Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 14


Trước Sau

CHƯƠNG 14
– Con gái lại ba bảo.

Đang tưới cây ở sân , cô bỏ bình nước xuống. Chạy vào nhà vệ sinh rửa tay rồi chạy lại ngồi cạnh ba, thắc mắc hỏi không biết có chuyện gì :

– Chuyện gì vậy ba?

Ông Phùng nhắc khéo :

– Sắp đến ngày con cho ba kết quả rồi đấy nhở.

Kim Anh lúng túng. Thật ra thì cô chả suy nghĩ nhiều gì về chuyện này. Chỉ mải lo nghĩ chuyện “số nợ” của mình. Giờ nghe ba nhắc mà cô không biết nên tỏ thái độ thế nào. Cô không muốn làm ba buồn nhưng cũng không muốn mang cuộc sống của mình cũng như anh Thế Nam vào canh bạc đắt giá này. Trong khi anh Nam đã có người yêu.

– Vâng con biết rồi.

Cứ thế thì không hay, Kim Anh hỏi thử ba :

– Ba ơi.

– Sao con gái.

– Có … có thể không được không ba. – Cô ấp úng mãi không nên lời.

Bỏ tờ báo với kính xuống bàn, ông quay sang nhìn Kim Anh nghiêm mặt :

– Không thể. Trừ khi con có người khác và phải ra mắt xem ba có vừa ý không.

Kim Anh lúng túng, kiếm đâu ra người yêu cơ chứ. Định đánh đố cô chắc :

– Ba này…

Ông Phùng đứng dậy :

– Không ba gì hết. Ba đi ra ngoài chút. Lúc nãy thằng Nam gọi nói là có gì muốn nói với con đấy. Liệu mà ở nhà chờ nó.

– Dạ.

” Không biết anh Nam định nói gì. Không lẽ … chia tay với chị Mỹ Hân rồi định cưới mình ????.” Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong đầu Kim Anh. Cô đứng lên ngồi xuống không yên.

Ông Phùng đi được một lúc thì Thế Nam qua. Thấy Kim Anh đang ngồi thẫn thờ trên so-fa anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô rồi vỗ nhẹ vai cho cô tỉnh mộng.

Kim Anh hoàn hồn, không biết Thế Nam sang lúc nào mà giờ còn ngồi cạnh cô nữa :

– Anh à.

Thế Nam mỉm cười :

– Ừ. Đang nghĩ gì mà mặt mày bùng nhùng vậy.

Cô khẽ thở dài. Đứng dậy nói :

– Anh em mình ra xích đu ngồi nói chuyện cho thoải mái nhé.

– Ừ.

Rồi hai người ra ngoài vườn. Ngồi trên xích đu Kim Anh đung đưa chân. Đôi mắt nhìn xa xăm lúc giương lên rồi lại cụp xuống. Muốn hỏi Thế Nam có chuyện gì muốn nói với mình, nhưng lại sợ câu trả lời giống mình nghĩ. Thì coi như đi tong cái cuộc đời này. Dù Thế Nam đẹp trai, lại đối xử với cô rất tốt. Nhưng cô biết anh cũng như cô đối với nhau như anh em ruột trong nhà vậy.

– Em làm sao vậy.

Cô im lặng không nói gì chỉ khẽ lắc đầu.

Thế Nam nói :

– Kim Anh này. Anh có việc này … ừm … là là….

” Rồi. Đúng luôn. Quả này thì xong.”

– Anh không nói cũng được. Em biết rồi. – Cô buông xuôi.

– Thật á. – Thế Nam đang không ngờ Kim Anh cũng có suy nghĩ giống anh. Anh vui vẻ ra mặt.

– Bao giờ thì mình làm đám cưới hả anh. – Kim Anh buồn thiu hỏi.

– Em nói cái gì. – Thế Nam đứng bật dậy, trố mắt hỏi Kim Anh.

– Còn gì nữa. Thì chuyện đám cưới đấy.

– Cái gì nữa. – Anh hỏi lại lần nữa.

Kim Anh tưởng Thế Nam đang làm trò gì. Nên nói :

– Thì chả phải anh vừa bảo có chuyện muốn nói. Thì chẳng là chuyện đám cưới của anh và em chứ là gì.

– Ha…ha…ha.

Nghe Kim Anh nói, Thế Nam bật cười không ngớt. Còn Kim Anh đang ngồi ngệt mặt không biêt chuyện gì đang xảy ra.

– Anh sao vậy. Thế không đúng à.

– Ha..ha… không… ha.. em có trí tưởng tượng phong phú thật.

– Thế không phải. – Kim Anh hỏi lại cho chắc ăn.

– Không. – Anh đã ngừng cười. Thì lại đến lúc Kim Anh cười sung sướng đập vai Thế Nam :

– Ha..ha em biết ngay mà. Làm gì có chuyện đấy.

Loading...

Rồi cô hỏi tiếp :

– Thế anh có chuyện gì muốn nói?

– Anh đã nghĩ ra cách ngăn chặn cuộn hôn nhân này rồi.

Kim Anh mừng quýnh lên :

– Thật à. Cách gì. Anh nói nhanh lên.

– Em…

Thấy Thế Nam cứ ngập ngừng suốt nãy giờ, cô bực mình, gắt hỏi :

– Em làm sao. Hôm nay anh bị gì vậy cứ nói lắp ba lắp bắp thế.

Thế Nam hít một hơi thật sâu :

– Chỉ có thằng Du mới giúp được anh em mình thôi.

– Là sao. – Cô ngẩn ngơ không hiểu. Chuyện của hai người họ kéo Thế Du vào làm gì.

– Thì em và nó hãy giả vờ yêu nhau rồi đính hôn trước để hai gia đình tạm thời yên ổn. Rồi tính nước tiếp.
Kim Anh kêu lên :

– Cái gì. Anh đang bảo em với thằng đấy yêu nhau á.

Cô xua tay, lắc đầu nguầy nguậy :

– Không được. Chắc chắn là không.

Thế Nam thất vọng với kế hoạch của mình. ” Biết ngay phản ứng của con bé sẽ là thế mà. Thôi đành liều vậy mình phải tác hợp cho hai bọn này mới được. Cần gì quyết định của nhỏ chứ haha.”

Thế Nam ngồi im, đôi mắt cụp xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau, môi mím chặt. Nhìn Thế Nam như thế mà Kim Anh cũng buồn theo, Kim Anh hỏi :

– Sao vậy anh?

– Anh … à thôi không có gì.

Kim Anh lắc cánh tay anh :

– Nói đi mà, có gì đâu mà phải dấu :

Thế Nam liếc chộm Kim Anh xem phản ứng của cô ra sao, anh thở hắt ra, nói giọng trầm :

– Mỹ Hân đã …

Kim Anh nhìn anh chờ đợi. Thế Nam cắn môi mấp máy :

– Đã có thai rồi.

– Hả. – Cô trợn tròn mắt.

– Thế rồi giờ sao. – Cô lúng túng hỏi. Trường hợp này đúng là cô chưa nghĩ đến.

Thế Nam nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ :

– Chỉ còn thằng Du với em là cứu được bọn anh. Nếu ba anh mà biết chuyện này thì Mỹ Hân càng bị ba anh ghét và còn bắt anh em mình lập tức cưới nhau nữa ấy.

Kim Anh mím môi suy nghĩ đắn đo.

” Chẳng nhẽ cuộc đời mình lại gắn với thằng thần chết ấy. Mẹ ơi sao số con đen quá vậy. Nếu không giúp thì tội chị Hân với đứa nhỏ quá. Mà giúp thì tội … mình quá. Hic”

Thế Nam nhìn Kim Anh một lúc lâu thấy cô không nói gì, anh thất vọng đứng dậy :

– Thôi anh về. Cảm ơn em.

Đi được vài bước. Kim Anh lên tiếng :

– Khoan đã.

Thế Nam mừng thầm trong lòng nhưng không dám thể hiện ra ngoài. Anh quay chầm chậm quay đầu lại :

– Sao em ?

Kim Anh hỏi :

– Thế ý Thế Du về chuyện này như nào ?

Thế Nam nói nhanh :

– Nó đồng ý rồi. Chỉ còn em thôi. Nếu em không muốn giúp anh cũng không ép làm gì.

Thấy Thế Nam có vẻ thật sự cần sự giúp đỡ của mình. Cô nói :

– Thôi được rồi. Em đồng ý.

Thế Nam reo lên, nhảy cẫng nắm tay cô :

– Thật sao ? Em chịu giúp anh thật không ?

Kim Anh khẽ cười nhìn niềm vui hiện trên mặt Thế Nam. ” Liệu sau khi cưới Thế Du cuộc sống mình ra sao.”

Lại thêm một tiếng thở dài trong lòng.


Trước Sau
Loading...