét thật to tên của kẻ thù cho đỡ bức xúc thôi chứ không có ý định làm gì.

Thế Du chờ mãi mà không thấy cô nói gì tiếp, lại ung dung rung đùi xem phim :

– Gọi xong không nói, điên.

Kim Anh bất lực không muốn gọi anh vào để cầm chíêc quần “siêu nhân” của mình lên, sợ anh lại true và ngại nên đành lấy móc áo khều khều rồi vứt vào một só vào đấy.

Cô bực tức định đình công nhưng lại nhớ số nợ rồi lại hùng hục làm như trâu, mặt mũi lấm lem toát hết mồ hôi, tóc thì một bên rũ một bên cột bởi chiếc khăn.

Một lúc sau, căn phòng cũng trở nên ” hơi ngăn nắp”

– Xong…

Ngồi bệt luôn xuống sàn cô thở phì phèo. Mắt hoa hoa, đầu on gong, tay chân bủn rủn.

Thế Du cũng xem xong bộ phim chiếu ở kênh HBO, đứng ở cửa khoanh tay cười nham hiểm quan sát cả căn phòng :

– Tốt.

Không còn sức để nói nữa, cô mặt kệ lời ” khen” của anh, rồi tự đấm bóp tay chân đã lên hết cơ. Nằm ngửa ra phòng cô quan sát lại tác phẩm của mình.

“ơ cái khung ảnh lần trước mình đột nhập vào đây đâu rồi nhỉ… còn nữa cái rèm cửa màu sữa giờ sang vàng vàng … mà cái quầy rượu mini ở kia đâu rồi”

Mặt cô chuyển sang màu tím, tay nắm chặt răng căn chặt vào nhau :

– Thế … Du…

Hốt cả hền, người ta đứng đây rồi đâu nhất thiết phải rít lên như thế.

– Tôi đang đứng đây làm gì cậu gào ầm lên vậy. Điếc cả tai.

Chống tay đứng dậy tiến về phía Thế Du với bộ mặt “sát thủ”. Cô vơ tạm chiếc kéo trên bàn trong phòng anh, dần dần tiến về phía Thế Du.

Không biết gì, nhưng nhìn bộ mặt đằng đằng sát khí cùng hung khí trên tay anh cũng lùi lại vài bước mà không biết đã ra ngoài phòng khách thì

” Bịch.”


Trước Sau
Loading...