Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 31


Trước Sau

CHƯƠNG 31
Về phòng y tế vẫn có một số người dai dẳng mặt dày đi theo. Cô Phí không biết từ đâu xuất hiện chắn lù lù trước cửa. Thế Du đi qua nhẹ nhàng, cô giáo mặt cười hớn hở. Thế Du vào trong, cô giáo mặt đằng đằng sát khí, tay trống nạnh :

– Sao, ai thích vào không.

Mấy cô gái nhìn nhau nuối tiếc rồi từ từ rút lui. Không muốn ” Phí bà bà” nổi giận, cô Phí nổi tiếng đanh đá và… háo sắc. Oá đúng là không thể chấp nhận.

Kim Anh chạy qua đám nữ sinh thấy họ xì xầm:

– Cô A : Tiếc thật mãi mới bắt được No.1 mà gặp ngay ma nữ.

– Cô B không kém phần : Đen thế cơ chứ. Ước gì cậu ấy được lồng trong tủ kính của nhà trường để ngày ngày mình có thể ngắm nghía cậu ấy nhỉ.

– Cô A chảy nước miếng.

– Cô B chắp tay tưởng tưởng.

– Các cô XYZ… mường tượng theo.

Oẹ, buồn nôn quá đi, đúng là mấy nhỏ này hết thuốc chữa rồi. Đúng là sến quá mà, thế kỷ XXI rồi mà còn dung mấy từ đấy.

Bịch… bịch, tiếng chạy vang khắp hành lang, Chi Mai đập vai Kim Anh thở hổn hền, cúi mặt, mắt long lanh:

– Đầu… đầu giờ tớ gặp được No1 đấy.
– Thì sao.

Có gì mà sung sướng thế không biết.

– Vô duyên. Làm tụt cả cảm xúc của người ra. Nói chuyện với cậu thà nói chuyện với đầu gối còn hơn. Xì.

Chi Mai mắt lườm sắc bén, môi xong lên, mũi hếch hếch nhìn Kim Anh.

– Thôi về lớp buôn sướng hơn.

Nói rồi cô đi thẳng, Kim Anh lững thững đi bộ khắp hành lang. Giờ mới phát hiện trên tường có rất nhiều bức tranh đẹp do học sinh trường vẽ đoạt giải. Những gương mặt tiêu biểu của trường. Phía cuối hành lang là một chiếc tivi tinh thể lỏng, hai bên là hai bồn hoa. Thì ra là bảng thành tích và chỉ số “giá vàng” của các cục vàng No.1 của trường ĐH Hồ Chí Minh.

Xì, có mỗi 5 cái cục vàng mà làm hoành trách dễ sợ, mà sao mấy người này đẹp thế nhờ. Nhìn chả bổ mắt tí nào, thà ngồi uống Coca còn sướng hơn.

Nghĩ xong, chạy thẳng xuống căng tin gọi cho mình lon CoCa.

Phía xa Trâm Nhi đang cười hớn hở với Tú Anh, nhìn thấy Kim Anh đang thất thần uống lon Coca anh kéo Trâm Nhi tiến lại gần.

– Này.
– Phụt. – Giật mình, cô phun hết cả ngụm CoCa vừa uống xong.

Thấy chị mình xúc động, Trâm Nhi cầm khăn giấy đưa cho Kim Anh.

– Khụ Khụ, định hại chết người đấy à.

– Chị làm gì mà ngồi đần ra vậy.

– Đần gì chứ. Đang suy nghĩ thôi.

Tú Anh nhìn Trâm Nhi, cô cũng quay sang nhìn lại anh :

– Vậy em không làm phiền. – Hai người đồng thanh.

– Ê.- Cô gọi dật lại.

– Hai người. hơ hơ không phải là quen nhau rồi đấy chứ.

Trâm Nhi e thẹn cúi mặt, mắt long lanh :

– Phải, nhờ chị cả đấy.

Cái gì không phải nhanh thế chứ, đúng là đệ tử miìn dạy cái được luôn HaHa. Trâm Nhi em được lắm.

– Nhìn kìa nhìn kìa cười tít cả mắt, trông xấu thế mà thằng Tú Anh cũng yêu.

Tú Anh hất hất mặt :

– Xấu thì sao, xinh hơn chị là được rồi. Ờ.

– Á à, cái gì thằng này. Giờ có người yêu là quên bà chị này đúng không.

– Ừ thì làm sao.

Trâm Nhi nhìn hai người mà cười khúc khích. Hai cái chị em nhà này, không **** nhau là không được mà. Nhưng cô cũng thấy rất hạnh phúc khi anh đang bênh cô. Khuôn mặt anh đáng ghét quá đi. Nhưng liệu hạnh phúc này đến dễ dàng vậy không, em sẽ được ở bên anh mãi chứ. Dù sao cũng nên tận hưởng những giây phút này.

Tan học, về nhà thấy ba đang ngồi xem phim, cô lễ phép chào ông rồi định lên phòng để thay quần áo thì tiếng ông Phùng vang lên :

– Kim Anh, lại ba bảo.

Ngồi xuống cạnh ông, không biết lại có chuyện gì nữa đây. Không phải là…

Tan học, về nhà thấy ba đang ngồi xem phim, cô lễ phép chào ông rồi định lên phòng để thay quần áo thì tiếng ông Phùng vang lên :

– Kim Anh, lại ba bảo.

Ngồi xuống cạnh ông, không biết lại có chuyện gì nữa đây. Không phải là…

– Còn mấy ngày nữa là đến 2 tháng rồi đấy con chuẩn bị tâm lý đi nhé.

Sao ba lại nhắc nhỉ, giờ không biết trả lời sao đây. Aaaaaaa……..

Loading...

– Dạ.

Dạ nhỏ rồi nhẹ nhàng bước về phòng. Nhảy tót lên giường, mặt đăm chiêu suy nghĩ

– Mình phải gọi cho Thế Du để ra mắt ba mình mới được, không ba lại bắt mình cưới Thế Nam thì chết. Hic.

Số mình thật khổ quá đi.

Nói là làm, với tay lấy điện thoại trên bàn :

” Thuê bao quý khách hiện không lien lạc được…. ”

Giọng cô tổng đài vang lên đều đều. Lúc nước sôi lửa bỏng thế này không biết Thế Du có thể đi đâu được cơ chứ. Bực mình hết biết. Cái tên này, chắc lại đang ngủ rồi.

………..

Mưa rơi tí tách ngoài thềm.

Bước ra ngoài cửa hiên, đứng tựa vai vào tường anh ngẩn người ngắm nhìn những làn mưa tơi tí tách bên thềm. Lúc chiều nay trời sang rực không có chút dấu hiệu bào sẽ có mưa vậy mà bây giờ mưa rơi càng ngày càng nặng hạt hơn.

Trong không trung những hạt mưa nhẹ nhàng bay theo chiều gió, màn đêm đen kịt lại, anh vô thức đưa tay đón lấy từng hạt mưa trong suốt. ” Bộp, bộp” Một phút ngưng đọng. rơi xuống tay vỡ thành nhiều mảnh bắn sang nhiều hướng.

Không biết đã đứng đấy bao nhiêu lâu, bàn tay cũng ướt, đôi long mày hơi nhíu, môi mím lại cũng có những hạt mưa li ti dính vào, dường như không muốn rời xa khuôn mặt đẹp đẽ đó.

Con mưa vơi dần, vơi dần rồi tạnh hẳn, giữa những căn nhà, ở mái hiên những giọt mưa chảy xuống rơi xuống đất vỡ vụn, còn lại một khoảng lặng.

Một người mặc áo mưa màu hồng, có nhiều hình bông hoa trên áo, mặt cau có, tay lau hết những vệt mưa trên mặt, tóc mái có vài sợi bị ướt bám vào mặt được cô gạt vào tai. Chiếc áo mưa bị rách ra rồi vứt ngay vệ đường, ống quần sắn lên cũng được tháo xuống, chiếc giầy búp bê được cất trong túi sách cũng được lôi ra đi.

– Mở cửa, Thế Du.

Cô nàng đập đập cửa hét ầm lên.

Anh nhìn xuống thấy Kim Anh đang kéo qua kéo lại cánh cửa nhà anh như muốn phá đến nơi.

Đi xuống nhà mửa cửa cho cô, anh dựa lưng vào cửa. Tóc vẫn còn hơi rối, hình như vừa ngủ dậy, chiếc quần nỉ, áo phông rộng thùng thình, chiếc dép đi trong nhà màu kẻ ghi.

– Có chuyện gì?

Biết ngay là ngủ mà, ngủ mà cũng tắt máy. Xì làm người ta bị ướt mất công đến đây. Đã không mời khách quý vào nhà mà còn đứng ngang cánh cửa như muốn đuổi nữa chứ. Cái tên này, thôi nhẫn nại vì tương lai của mình với anh Nam.

Kéo anh vào nhà :

– Vào đây, tôi có chuyện muốn nói.

Đi theo cô, không biết nhà của ai nữa. Lại dám tự tiện lấy nước uống, ngồi quỳ trên ghế nữa chứ.

– Sáng nay là một ngày đẹp trời, không mây, có tí gió… vân vân và mây mây.

– Nói nhanh.

– Ừm. Tôi vào nhà thấy ba tôi đang ngồi xem phim, tôi …

– Vào vấn đề chính . Nhanh. – Anh cau có ngắt lời.

– Thì cũng phái để người ta tả tí khung cảnh thì vào chuyện mới hấp dẫn chứ.

– Lắm chuyện. Cô có nói nội dung luôn không thì bảo. – Anh gắt lên, không thể chịu được cái kiểu lắm mồm, ồn ào của cô được.

Gì mà cáu chứ, tôi cũng muốn kể lắm, nhưng ngại nỗi chẳng nhẽ bây giờ bảo anh đến ra mắt đi à. Tôi là con gái mà, can bản người ta đến chưa kịp tìm lời thoại nào thích hợp thôi. Khó tính như ma.

– Ba tôi nhắn đến vụ hôn ước rồi, sao giờ .

Mắt ầng ậng nước rồi kìa, làm gì mà đến nỗi đấy.
Tương lai cả đời người chứ bộ.

Thế Du tưởng chuyện gì, anh ngồi xuống, vắt chân điềm nhiên nói :

– Phải ra mắt ba vợ thôi.

– Vậy cậu tính bao giờ đến nhà tôi.

– Mai.

– Nhanh thế, không để tôi chuẩn bị à.

Anh quay về phía cô gườm gườm :

– Không nhanh là hết thời hạn mà còn rách việc nữa.

Giờ thì đã hiểu, tưởng anh ta yêu mình đến nỗi muốn cưới luôn. HaHa. Độ tự sướng của mình cao thật.

– Vậy giờ tôi về. Mai nhớ đến đấy không ba tôi dục.

– Ừ rồi.

Uống nốt ngụm nước, Kim Anh bước đi. Nghĩ sao được 3 bước, cô làm bộ mặt nịnh nọt giả tạo nhất.

Nhìn cô chớp mắt muộn rụng cả lông mi, anh rùng mình hất mặt hỏi:

– Sao nữa?


Trước Sau
Loading...