Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 24


Trước Sau

CHƯƠNG 24
Tại đại sảnh phía trong .

– Hai bác thấy thằng Du đâu không ạ? – Thế Nam hỏi ba mẹ Thế Du.

Bà LiLi nhìn xuống dưới sảnh nói :

– Bác cũng không thấy nó đâu nữa. Con thử chạy ra đại sảnh tìm lại xem nào để hai bác lên phòng nghỉ xem sao.

Bà LiLi – Tên tiếng Anh của bà Cẩm Phụng. Bà đang mặc chiếc váy tím kiểu cổ tàu, chân sẻ. Tóc bới cao, cách “make up” rất nhẹ nhìn bà như giới teen bây giờ. Mà thật ra bà cũng chỉ mới 38 tuổi. Ông EnDy- tên Tiếng Anh của ông Thế Quên. Ông khoác trên mình bộ vest ghi sang trọng. Nhìn ông rất phong độ và trẻ trung. Nhìn hai ông bà không ai nghĩ đã có con sắp học đại học.

– Dạ bác tìm hộ con. Rồi gọi cho con. Sắp đến giờ rồi ạ.

– Được rồi.

Ba người chia làm hai hướng.

Phòng nghỉ . Đến nơi bà LiLi mở cửa rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy “quý tử” của mình đang nằm ngủ trên giường.

– May quá “bảo bối” nhà mình đang ngủ ở đây.

– Thôi, vào đánh thức con dậy đi. Sắp đến giờ rồi. – Ông EnDy dục.

Bà LiLi đến, kéo chăn đang chum kín đầu Thế Du ra vừa lay người vừa gọi :

– “Bảo bối” à dậy đi con. Mẹ LiLi mang đồ cho con luôn rồi này.

– Cho con ngủ tí đi. Ưm…

Thấy Thế Du lại kéo chăn đắp qua đầu ông EnDy cũng lại gần gọi :

– “Bảo bối” dậy đi con papa EnDy muốn khoe con trai với các bác lắm rồi.

Hai ông bà mắt long lanh, ngấn lệ. Ai nhìn thấy cảnh này sẽ không nghĩ hai người là cao thủ trên giới doanh nghiệp.
Hai người nhìn nhau đồng thanh :

– Dậy đi “bảo bối” sắp đến giờ cắt bánh rồi….

Tiếp đó là một chàng . Thế Du thật sự là không thể chịu được nữa, anh bật dậy nhìn hai người, quát :
– Ba mẹ, phiền chết đi được.

Bà LiLi giật mình vì tiếng quát của con, bà thụt người núp sau chồng :

– Mình ơi, con quát LiLi… Hu..

Ông EnDy cũng không kém bà LiLi, ông nhỏ giọng :

– Sao con lại quát papa EnDy với mẹ LiLi.

Thế Du nhìn cảnh tưởng hai bố mẹ mình như con chuột còn mình là con mèo, anh cười nhẹ với ý nghĩ của mình, rồi dịu giọng :

– Thôi rồi, ba mẹ xuống đi cho con thay đồ.

Bà LiLi sang bừng mắt, chạy lại ghế lấy chiếc túi của mình, đưa cho Thế Du :

– “Bảo bối” thử đi. Là mẹ LiLi chọn đấy, đảm bảo “bảo bối’ của LiLi sẽ cực “hot” trong đêm nay luôn.

Bà cười dịu dàng, ság mắt nghĩ đến cảnh con mình như ngôi sao Hàn Quốc mà cười toe toét.

Thế Du miễn cưỡng cầm chiếc túi, mở ra. Mắt mở to hết cỡ nhìn mẹ của mình. Anh cầm bộ đồ đỏ chói lên bằng hai ngón tay như sợ vấy bẩn vào người mình. Sắc mắt từ trằng chuyển sang đen :

– Mẹ nghĩ sao đưa con nguyên bộ “người nhện” cho con mặc vậy. Thật là vớ vẩn.

Anh quẳng luôn bộ đồ “người nhện” quái dị của mẹ mình lên giường rồi bước lại tủ quần áo của mình.

Bà LiLi thấy con trai vứt bộ đồ mình đã vất vả thiết kế mới mua được mà như vứt luôn tinh thần của bà, bà bặm môi vờ nói như mếu :

– Mình ơi “bảo bối’ chê đồ mẹ LiLi chọn. Em buồn quá.

Bà LiLi ngó ngó xem biểu cảm trên mặt con mình có mềm long trước những lời nói của mình không. ” Không hề có chút gì gọi là thay đổi cả. Vẫn lạnh như đá trong tủ lạnh. Hic…” Bà ngồi phịch xuống giường tỏ vẻ giận dỗi, ông EnDy vỗ cai dỗ dành :

– Không sao, mình không được thì còn anh.

Ông cũng chuẩn bị sẵn cho mình một túi để đưa cho con trai, cười khoái trí :

– Con thử đồ papa EnDy chọn đi. Đảm bảo con mặc body tiêu chuẩn, tất cả các hot girl trong đêm nay sẽ vào tay con hết. Hơ… Hơ…

Ông dúi vào tay Thế Du chiếc túi. Mở ra. Phản ứng không khác gì lúc nhìn bộ “người nhện” của mẹ mình, mặt anh sát thủ hơn lúc trước rất rất rất nhiều.

– Lại gì nữa đây. Hết Patman rồi đến siêu nhân à. Ba mẹ nghĩ con nhí nhảnh đến nỗi mặc hai bộ đồ khủng bố này ra ngoài kia à. Thôi hai người ra ngoài đi để con thay đồ. Phiền phức chết đi được.

Hai ông bà cúi gầm mặt nghi Thế Du làm cho một tràng. Ông EnDy ôm vai vợ :

– Mình ơi, anh cũng thất bại rồi. Hic…

Bà LiLi mất cả hứng khi con mình không mặc bộ đồ nào của ông hay bà chọn, bà đổi giọng :

Loading...

– Mẹ LiLi ghét “bảo bối”. Nhớ xuống nhanh đất sắp đến giờ rồi. Đi đi mình, kệ nó em không quan tâm đến nó nữa. Ghét.
– Ừ. Đáng ghét. – Ông EnDy cũng hùa theo vợ lườm Thế Du rồi khoác vai bà xuống nhà.

Hai ông bà ra ngoài, Thế Du phì cười nhìn 2 bộ đồ ôm sát body khiêu gợi của hai người chọn. Tính của ba mẹ anh là thế rất trẻ con và hiền lành. Luôn bị “bảo bối” của mình bắt nạt mà không dám tỏ vẻ gì. Mẹ anh nhìn rất xinh và sang trọng. Bố cũng rất phong độ chắc Thế Du được lai ghép từ những gì đẹp đẽ nhất của hai người.

Anh lấy trong tủ 1 bộ cánh. Không thể tả được vẻ vừa xinh vừa đẹp ấy.

Tít… Tít… Tít.

Thế Du cầm chiếc Iphone 4g trên bàn lên.

– Sao anh?

– Ra ngoài đi, đến giờ rồi. – Là tiếng của Thế Nam.

– Em đang ra, cứ bắt đầu đi.

– Ra nhanh nhé.

– Rồi.

Đút chiếc điện thoại vào trong túi, Thế Du đi dọc theo phía hành lang. Thật sự anh không muốn tham gia cái lễ hội, tiệc sinh nhật này tí nào cả. Vừa ồn ào lại rườm rà nữa chứ.

Thế Nam đứng trên bực trong đại sảnh, anh cũng khoác trên mình một bộ cánh ma cà rồng và một chiếc mặt nạ nhỏ trên mặt. cầm mic :

– Xin tuyên bố bữa tiệc mừng sinh nhật Thế Du và lễ Halloween năm nay chính thức bắt đầu. Và đây là nhân vật chính của bừa tiệc. ” Cao – Thế – Du.”

Thế Nam dơ tay về phía cầu thang nơi mà Thế Du đang đi xuống, mọi ánh mắt đổ dồn vào người con trai mặc áo sơ mi trắng, quần tây, cà vạt thắt hờ , ánh mắt cũng hờ hững bước xuống, trong anh toát lên vẻ đẹp ngây ngất lòng người, tóc được vuốt keo vớt hết lên để lộ vầng trán cao. Anh nhìn mọi người nở nụ cười nhạt, dù gì cũng là sinh nhật ba mẹ anh tổ chức, không muốn làm mất mặt ba mẹ. Ông bà Thế nhìn con trai từ xa cũng không khỏi ngạc nhiên, dù không mặc những bộ đồ “sexy” thì anh cũng đã thu hút được rất nhiều ánh mắt rồi, bà LiLi mắt sang rực ôm chồng phấn khởi :

– Con của LiLi thật là “perfect” quá đi.

– Đúng thật. Là con của bố EnDy mới đúng. Hơ Hơ…

– Anh này. – Bà LiLi đánh nhẹ vào vai chồng, rồi cười xoà .- Là con của chúng ta. Nó trông thật “cool”.
Những tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên không ngớt.

Các phu nhân quay sang nói với nhau :

– Thằng bé đẹp trai quá, nó là con rể mình thì thích thật.

– Nó xinh chứ, nó là con mình thì tốt quá. Anh bà Thế thật có phúc.

– Thằng bé quá đẹp luôn các bà nhỉ.

– Đúng vậy.

– Con bé Trâm Nhi nhà tôi mà nhìn thấy thì thích phải biết. Để tôi nói chuyến với ông bà ấy.

Các cô tiểu thư cũng không kém phần, bữa tiệc này đã hội tụ đông đủ hotboy, thiếu gia con nhà giàu nhưng các cô vẫn phải ngây ngất trước vẻ đẹp manly của anh.

– woa… Hoàng tử của lòng em.

– Ước gì mình được sánh bước cùng anh ấy nhỉ.

– Sau buổi tiệc phải xin số anh ấy mới được.

– Tớ cũng vậy.

Các chàng trai trẻ có người thì thì thầm công nhận vẻ đẹp lạnh của Thế Du, có người thì không khỏi ganh tị về vẻ đẹp tự nhiên không màu mè ấy. Cả biệt thự Thế Gia đã sang nay còn không khí rộn rã vui vè,

Thế Du bước xuống phía bục Thế Nam đang đứng, phía dưới là một chiếc bánh kem màu trắng, phủ xung quanh là hạt điều, socola trắng, được trang trí rất đẹp. 4 tầng Tầng cao nhất thật ra không phải bánh kem mà là một cây nến đước dấu bên trong, khi trâm chiếc nến bé phía trên, chiếc bánh nở ra thành hình bông sen. Bên trong là một cây nến màu đỏ được thắp sáng, bỗng

” Phụt ”

Cây nến là một quả pháo bông

” Phụt, phụt, phụt…….”

Tiếp theo đó là 18 quả pháo bông ở mọi chỗ trong phòng được thắp lên. Ánh sang chói mắt. Mọi người trong phút ngạc nhiên bỗng vỡ oà cảm xúc vui vẻ. Khi những quả pháo bông tắt mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật. Tiếng nhạc nhẹ nhẹ vang lên, cả phòng hoà vào cùng một bài hát.

Thế Du rất ghét ồn áo, nhưng nhìn thấy ba mẹ mình đang cười hát theo, anh cũng miễn cưỡng chờ hết bài nhạc.

Tiếp sau đó, ánh đèn bị tắt hết, những càôm áông bay được thả lên, một bầu không khí âm u tràn ngập căn phòng, ba mẹ Thế Du cười nháy mắt với nhau rồi lên phòng. Thế Nam trịnh trọng tuyên bố :

– Cảm ơn mọi người đã chúc mừng cho Thế Du. Giờ mời mọi người NHẬP TIỆC HALLOWEEN.

Mọi người vỗ tay hưởng ứng. Cả phòng lại rầmm rộ. Riêng có một người từ nãy giờ đứng chết trân tại chỗ, miệng chữ O, mắt chữ A.

Thế Du nhìn xung quanh thấy cso một xác ướp Ai Cập đứng im nãy giờ, những mảnh vải bị rách bay phấp phơ. Anh cười nhếch mép, bước thẳng xuống chỗ xác ướp đứng.

Kim Anh vẫn thất thần không thấy Thế Du đang tiến tại phía mình, chợt có một giọng nói nhỏ vang bên tai làm cô khẽ rùng mình :

– Bộ đồ đẹp đấy.

Cô ù ù bên tai, đầu trống rỗng, mắt lờ đờ.


Trước Sau
Loading...