Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 2


Trước Sau

CHƯƠNG 2
3 năm sau …

Kim Anh đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ chỗ khuôn viên trường học. Cô cười tủm tỉm ” Mình sắp thi cấp 3, mình sắp thoát khỏi thằng thần chết kia rồi hehe.”. Cô đang mơ đến ngày mình thoát khỏi ách đô hộ của Thế Du , miệng lầm bầm :” Mừng chết đi được. ”

Đáng tưởng tượng bỗng ” bộp ” tiếng vỗ bàn kêu lên làm Kim anh giật này mình nhìn lại thấy cô chủ nhiệm với cặp kính dày cộp như *** chai đang cau có nhìn mình. Kim Anh cười như mếu :

– Ơ hơ … cô …

Cô Oanh – cô chủ nhiệm của Kim Anh , quát :

– Cô cháu cái gì. Tôi đang giảng bài mà cô nhìn đi đâu thế hả. Đứng dậy nhắc lại câu hỏi tôi vừa nói xem nào.
Kim Anh từ từ đứng lên, ngó ngang ngó dọc xung quyanh tìm cứu tinh nhắc cô nhưng cả lớp vẫn im phăng phắc, cô gãi đầu , nói :

– Dại … cô ,,, hỏi … hỏi …

Kim Anh cố kéo dài từng chữ một. Cô chủ nhiệm mắt sang quắc như cú mèo , cầm cây roi gõ mạnh xuống bàn , nghiêm giọng :

– Nói.

Kim Anh run bắn người, lắp bắp :

– Dạ .. ờ … à … em … em … không biết ạ.

Cô giáo chỉ cây roi về phía góc lớp, quát :

– Xuống góc lớp quỳ xuống dang 2 tay lên trời.

Kim Anh nhăn nhó, mặt vẻ đầy ân hận :

– Em xin lỗi cô, em hứa em sẽ chú …

Chưa kịp nói hết câu cô giáo đã nạt ngang lời Kim Anh khiến cô giật mình :

– Xuống.

Không những không nói đỡ mà Thế Du còn nói chen vào :

– Cô bảo sao thì làm vậy đi. Lì vừa thôi. Mặt dày .

Kim Anh đang đứng hối lỗi nghe thấy thế quay phắt xuống lườm Thế Du , cậu không những không sợ ánh mắt ” thân thương
” đấy mà còn huýt sao be bé trong miệg rồi cười cợt quay mặt đi trên tức Kim Anh.

– Con đứng đấy à. – Cô Oanh gầm gừ.

– Ơ … dạ đây ạ. – Bất lực Kim Anh chầm chậm tiến từng bước tiến về ” thiên đường ” của mình.

Kim Anh vừa đi vừa quay sang lườm Thế Du.

Reenggg…..

Đúng lúc cô đến gần cuối lớp cũng là lúc chuông vang báo hiệu ra về. Cô hớn hở ” May thế hehe ” . Kim Anh quay đầu chạy cái véo về chỗ lấy cặp định về thì Thế Du đã đứng chắn trước mặt cô, dơ cặp lên :

– Quên nhiệm vụ à.

Kim Anh lườm Thế Du rách mắt rồi dựt lấy cặp từ tay Thế Du đi thẳng 1 mạch ra cửa . Thế Du nói với theo :

– À mang cặp về nhớ bảo hộ vs mẹ là tớ sang nhà thằng Thiên học nhé, bạn yêuuuu…. Dấu.

Rồi cậu quàng tay qua vai Thiên cười hớn hở rồi ra khỏi lớp.

Kim Anh không thèm đáp trả. Cô trề môi khi nghe từ ” học” của Thế Du :

– Ọe … buồn nôn.

Vừa ra khỏi cổng trường Kim Anh đã thấy Thế Nam đưa tay vẫy vẫy gọi mình, cô tươi ngay nét mặt chạy lại chỗ anh , nói :

– Nam huynh.

Thế Nam cũng cười cười nói trêu lại :

– Kim muội không cần đa lễ.

Cả 2 bật cười . Rồi Thế Nam rủ rê :

– Kim Anh, hôm nay học mệt rồi nhỉ. Đói không anh dẫn đi ăn.

Nghe đến ăn hai mắt Kim Anh sáng rực nói nhanh :

– Đi luôn

Thế Nam biết ngay cũng là câu này. Rồi cậu nhìn quanh :

– Thế Du đâu rồi ?

Nghe đến tên Thế Du, Kim Anh như bị dị ứng nói :

– Nó đi chơi với bọn thằng Thiên rồi ạ.

Thế Nam gật đầu.

– Vậy anh em mình đi.

– Chờ tý e gọi điện xin ba đã.

– Kô cần đâu nãy a qua bảo bác rồi.

Kim Anh hí hứng cất điện thoại :

– Vậy thì … lét gô. 😀

Thế Nam mở cửa xe cho Kim Anh ngồi rồi anh vòng qua bên kia vào lái xe , vừa đi anh vừa hỏi :

– Nghe ba mẹ e bảo nhà e sắp qua Anh à.

Kim Anh ngạc nhiên tròn mắt hỏi :

– Sao ạ ?

Nghĩ chắc bác Phùng chưa nói cho Kim Anh nên anh cũng không tiện hỏi nhiều.

– À kô có gì. Hôm nay anh sẽ dành cho em cả 1 ngày . Ok.

Kim Anh liền hưởng ứng nhiệt tình.

– Ok ok. Được đấy.

Thế Nam thấy cô cười tít mắt cũng cười theo. Thế Nam coi cô như một đứa em của mình vậy. Hồi xưa ba mẹ anh chơi thân với ba mẹ cô. Nên anh , cô và Thế Du đã chơi với nhau từ hổi còn bé tý.

Nghĩ lại những kỉ niệm vui hồi bé. Bất chợt anh cười vu vơ. Tự dưng thấy cái gì mát mát trên chán thì ra là tay của Kim Anh, quay sang nhìn cô :

– A bị mát à. Tự nhiên cười 1 mình thế.

Thế Nam cốc đầu cô 1 cái, rồi thấy Kim Anh la lên.

– à à em biết r’.

– Gì.

– Hôm nay anh trúng số đúng không. Thảo nào hôm nay mới mời mình đi ăn lại còn cho đi chơi nữa chứ.

Thế Nam cười véo má Kim Anh méo cả mặt :

– Luyên thuyên à.

Kim Anh xuýt xoa đưa tay lên xoa má , càu nhàu.

Loading...

– Ai chơi bạo lực vậy. Đau gần chết , méo cả mồm rồi này.

Thế Nam vỗ đầu cô giả nói bằng giọng dịch của phim trưởng Trung Quốc

– Muội à… Huynh xin lỗi nha … lỡ tay đó mà.

Kim Anh không kém cô cũng nhại giọng giống vậy :

– Ây da … muội miễn cưỡng chấp nhận đó nha.

Nói xong không nhịn được cả 2 đều bật cười vang, rồi nói hết chuyện này đến chuyện khác. Đi chơi hết chỗ nọ đến chỗ kia đến tối mịt mới về nhà.

Thế Du đang ngồi tập đàn piano trên phòng nghe thấy tiếng xe, cậu liền bước ra cửa sổ nhìn xuống đường thấy Thế Nam và Kim Anh đang nói gì đấy với nhau trông rất vui vẻ. Cậu nhíu mày khó chịu. Cậu nắm chặt rèm cửa sổ rồi tiến lại phía cái ghế gần mình đá bộp 1 cái. Rồi ngồi phịch xuống đất ôm chân suýt soa :

– Ái … đau quá.

Thế Nam đi lên lầu mở cửa phòng Thế Du ra định đưa cho Thế Du hộp gà KFC thì thấy em họ mình đang ôm chân nhăn nhó, anh hỏi :

– Ê, sao vậy.

Thế Du nhát gừng.

– kô sao.

Thế Nam nhún vai để hộp gà rán lên trên bàn rồi về phòng. Thế Du khập khiễng bước đến tủ lạnh lấy đá trườm chân miệng làu bàu :

” Thích xí xớn à. Mai chết với cậu.

Sáng sớm Thế Du đã mai phục sẵn trước nhà Kim Anh , thấy cô đóng cổng nhà xong , anh ngoắc tay ý bảo cô lại đây. Kim Anh chẹp miệng : ” sáng sớm đã gặp thần chết “. Kim Anh giả vờ lờ như k thấy đi ngang qua Thế Du mà k đứng lại.

– Con kia,, đứng lại .

– Gì nữa ông nội .

Thế Du phóng xe đạp điện đến chỗ Kim Anh đứng , a hất mặt nhìn vào giọ xe :

– Cầm đến trường cho cậu.

Kim Anh trợn mắt , tay chống hông :

– Ê… thằng kia mày hơi quá đàng rồi đấy .

Thế Du mỉm cười thân thiện :

– Mới hơi thôi à ?

Rồi cậu quát tướng lên :

– Cầm k thỳ bảo .

– Mày có xe mà còn bắt tao cầm cặp cho mày à .

– Thích thế . Giờ chơi hay nghỉ đây ?

Kim Anh nhìn bản mặt đếu của Thế Du mà muốn cho nó một trận . Cô ấm ức lôi cặp trong giọ xe của Thế Du ra , vừa nhấc lên cô đã trĩu cả vai xuống . Cô nhăn nhó :

– Nặng quá . Mày cho đá vào à thằng kia.

Kim Anh vừa dứt câu thì Thế Du đã phóng xe đi, cậu k quên quay lại vẫy tay chào cô :

– Cậu đi trước . Cứ từ từ mà xách đi nhé .

Rầm…

– Ha…Ha… Ôi , trời, ơi …ha…ha..ha… =))

Kim Anh ôm bụng cười ngặt nghẽo khi thấy Thế Du mải quay lại chọc tức cô mà đâm vào cột điện , xe đè cả lên người .

A kêu lên:

– Ôi , mẹ , ơi … cứu con …

Đã đau thì chớ lại còn bị Kim Anh cười cho một trận , a gắt to lên :

– Con kia cười cái gì , lại đây đỡ tao lên coi .

– Oh , never –Kim Anh cười đắc ý .

– Bác Phùng …

Kim Anh tắt luôn nụ cười khi nghe nhắc đến ba mình .Cô đi lại chỗ Thế Du :

– Thôi , thôi , đc rồi , lắm mồm .

Cô đỡ xe Thế Du lêm , cậu đúng dậy phủi quần áo rồi dựt lấy tay lái xe k nói câu nào mà phóng đi luôn . Kim Anh nhìn theo Thế Du mà buồn cười , cô xách cặp lên miệng lẩm bẩm :

– Thằng này nó cho cái gì vào cặp không biết nữa. Sao mà nặng thế cơ chứ. Cái thằng ” thần chết” này nó định hành hạ mình đến bao giờ đây, cũng may là nhà gần trường không mình chết vì mệt mất thôi.

Kim Anh thở phào nhẹ nhõm khi lê dược đến trường. Cô thả cặp Thể Du xuống đất cái ” phịch”, tay chỗng vào đầu gối thở dốc :

– Mệt … gần … chết.

Thế Du không biết từ đâu chui ra, tằng hắng :

– Ừ … hừm.

Nghe tiếng Thế Du, Kim Anh ngẩng mặt đứng thẳng người dậy, Thế Du hỏi câu lãng xẹt :

– Mệt kô .

Kim Anh giở vờ :

– Bình thường thôi . ( Thực ra rất mệt )

Thế Du cười toe :

– Vậy à.

Anh cúi người xuống mở cặp lôi ra 1 đống gỗ đặc vứt xuống đất. Kim Anh nhìn Thế Du ném từng miếng gỗ như muốn rớt tròng mắt :

– Thằng … thằng đểu.

Thế Du tỉnh bơ , nói :

– À vậy à.

Nói tiếp :

– À hay mai tớ cho đá vào nữa nhé cho nó đủ độ đểu cậu **** tớ nhé.

Kim Anh nuốt nước bot, cô cười đổi giọng ” mật ngọt chết ruồi” :-

– Tớ biết bạn Du đẹp trai không xấu tính như vậy đâu mà, đúng không, hì.. hì. Bạn là người rộng lượng nhất mà tớ từng gặp đấy .

Thế Du tủm tỉm quay đi :

– Để xem thái độ của cậu thế nào đã.

Kim Anh nuốt hận vào trong lòng, cô chạy theo năn nỉ Thế Du :

– Tý ra chơi tớ mua cho cậu nước ngọt nhá, Hamberger, trà sữa… à hay cậu ăn gì cứ bảo với tớ. Tớ sẽ phục vụ tận tình hehe….


Trước Sau
Loading...