Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 30


Trước Sau

CHƯƠNG 30
Đúng là lừa gạt người. Một người là quá đủ.Cô từ chối nhã ý “tốt” của anh :

– Vậy thì thôi. Nợ một người là quá đủ rồi.

– Vậy cậu nợ tôi đi.- câu nói này mang hàm ý gì thế. Muốn kêu cô nợ anh hay bắt cô nợ anh vây. Xì vớ vẩn.

– Nợ cậu cũng như nợ Tử Kỳ thôi. Có gì hay ho.

Nhướng nhướng mày :

– Khác chứ. Nếu nợ Tử Kỳ cậu sẽ phải tán tỉnh tôi, mà cậu nghĩ tôi biết hết chuyện rồi thì sẽ để cậu tán tỉnh à. Mà chả bằng tiền, cậu, nghèo kiết sác có tiền trả mới lại. Còn nếu nợ tôi thì công viên rất quen thuộc và hạn cũng chỉ đến khi nào chúng ta li dị thôi.

Từng lời nói, đúng là rất xúc phạm, nhưng sự thật thì đúng như những gì anh nói. Mà anh nói cũng đúng chứ, nợ Tử Kỳ rất khó trả lại còn vô thời hạn còn nợ Thế Du, mình cưới cậu ta rồi sẽ li dị luôn. Hà Hà mình quả thông minh. Cô đắc trí gật đầu cái rụp nhưng vẫn tỏ ra lưỡng lự.

– Thôi được rồi, cứ thế đi.

Đưa một tờ giấy mỏng manh cho Kim Anh, cô giật mình thổn thức :

– Cái gì lại ôsin à. Này tôi cũng là vợ cậu. Cậu nỡ đối xử với tôi thế à.

Chậm rãi trả lời, từng lời nói quả là xúc phạm :

– Cậu nghĩ cậu xứng làm vợ tôi.

– Tôi đã nói với cậu công việc quen thuộc rồi. Cậu chỉ xứng làm việc đó thôi. Còn nếu không …

Đưa tay định lấy tờ giấy lại, Kim Anh nhanh tay hơn đã giật lại tờ giấy kí cái vèo.

Nhẫn nại nhẫn nại. Khi nào làm vợ anh ta quyết trả thù sau.

– Tốt. Cười như không cười.

– Hết chuyện, tôi về.

Cay cú đứng dậy, Kim Anh không thèm nhìn anh đi thẳng. Đến gần ngưỡng cửa một âm trầm vang lên :

– Đứng lại.

Cô đứng lại. Không quay đầu.

– Cô định mặc cái bộ váy ngắn cũn cỡn đấy lang thang ra đường để doạ người?

Nhẫn nại nhẫn nại. Từ điển của cô lúc này hình như chỉ có hai từ “nhẫn nại”

– Không cần anh quan tâm.

– Không được. Cô là người của tôi, có mệnh hệ gì ai sẽ hầu hạ tôi.

Cái gì là anh ta bảo mình là người của anh ta. Ừ mà cũng đúng. Thất thểu. Bố mẹ con xin lỗi chưa báo hiếu đã làm người của người khác.

Một luồng ấm từ lưng, hoá ra là áo khoác của Thế Du. Anh đi thẳng ra cửa, vẫn thấy cô đứng ở ngưỡng cửa ngơ ngác mới dục :

– Còn không nhanh.

Lật đậy chạy theo, là anh ta lo cho ôsin của anh ta chứ không phải lo cho mình, đừng rung động. Xuỳ xuỳ xuỳ.
– Không phải định đưa tôi về chứ.

– …

– Thật à.

– …

– Cậu là người tốt bụng nhất nhất nhất. HeHe.

Một chiếc xe BMW màu xanh tím than đặt trong căn tin. Trên đầu xe còn có tấm thiệp nhỏ và chữ ” HAPPY BIRTHDAY BẢO BỐI” . Là quà của bác trai và bác gái tặng cho anh.

Thút thít nhìn vòng quanh xe, rồi lải đảo mặt nhìn một vòng quanh xe nữa. Cô sờ sờ mỗi chỗ một tý ao ước.

– Ba mẹ cậu giàu thật đấy.

– Vào. – Cái người ngồi trong xe từ lúc nào lạnh lùng nói với cô.

Nói rồi bật khoá xe. Cái người này đúng là… phải có tí ga lăng chứ. Thôi trả cần, với loại người này thì làm gì có tự vào cho rồi.

Anh vừa từ từ lăn xe, vừa bật hai chiếc cần để “quét” sạch hàng chữ trên cửa ôtô. Và không biết lúc nào trong xe lại có một đống gấu bong nhỏ, giờ cũng được anh ném hết ra ghế sau.

Đúng là không biết tận hưởng, toàn loại Teddy đắt tiền, sao có thể tuỳ tiện vứt như thế.

– Mà này. – Chợt nhớ điều gì, cô hỏi luôn.

– Sao cậu không đến trường mà lực học lúc nào cũng đầu TOP vậy?

Cười vẻ khinh khỉnh :

– Định hỏi bí quyết cho bạn Tử Kỳ à.

Đúng tim đen, cô chối bay :

– Thấy thắc mắc nên hỏi. Không nói thì thôi.

Nhìn gương mặt thắc mắc mà anh tưởng là gương mặt ỉu xìu , anh nói:

– Tiền.

Quay ngoắt nhìn Thế Du :

– Cậu nói cái gì, đừng bảo cậu đòi lại tiền nhé. Đồ xấu tính.

– Nhờ tiền tôi mới được lên hạng về kết quả học.- Anh chậm dãi giải thích. Không thể nói một từ để có thể giải thích hết cho cô hiểu.

“À” lên một tiếng đầy ngạc nhiên. Rồi “Ồ ” lên một tiếng có vẻ hiểu chuyện.

– Ra là thế. Cứ tưởng cậu như nào. Cũng bình thường thôi.

– …

– Bộp.

Kim Anh huyênh hoang ném sấp tiền 500 nghìn đồng xuống bàn, trước ánh mắt ngạc nhiên của Tử Kỳ, cô to giọng mà không biết đây là thư viện :

– Từ nay tôi và cậu sẽ không còn nợ nần gì nữa. Đưa giấy tôi xé đi.

– Cô làm trò gì vậy.

– Trả nợ. – Vênh mặt ngược lên 180*.

Nhìn cọc tiền cùng với vẻ huyênh hoang của Kim Anh. Tử Kỳ suy nghĩ đắn đo nguồn gốc số tiền.

Nhỏ này thì làm gì có tiền. Hay là…

– Này đừng bảo với tôi cậu móc két nhớ.

Trợn trừng mắt nhìn anh, cô hắng giọng :

– Cậu nhìn tôi đi. Tôi thế này mà phải làm trò đấy à.

Từ nãy giờ Kim Anh không để ý thì thôi chứ đã có rất nhiều ánh mắt tập trung vào hai người họ. Có ánh mắt ” làm phiền thì biến!”, ” Không biết chuyện gì?”, ” Tiền đen…”

Nhìn quanh thấy mọi người đang nhìn mình, cố giữ thể diện anh vừa cười vừa dít qua kẽ răng :

– Ngồi xuống. Nói bé lại.

Nhìn xung quanh theo anh, cô cũng thấy ngượng ngùng, vừa cười vừa vẫy vẫy tay nói :

– Hì Hì không có chuyện gì đâu mọi người cứ đọc tiếp đi.

Từ từ ngồi xuống.

– Đưa ngay tờ giấy nợ đây.

Giờ mình là người có tiền, không sợ bố con thằng nào. Hứ.

– Không. – Thản nhiên nói.

– Này, này… cậu định nói bài chày đấy à.

– Tôi sẽ không đưa với điều kiện cậu phải khai số tiền mờ ám này ở đâu ra.

Hứ. Chuyện của cậu à. Đã trả tiền cho còn lắm chuyện.

– Của tôi.

– Của cậu.

Loading...

– À không. Vay. – Nghĩ sao Kim Anh lại nói vay.

Liếc liếc Kim Anh. lấy quyển sách che miệng để khỏi những ánh mắt dòm ngó :

– Không tin. Nhìn cậu từ trên xuống dưới trả có gì là uy tín cả. Mà ai cho vay mới được chứ.

Bực mình với cái khoản lắm chuyện của Tử Kỳ, cô cáu :

– Cậu hỏi nhiều vậy.- Lần thứ 2 kéo được sự chú ý.

– Tôi sẽ không đưa giấy gì cả. Cậu suy nghĩ lại rồi cậu phải làm trừ nợ cho tôi.

– Cậu bị dở hơi à. Đầu óc đúnh là không thông minh nên mới để Thế Du dùng tiền để đứng đầu.

Nói xong, cô ôm tay bịt miệng. Thật là hết biết tự nhiên nói to thế làm gì không biết.

Lần n gây sự chú ý rồi.

Nghe hơi loáng thoáng nhưng cũng hiểu hết nội dug anh hỏi lại :

– Mà làm sao?

Lắc đầu :

– Nếu cậu nói, tôi sẽ trả giấy nợ cho cậu.

Mình nhỡ nói gần hết rồi, thôi nói them tí nữa chắc cũng không sao. Dù gì Thế Du cũng có bảo mình giữ bí mật đâu. Kệ vậy.

– Thì cậu ta nhờ tiền mới đứng được hạng nhất.

Lần này anh ngạc nhiên thật khi nghe đúng lời từ miệng Kim Anh thoát ra :

– Sao cậu biết.

– Thì chính Thế Du nói mà.

– Thật sao.

Lại còn dám nghe ngờ mình, biết thế không nói cho rồi.

Gương mặt thành thật cô nói không có gì gọi là nói dối :

– Không tin thì tuỳ. – Xoè tay ra. Đưa giấy được chưa.

Từ Kỳ lật mặt ngồi thẳng cười nửa miệng ;:

– Cậu lấy gì để tôi tin.

Trợn mắt bức xúc đứng bật dậy. Lần thứ n +1 gây sự chú ý.

– Cậu quá đáng thật đấy. Đưa tờ giấy cho tôi.

Một top nữ sinh mà đúng hơn không biết tụ tập đâu ra lắm học sinh thế không biết. Đang trỉ trỏ bàn tán về phía hai người một nam một nữ. Từ Kỳ mặt cười nhẹ, nói đủ nghe :

– Cậu hãy bình tĩnh, tờ giấy cậu tỏ tình với tớ, tớ chẳng may đã làm mất rồi. Xin lỗi cậu nhé, tớ có lỗi vì đã phụ long cậu nhưng cậu hãy thong cảm cho tớ đừng hung dữ với tớ như vậy nữa.

Cái gì. Thằng cha này đang lẩm bẩm cái gì thế vậy. Nhìn cái gương mặt :thánh thiện nghìn tội lỗi của cậu ta kìa. Trời ơi, Đúng là nói dối chúa mà.

– Tử Kỳ đáng yêu và hiền lành thật lại còn biết cách đối xử với con gái nữa chứ.

– Ừ ừ ừ. – Top gái 1 nói theo.

– Cô ta nghĩ mình là ai mà dám to tiếng với cậu ấy chứ. Không yêu đượi người ta giờ quay sang hung dữ. Xí.

– Ừ ừ ừ. – Top gái 2 đồng thanh.

– Đúng là đồ không biết xấu hổ. – Top gái 3 chặn luôn lời.

Cái gì. Mấy con nhỏ láo toét, nếu không phải đông người thì đừng trách Kim Anh đây. Còn cái tên củ chuối này sao lại có thể biến cái chỗ này thành cái trường quay phim. Đúng là tức điên mà. Báng bổ báng bổ.

– Triệu.Tử.Kỳ.Cậu.Giỏi, Giỏi.Lắm.

Vẻ mặt có vô vàn tội lỗi.

– Xin lỗi. Cậu không nên như thế nữa mà. Đừng manh động.

Á.OMG~ Kim Anh đang thấy mình thật sự có lỗi. Nhìn bản mặt của cậu ta kìa. Bực mình quá trời ơi. Sao lại có người đáng thương thế cơ chứ.

Đúng là không có cách gì để trị tên Tử Kỳ gian xảo này, nhìn ánh mắt ầng ậng nược kìa. Á. Á. Á.

– Thiên hạ đệ nhất lạnh lung mĩ nam chuẩn bị đi qua đây.

Có tiếng nói oang oang của một nam sinh kéo luôn mọi người đang tụ tập ra ngoài để dõi theo bước chân của anh.

Còn lại Tử Kỳ với Kim Anh vẫn còn đang đắm đuối nhìn nhau :

Tử Kỳ vuốt lại tóc, dở mặt:

– Sao, cậu định nổi loạn đấy à? Vô ích thôi.

Đúng đúng là bộ mặt này. Khốn, dám lừa mọi người, mọi người mà biết bộ mặt này để xem hắn còn cái gì mà vàng gì mà cục no2 nữa không.

– Này không nên chime ngưỡng dung nhan người khác một cách lộ liễu vậy đâu.

– Cậu…

Tức nghẹn lời mà.

( Vì ở trường nên gọi là Trịnh Kim.)

Trịnh Kim không biết từ lúc nào đi tới chỗ Kim Anh, kéo theo con đàn cháu đống phía sau.

– Kim Anh nói tất cả đều là thật cậu nên trả lại tờ giấy đấy cho cậu ta đi.

Anh nói mà không biết sự việc như nào.

Không tin vào tai mình, anh đứng bật dậy :

– Thật, thật sao.

Gật đầu chắc nịch. Chứng tỏ là sự thật. Nuốt nước bọt đánh “ực”.

Trịnh Kim nhắc lại.

– Đưa giấy cho Kim Anh đi.

Cô nàng hênh hênh mặt lên, xoè tay :

– Đưa đây. Lì vừa thôi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu đầu đuôi tai nheo. Đang là màn nữ khách hung hăng vì tình yêu bị từ chối. Giờ từ đâu ra xuất hiện thêm kiếm khách nữa, hiểu mới lại à nha.

Chầm chậm lôi trong túi sách một tờ giấy đưa cho Kim Anh trước sự sung sướng của cô :

– Số tiền này là đền cậu bộ cúc theo thoả thuận. Cả chuyện kia nữa.

Nghe đoạn mặt Tử Kỳ từ tím chuyển sang trắng rồi kéo sắc hồng trở lại.

No.1 là ta. Haha.

– Thôi không cần nữa. Hơ…hơ

Kim Anh chỉ cần nghe vậy, cô cầm ngay số tiền trên bàn lại, vẻ mặt sướng tột độ :

– Không cần càng tốt. Cảm ơn.

Hí hoáy đếm lại tiền, định cất tiền lại vào trong túi thì em tiền không cánh mà do tay người dựt đi mặt, mắt đờ đẫn nhìn theo cánh tay. rồi mới sực tỉnh cô ngẩng phắt đầu nhìn theo cánh tay. Là Trịnh Kim.

– Cầm lấy.

Cái gì, anh không cần phải làm thế chứ. Kệ xác tên kia đi hắn có cần tiền đâu mà.

– Cũng được.

Cái gì tên mặt dày, vừa bảo không cần giờ lại nói cũng được. Một bờ môi mà hai lời nói.

Kim Anh uất nghẹn mặt hầm hầm lừ mắt nhìn Tử kỳ.

Thấy lạnh sống lưng Tử Kỳ nhìn lên thấy Trịnh Kim đã đi xa mà của nợ vẫn đứng lườm anh :

– Sao cậu cứ lườm tớ vậy.

Hứ một tiếng khinh khi, Kim Anh xách váy chạy theo Trịnh Kim. Cả lũ người người người trong thư biện kêu réo ầm ĩ vì vẻ đẹp của Trịnh Kim khi đi qua đến nỗi Kim Anh phải bịt cả tai lại. Đúng là háo sắc, mai kia tôi lấy Trịnh Kim rồi mấy người ngồi đấy mà nuốt nước bọt. HaHa.


Trước Sau
Loading...