Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 36


Trước Sau

CHƯƠNG 36
– Có gì hay đâu. Bình thường thôi. Xem bà chị thể hiện này.

Quay sang Chi Mai Kim Anh thì thầm gì đó. Chi Mai cười thích thú gật đầu rồi cầm mix lên giọng:

– Bây giờ tôi xin chân trọng giới thiệu tiết mục fiêu nhất tối nay là tiết mục “Nobody” của nhóm NumberGirl phiên bản Việt do Chi Mai it’s me, Kim Anh sì tin…

Nghe thấy tên mình Kim Anh trịnh trọng đứng lên chỗ Chi Mai cúi đầu xuống chào các “khan giả” như nghệ sĩ làm mọi người cười rộ lên.

– Tiếp đó Hữu Thiện xinh đẹp và Trâm Nhi đáng yêu. Còn một suất nữa ai có nhu cầu thì dơ tay đăng ký. Hehe…

Hai người kia ngơ ngác, mặc cho Kim Anh kéo lên bục trong phòng hát.

– Hôm nay phải cho bọn con trai mở mang tầm nhìn với mấy chị em mình mới được. – Kim Anh thì thầm nói với mấy người kia.

Trâm Nhi kêu nhỏ :

– Thôi chị, ngại lắm mời ai khác đi.

Sau phút ngỡ ngàng, Hữu Thiện vui vẻ hưởng ứng nhiệu tình :

– Kệ. Hôm nay chơi hết mình đi. Hì.

” Dù sao mình cũng toả sang hơn họ, ngại gì không chơi.”

Kim Anh thấy Hữu Thiện đồng ý, cô vui mừng híc híc củi chỏ vào tay Trâm Nhi, chớp mắt :

Trâm Nhi đành gật đầu, Chi Mai gọi thêm một cô bạn nữa lên rồi tiếng nhạc trỗi dậy. Năm người xếp thành hai hang bắt đầu nhún nhảy bắt trước theo các cô nàng “Wondergirl” trên màn hình tivi làm mọi người được một trận cười sảng khoái.
Thấy năm người múa may, khoa tay múa chân Trịnh Kim cũng phải nín cười để không bật ra tiếng, những người khác không người lăn lộn, thì cũng đập bàn đập ghế cổ vũ.

Năm người nhún nhảy cũng hơi đồng đều, cũng hơi đẹp, một số động tác họ còn tự đạo diễn trông còn ngộ nghĩnh hơn nữa. Cuối bài mỗi người tạo cho mình một dáng đứng “sexy” rồi cúi đầu chào.

Kim Anh tinh nghịch đưa tay hôn gió mọi người :

– Con cảm ơn, cảm ơn… cảm ơn các bạn đã giành tình cảm cho Angel Kim Anh… HeHeHe.

Tử Kỳ nghe xong phá lên cười, làm mọi người quay sang nhìn, anh lấy lại tư thế đang định trọc ghẹo cô nhưng là chỗ đông người nên ý thức được nên chỉ cười nhẹ.

– Hay lắm.

Chi Mai cười tít mắt:

– Tử Kỳ khen bọn mình kìa.

Kim Anh chề môi “xuỳ” một tiếng dõ dài:

– Sự thật là vậy không khen mới là lạ.

Sau giây phút đăng quang, thác loạn các cô ngồi xuống ghế nhường chỗ cho người khác hát hò. Đằng kia Trịnh Kim nói gì đó với Tử Kỳ rồi hai người kéo nhau đứng dậy đi về. Mặc xác họ, đang chơi vui tự nhiên về.

– Hai người đi đâu vậy?

Hữu Thiện nhìn thấy Trịnh Kim ra ngoài liền chạy ra theo.

– Về. – Thế Du “lịch sự” nói, vì cô cứ đứng ngáng trước mặt anh.

– Đang vui sao lại về.

– Bọn tôi có việc gấp.

“Cái tên Tử Kỳ vô duyên ai hỏi đâu mà chen vào chứ.”

– Kỳ Kỳ về được còn Tiểu Du phải ở lại với tớ.

” Cái gì vậy, con nhỏ này dám đuổi mình về để giữ lại mỗi thằng Kim thôi à, nó dám xúc phạm mình sao.”

Không nói gì, khuôn mặt thiên thần chuyển sang ác quỷ rồi.

– Lần sau bỏ ngay cái kiểu thấy tay tôi là sấp vào đi nhé.

” Cho chết con nhỏ hám trai, Trịnh Kim **** tiếp đi.” Nghĩ thế nhưng anh vẫn không nói, dù gì cũng phải giữ tí thể diện đàn ông.

Loading...

– Về. Trịnh Kim lạnh lung nói.

Anh và Tử Kỳ vừa quay mặt đi được vài bước lại thấy Hữu Thiện xuất hiện trước mặt.

Lại còn kéo kéo tay Tử Kỳ, nài nỉ:

– Kỳ Kỳ à cậu bảo Tiểu Kim ở lại đi, cậu ấy đi thì hết vui, đi mà Kỳ Kỳ. Cậu ở lại cũng được mình không quan tâm đâu.
Sốck. Tử Kỳ mặt đã chuyển sang giông tố, anh chỉ cười nhạt bước đi. Tiếp là Trịnh Kim cũng không nói năng câu nào, chỉ ném lại cho cô ánh mắt khinh thường, rồi cũng cất bước đi.

Ấm ước, cắn móng tay đễn nỗi những hoa văn hoạ tiết trên chiếc móng xinh đẹp của cô đã siêu vẹo.

” Sao hai người này đi cũng có nhau mà về cũng có cặp. Chẳng nhẽ… ” . Cô cố lắc đầu thật mạnh để xua tan cái ỹ nghĩ kinh khủng vừa lướt qua trong đầu mình, xong lại cho tay chống cằm.

” Không vậy thì sao họ cứ kè kè bên nhau vậy. Đáng nghi lắm…”

” Tiểu Du ngời ngời thế kia mà bị les ư?… Không thể… Không thể vậy được, chắc chắn bệnh đấy là do thằng cha Tử Kỳ ảnh hưởng đến cậu ấy thôi. Mình phải giúp cậu ấy ra khỏi sự cám dỗ của tên bệnh hoạn Tử Kỳ kia mới được, nhất định phải giúp cậu ấy ra khỏi sự cám dỗ của tên Tử Kỳ.” Cô nghiến răng nghiến lợi, thầm quyết tâm.

” Triệu Tử Kỳ chờ đấy tôi sẽ không để cậu quyến rũ được Tiểu Kim của tôi đâu đồ bệnh hoạn.”

Tự gật đầu với kế hoạch tác chiến mình vừa nghĩ ra trong đầu, Hữu Thiện tạm an tâm rồi lại vào chung vui với mọi người.

Đến tối muộn mới kéo nhau về. Kim Anh mải hát mà quên mất một chuyện, cô thất thểu hỏi Tú Anh :

– Bây giờ tao về bằng gì.

– Em lấy xe rồi, nhưng tăng 3 á… Tú Anh đắn đo định gọi cho chị mình chiếc taxi thì Hữu Thiện xuất hiện :

– Để tớ đưa cậu về, cho hai người kia riêng tư. – Nói rồi cô còn nháy mắt với Kim Anh và Tú Anh.

Hiểu ý, Kim Anh không ngại bạn mới mà lên chiếc Mez nhà Hữu Thiện về, đúng là con nhà giàu còn có cả tài xế riêng nữa chứ.

Trên đường Hữu Thiện hỏi chuyện trên trời dưới đất mà chủ yếu là xung quanh vấn đề về Trịnh Kim, và Tử Kỳ. Nói đoạn Tử Kỳ, Kim Anh không ngần ngại móc anh :

– Cái tên bệnh hoạn ác tặc đấy á.

” Biết ngay, không ngờ suy đoán của mình lại đúng.”

– Cậu ta thân với Trịnh Kim lắm à.

Kim Anh vẫn vô tư trả lời :

– Rất than ấy chứ. Tử Kỳ cũng thân với Tú Anh nữa.

” Không những đi quyến rũ Tiểu Kim của mình mà còn tham lam định vơ nốt cả Tiểu Tú Tú nữa chứ, lever bệnh của cậu ta phải đạt mức ưu tú rồi đấy, mình phải cố gắng cứu Tiểu Kim thoát ra bờ vực thẳm này mới được.” Cô cắn môi, bật thốt :

– Tử Kỳ tên bệnh hoạn lâu năm này tôi sẽ không để cậu đạt được mục địch đâu.

Kim Anh nghe loáng thoáng Hữu Thiện đang lẩm bẩm gì đó, tưởng nói với mình cô hỏi lại :

– Cậu nói gì vậy.

Giật mình, thoát khỏi suy nghĩ, Hữu Thiện cười giả lả :

– À, không có gì, không có gì.

So vai không nói gì nữa, cũng đến gần nhà, vì không muốn làm ồn nên dừng lại gần đó Kim Anh cảm ơn Hữu Thiện đã cho mọi người vui chơi thoả thích mà còn đưa cô về, rồi về nhà.

Hữu Thiện tỏ ý muốn kết bạn, rồi bảo bác tài ra về.

Đứng từ xa, thấy một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

” Cướp… trộm… ăn cắp… biến thái…”

Bao ỹ nghĩ thoáng qua trong đầu làm cô ôm đầu hét toáng.

Tiếng kêu của cô bị chặn lại bởi một bàn tay còn trai cùng giọng trầm trầm :

– Im miệng, đi theo tôi.


Trước Sau
Loading...