Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 15


Trước Sau

CHƯƠNG 15
– Cái gì ? Sao anh lại làm vậy…

Thế Nam đưa tay bịp mồm Mỹ Hân không cho cô nói tiếp. Anh đưa tay lên mồm “suỵt” rồi nói khẽ :

– Khẽ thôi. Em sợ người ta không nghe thấy đấy à.

Mỹ Hân nói nhẹ lại nhưng sắc thái vẫn không dịch chuyển. Tiếp tục chất vấn :

– Sao anh lại làm như vậy ?

Tất nhiên là phải hỏi rồi. Trong chuyện này Thế Nam là người sai, nghĩ ra cách cũng không thèm nói với cô một tiếng cứ thế hành động một mình. Làm sao cô không lo cho được.

– Thì …anh hết cách rồi. – Thế Nam buồn rầu nói.

Mỹ Hân phản đối. Dù tình yêu của cô dành cho anh là rất lớn nhưng không nên liên lụy đến người khác. Mà người này là Kim Anh. Dù gặp môt lần nhưng cô rất có cảm tình với cô bé. Thế Nam cũng thường hay kể chuyện liên quan đến tình cảm anh em của họ. Cô và anh không nên ích kỉ gán ghép Kim Anh với một người con bé không yêu.

– Không được, em phải nói lại cho Kim Anh. Khổ thân con bé lắm.

Thế Nam cười thản nhiên :

– Yên tâm đi, Kim Anh không khổ đâu.

– Là sao?

– Trời sinh thằng Du cho Kim Anh rồi mà. :S

Mỹ Hân không hiểu, cô cau mày nói :

– Em không hiểu. Anh thường kể là hồi bé chũng nó hay đánh nhau, chí chóe suốt ngày mà.

Thế Nam nhún vai :

– Đúng là vậy.

– Ơ anh này. Là vậy thì sao anh lại bảo chúng nó là một dôi.

Thế Nam cười nham hiểm :

– Tuy là chúng nó hay gây nhau nhưng thằng Du luôn luôn và anh nghĩ là sẽ mãi thích con bé.

Mỹ Hân tròn mắt :

– Sao anh biết.

Thế Nam kéo Mỹ Hân lại ghế so-fa kéo cô lại gần mình. Anh nhỏ giọng kể :

– Chuyện này anh chỉ vô tình phát hiện thôi. Hôm đấy thằng Du nó đi đâu mà quên mất chiếc ví trong nhà vệ sinh. Mà lại rơi dưới sàn, chiếc ví vẫn còn mở. Anh nhặt lên thì thấy ảnh hồi bé của Kim Anh trong đấy. Với lại để ý từ lúc Kim Anh nó đi Anh, thằng bé có vẻ trầm lặng, ít nói hơn. Mà nói chính xác ra thì là thay đổi hoàn toàn.
Mỹ Hân đưa tay chống cằm đăm chiêu suy nghĩ:

– Thật sao. Thế Du thích Kim Anh ư?

Thế Nam chép miệng :

– Anh nghĩ vậy thôi nhưng chắc là đúng ấy mà em cứ tin anh đi .

Anh cầm tay cô nắm chặt, nói :

– Nhưng chuyện của Kim Anh thì anh chắc chắn. Em không phải lo đâu. Anh tin cách nhìn của mình là đúng mà.
Mỹ Hân nghe anh nói, cô tạm thời yên tâm :

– À anh này. Hình như sắp sinh nhật Thế Du rồi đúng không.

Thế Nam vỗ trán cái “bốp” :

– Ừ. Anh suýt quên đấy. Hôm trước ba mẹ thằng Du gọi anh bảo sẽ về tổ chức sinh nhật cho nó nhân tiện cùng tổ chức lễ Halloween luôn. Từ giờ đến 31 còn mấy ngày nữa nhỉ.

– Còn hai tuần nữa anh ạ.

Thế Nam cười cười nói :

– Sẵn cho thằng Du với Kim Anh gặp nhau luôn. Giờ để anh gọi báo cho Kim Anh đã.

– Vâng.

Thế Nam lấy điện thoại, bấm số Kim Anh.

– Em à .

Thế Nam lấy điện thoại, bấm số Kim Anh.

– Em à .

– …

– Sắp 31-10 rồi

– …

– Em vẫn còn nhớ cơ à. Ừm… thằng Du mời em đến dự sinh nhật. Nhân tiện hai đứa gặp mặt luôn. Từ lúc em về nước hình như chưa có gặp nó.

– …

– Mà ở trường em có gặp nó không.

– …

– Ờ. Thằng này hay nghỉ học ở nhà ngủ. Hôm đấy em nhớ mặc cái gì đẹp vào nhé.

– …

– Ừ anh biết rồi.

– …

– Ừ.

Thế Nam cười quay qua Mỹ Hân :

– Xong phần Kim Anh rồi. Giờ chỉ còn giải quyết phần thằng Du là Ok.

Mỹ Hân lo lắng hỏi :

– Liệu được không anh?

Thế Nam trấn an cô :

– Được mà. Em cứ yên tâm.

Nói rồi, Thế Nam lại gọi điện cho Thế Du. Hẹn Thế Du ra quán ca-fe mà anh và Mỹ Hân đang ngồi.

Một lúc sau Thế Du xuất hiện, áo sơ mi trắng, quần Jean, hoa tai có một khuyên tai vàng nhỏ xinh. Mấy cô phục vũ trong quán xì xầm khen :

– Uầy, đẹp trai nhỉ.

– Ừ như Tây ấy.

Có cô còn phấn khích đến nỗi vừa nói giọng run run như khóc vì vui quá khi được gặp người đẹp trai đến vậy. Cô ta đưa ngón út lên, rồi quay mặt nói với mấy cô phục vụ xung quanh :

– Hảo… hảo.

Thế Nam ngồi gần đó, anh phì cười, nói nhỏ vào tai Mỹ Hân :

– Thằng Du nhà mình lắm fan quá nhỉ .

Mỹ Hân ngó lại nhìn mặt mấy cô phục vụ đang ngẩn người ra nhìn Thế Du mà cũng phì cười theo.

– Lập fan club được rồi. hì hì.

Loading...

Thế Du bước vào, nhìn thấy mấy người phục vụ đang nhìn mình, cố tránh đường đó đi vào, thấy Thế Nam với Mỹ Hân đang ngồi gần cửa ra vào. Tiến lại gần anh kéo ghế ngồi xuống ;

– Anh chị có chuyện gì mà gọi em ra gấp thế.

Thế Nam thấy em mình, làm vẻ mặt buồn, Mỹ Hân cũng cúi gầm mặt xuống bàn :

Thế Nam thấy em mình, làm vẻ mặt buồn, Mỹ Hân cũng cúi gầm mặt xuống bàn :

– Anh…

– Không nói. Em về.

Mỹ Hân chen vào :

– Thôi để em nói.

Thế Du chau mày, không hiểu hai ông anh bà chị mình có chuyện gì.

– Có chuyện gì mà hai anh chị có vẻ khó nói vậy.

Thế Nam đưa mắt nhìn Mỹ Hân. Hiểu ý ” Phải diễn thật bi thương vào mới được”. Cấu chặt vào tay, anh nghẹn ngào nói:
– Chị … chị… đã có… thai với… anh… anh Nam rồi.

Thế Nam thản nhiên :

– Liên quan gì đến em ?

Thế Nam xen vào :

– Chỉ có em mới giúp được anh thôi.

– Sao lại là em ?

Thế Nam kể hết chuyện đính ước giữa anh và Kim Anh cho Thế Du nghe, rồi vạch ra kế hoạch của mình.

Thế Du nghe xong hơi sốc nhưng vẫn làm vẻ chấn tĩnh vốn có của mình.

– Giờ ý anh là muốn em và con nhỏ đấy lấy nhau á ?

Thế Nam cắn môi nhìn anh gật đầu. Thế Du dứt khoát :

– Sẽ không có chuyện đấy đâu.

” Chẳng nhẽ dự đoán của mình lại sai. Không thể… liều thôi.” Thấy vẻ mặt cứng ngắc của Thế Du. Anh cho dự tính của anh là sai. Lấy tay cho xuống dưới gầm ghế cấu thật mạnh vào đùi non của Mỹ Hân cô kêu lên thất thanh :

– Á…

Thế Nam nháy mắt lia lịa ra hiệu với Mỹ Hân.

Hiểu ý, cô còn tự cấu thêm vào tay mình đau chảy nước mắt . Nước mắt ngân ngấn .

Thấy Mỹ Hân đang trong tình trạng nước mắt lưng tròng. Mà anh thì không chịu được nước mắt con gái. Quay nhìn Thế Nam. Nhưng chỉ thấy ông anh mình cũng đang tuyệt vọng bấu chặt tay. Anh hỏi :

– Chị sao vậy ?

Mỹ Hân ôm bụng kêu lên :

– Đau … em đau quá anh ơi. Chắc con … con nó đạp em… Á.

Thế Nam lo lắng :

– Không sao, không sao. Em thả lỏng người ra… Nín đi. Đừng khóc không con nó sợ.

Thế Du nhìn hai anh chị mà mủi lòng. Anh đắn đo suy nghĩ. Thế Nam vừa lo cho người yêu vừa liếc Thế Du xem phản ứng, thấy Thế Du đang phân vân, anh ra đòn quyết đinh :

– Có lẽ phải bỏ thôi em à.

Không nấc nữa, Mỹ Hân tròn mắt, bấu chặt tay Thế Nam :

– Anh nỡ bỏ con mình sao. Nó… nó là…

Thế Nam gật đầu, giọng buồn man mác :

– Anh biết anh biết. Nhưng Thế Du không giúp chúng ta. Anh và em sẽ không đến được với nhau đâu. Ba anh mà biết sẽ càng ghét em khi chưa cưới hỏi mà em đã mang thai như vậy.

Mỹ Hân cúi gằm mặt không thốt lên lời, đưa tay lên xoa bụng :

– Con của mẹ, mẹ xin lỗi… Con chưa thành hình mà đã …

Không biết lấy được cảm xúc ở đâu mà Mỹ Hân không ngon lành như diễn viên chuyên nghiệp. Thế Nam nhìn Mỹ Hân mà cảm tưởng anh đang chính tay giết con mình thật vậy.

Bất chợt, Thế Du lên tiếng :

– Thôi được rồi. Hai người dữ ý tý đi, đây là chỗ đông người. Hai người giờ làm trung tâm triển lãm rồi đấy.

Thế Nam cười trong lòng, biết thằng em mình đã suy sụp, anh gặng hỏi :

– ” Thôi được rồi”, là ý gì.

Mỹ Hân, Thế Nam nhìn Thế Du không chớp mắt đợi câu trả lời của anh :

– Tự hiểu đi.

Thế Nam cười vui ra mặt, anh nắm tay Mỹ Hân reo lên :

– Ý thằng Du là nó đồng ý giúp chúng ta rồi em ơi.

Mỹ Hân cũng mừng không kém.

– Có điều kiện. – Giọng nói lạnh lùng của Thế Du vang lên .

Thế Nam cười hiền :

– Cứ nói .

– Tiền đút 5 tháng sau này anh phải lo cho em. Ok.

Thế Nam lườm Thế Du rách mắt :

– Mày tính toán với anh mày thế à.

Thế Du mỉm cười đểu giả :

– Làm ăn là phải có lời. Mất tinh thần phải bù bằng vật chất chứ.

– Thôi được rôi. Giao dịch kết thúc.

– Vậy em về trước. – Nói xong Thế Du đứng lên, ra quầy thanh toán rồi về thẳng.

Đợi Thế Du đi khuất, Mỹ Hân mới quay sang hỏi Thế Nam :

– Giao dịch gì vậy anh. Mà tiền đút là tiền gì.

Thế Nam giải thích :

– À thằng Du mỗi tháng sẽ đút cho hiệu trưởng 15 triệu để thành tích học tập của nó được tốt và không bị quản lý. Nói chung là để đứng đầu trường ấy.

– Vậy Du học ngu lắm hả anh.

Thế Nam gõ nhẹ lên đầu cô mắng yêu :

– Em ngố thế. Không phải nó học ngu mà là nó không thích học. Lúc nào hứng hoặc có chuyện gì nó mới đến trường thôi.

– À ra thế.


Trước Sau
Loading...