Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 12


Trước Sau

CHƯƠNG 12
– No. 1 xuất hiện…

Một tên học sinh chạy xộc vào căng tin của trường hô ầm ĩ lên thong bào với mọi người tên No. 1 gì đó chuẩn bị tái xuất giang hồ thì phải. – Kim Anh thầm nghĩ.

3 giây sau.

Một cảnh tưởng khủng khiếp xảy ra. Mọi người không biết từ đâu chui ra mà có thể nhiều đến thế. 1000 năm Thăng Long cũng chưa chắc chặt đến không thể thở được như thế. Căng tin trống không còn mỗi Kim Anh với Tú Anh đang chăm chú giải quyết nốt phần cơm của mình.

Cô ngước đầu lên. Nhìn quanh rồi thốt :

– Có cần cuồng nộ vậy không.

Tú Anh tặc lưỡi :

– Idol đến mà lại. Chị không ra chiêm ngưỡng dung nhan của “chàng” à.

Kim Anh hờ hững hút nốt li sinh tố bơ :

– Không.

Mà tên học sinh kia vừa nói gì mà No. 1 .Mà No.1 không phải là ….

Như chợt nhớ ra điều gì, cô vội đặt li sinh tố xuống bàn, kéo tay Tú Anh đứng dậy hấp tấp:

– Không ổn rồi. Đi.

Cô kéo tay Tú anh vừa đi, anh vừa hỏi :

– Đi đâu.

– Đi ra xem mặt thằng No. 1 gì đấy đấy.

Ra đến nơi Kim Anh thấy đông ngẹt, cô không thể nào chen được.

Những tiếng hò hét làm Kim Anh điếc hết cả tai, cô cố bon chen nhưng đều bị đẩy ra bên ngoài. Bực mình Kim Anh hét :

” Trường bị cháy.”

Không phản ứng.

” Nước sôi đây.”

Không phản ứng.

Kim Anh bực mình với cái lũ mê trai này. Nhìn sang bên cạnh thấy Tú Anh đang cố gắng đẩy đẩy một cô gái nào đó để chen lên chỗ mình. Cô cười nham hiểm.

Tú Anh nhìn chị cười đểu, anh nổi hết da gà, cảnh giác :

– Gì vậy.

Kim Anh hít một hơi thật sâu gào to hết sức có thể :

– TÚ ANH NO. 3 GIÁ LÂM…….

Tú Anh vội vàng đưa tay lên chặn miệng chị mình nhưng không kịp :

– Chị làm gì vậy.

Y rằng một lũ mê trai đừng gần nghe Kim Anh nói No. 3 xuất hiện liền quay phắt sang chỗ Tú Anh gào thét ầm ĩ như kiểu gặp được nổi tiếng vậy. Nhìn thấy Tú Anh bị vây kín với vẻ mặt hằm hằm nhìn mình. Cô le lưỡi. Vì giữ hình tượng anh lại phải quay lại cười với đám nữ sinh vẫy tay.

Tận dụng cơ hội khi mọi người chia làm hai ngã. Cô xông vào nhưng vì quá đà cô bị ngã chúi nhủi ra phóa trước. Một cứ ngã cực “Hit”.

Kim Anh đau điếng ngẩng mặt lên nhìn người đang đi giữa hai hang học sinh. Nữ sinh xung quanh rú ầm lên. Cô chưa kịp nhìn kĩ mặt mũi anh ta thế nào chỉ thấy người anh ta như tỏa ánh nắng , không nhìn thấy xung quanh đâu nũa.

Thấy anh ta đang dần tiến tới phía mình.

Kim Anh đứng bật dậy phi thẳng vào người anh ra. Lao vào người Trịnh Kim giả vờ như bị ngã.

Biết Kim Anh chuẩn bị làm gì, không những không làm theo kế hoạch của cô mà anh còn né sang một bên.

Ầm !!! …

Một tiếng động tàn khốc vang lên.

Ơ sao lại có cảm giác nhỉ. Những tình huống này trong truyện tiếu thuyết nó phải nhẹ tựa lông hồng. Và còn có cảm giác mềm mềm nữa chứ nhờ.

Đau điếng cô mở mắt nhìn hiện thực tàn khốc. Xoa xoa mông bị ê.” Đúng là cái tên lạnh lùng. Có cần phải tỏ ra lạnh lùng mà còn “vô lăng” vậy không.”

Cái gì kia. Cái lũ mê trai kia. Mắt hình tim mồm chảy nước dãi. OMG~!!!. Cô lườm dọc lũ mê trai rồi đứng dậy.
Kế hoạch A :Mĩ nhân kế thất bại.

Chiển khai Kế hoạch B, Không ưa ngọt chị sẽ ưa đăng cho cưng xem.

Kim Anh làm mặt thật ngầu dang tay ra đứng chắn trước mặt không cho Trịnh Kim đi, anh nhin cô. Cô không nhìn lại mà hất mặt lên trời không them nhìn Trịnh Kim, nói giọng đàn chị :

– Ê thằng em, biết chị là ai không.

Mấy nhỏ mê trai bất ngờ trước hành động “điên rồ’ của Kim Anh. Không thốt lên lời. Một lúc sau như tỉnh mộng cả lũ vỡ òa :

– Trời ơi, con nhỏ kia nghĩ nó là ai mà dám lỗ mãng với cục cưng trường mình vậy.

– Hứ … đã xấu còn thích dùng Ômô.

– ….

Kim Anh nghe những lời bàn tán xì xầm mà muốn nhảy bổ túm một người đánh cho hả giận. Vì trai mà không giữ thể diện cho “chị em” gì hết.

Tú Anh tránh được đám nữ sinh bám theo anh. Lách vào chỗ đám đông xem bà chị trổ tài quậy phá.

Kim Anh thấy oai đủ rồi. Cô nhìn thẳng mặt Trịnh Kim, bỗng cô đơ ra mấy giây rồi chỉ vào mặt Trịnh Kim :

– Í … người quen.

Trịnh Kim khẽ nhếch môi :

– Quen sao?

Cả lũ lại “xì” lên một tiếng rõ dài như khinh bỉ cô. Lại them một trận “động lời”

– Thấy sang bắt quàng làm họ nữa kìa.

– Nhỏ này mặt dày thậy.

” Chúc ơi … Con nhỏ này đang làm gì vậy, mất mặt chết đi được.” – Tú Anh kêu thềm trong bụng khi nghe những lời bàn tán về chị mình. Anh lách đám đổng rồi chuồn đi luôn.

Kim Anh kể :

– Lần trước đi học muốn đấy, nhớ kô.

Không phản ứng :

– Không nhớ à. Cậu với tôi trèo tường nữa ấy. Rồi còn tý nữa thì bị giám thị bắt v…v.

Chưa nói hết thì Trịnh Kim đã bỏ đi, Kim Anh vừa chạy theo vừa cố lải nhải để cho Trịnh Kim nhớ ra cô nhưng vô tác dụng, cả lũ con gái chen lấn xô đẩy chạy theo sau nhìn Trịnh Kim, cô bị bọn nữ sinh mê trai chen đến nỗi rách cả áo, đầu tóc thì rồi tung lên .

Trịnh Kim đi mất kéo theo lũ mê trai để lại cho Kim Anh ngơ ngác, phờ phạc. Chim bay khắp đầu cô.

– Ha … Ha … Ha ….

Một tràng cười không dứt. Kim anh điên tiết quay sang nhìn người đang chết nhạo mình thì bắt gặp ngay gương mặt đểu giả đi kèm nụ cười “ác quỷ”. Đúng ! Chính tên “chủ nợ” chứ còn ai vào đây.

” Nhục chết đi được bị một lũ kia cười đểu rồi bây giờ lại gặp thằng chủ nợ ác tặc này nữa chứ. Số mình đen thật.”

Kim Anh vờ đầu khổ sở.

Tử Kỳ nhìn bộ dạng Kim Anh vò đầu lại được một trận cười nữa. Anh vừa ôm bụng vừa cười nói :

– Không phải cô định dùng mĩ nhân kế đấy chứ?

Kim Anh lườm Tử Kỳ, “không phải tại cái tên ác tặc như anh thì tại ai.”

– Hay chiêu ” Không đánh không yêu.”

” Ọach… Sao tên này biết hết chiêu thức cua trai của mình nhỉ. Mình phải đọc gần chục tờ báo lá cải về cách cua trai chứ ít à.”

Tử Kỳ cười to hơn :

– Quê lắm rồi em ơi đừng ngạc nhiên như thế.

Kim Anh hỏi một câu ngờ nghệch :

– Thế cậu thấy chiêu đấy quê lắm à.

Loading...

– Không sai thì đúng là như vậy.

Buồn thiu. Kim Anh lững thững đi ra sân sau trường ngay gần đó. Rồi ngồi xuống ghế đá, thở dài :

– Làm sao mà tiếp cận được đây.?

Tử Kỳ nhếch nhếch lông mày lên, ngồi xuống :

– Muốn không, tôi chỉ cho.

Kim Anh nhận xét :

– Thằng No. 1 này vô cảm lắm. Vô ích thôi.

Tử Kỳ chẹp miệng :

– Vậy thì cứ ngồi đấy mà suy nghĩ đi nhé. Nhà quê.

“Sao Việt Nam tân tiến thể cơ à. Mấy chiêu của mình quê vậy sao.”. Kim Anh suy nghĩ miên man. Lúc đấy Tử Kỳ đã về lớp làm học sinh ngoan. Mang sách ra đọc.

Bốp !!.

– Ai… da.

Một bàn tay không biết từ đầu đập “bốp” cái vào đầu Kim Anh làm những suy nghĩ của Kim Anh bay loạn xạ trên đầu. Khó nắm bắt.

Quay lại nhìn tên “thích khách”. Thấy mặt thằng em lù lù, cô lại quay trờ về vẻ mặt đau buồn. Hít sâu … thở dài

– Nãy chị làm gì vậy. Dơ cả mặt.

Kim Anh ôm mặt, thiểu não :

– Chị cũng thấy vậy..

– Thế chị định làm gì mà chặn đường thằng Kim như vậy. Lại còn bảo quen nó nữa chứ.
Kim Anh thật thà :

– Ơ chị quen thật mà.

– Thôi còn mỗi em không cần phải lắm chuyện. Ai chả biết chị quen.

Tưởng thằng em nói giọng đá đều. Kim Anh lải nhải giải thích :

– Thật … lần trước chị trốn học gặp tên ấy mà. Hắn còn giúp chị trèo tường vào rồi còn bị thầy quản sinh bắt. Cậu ta còn nắm tay chị chạy như Titanic lên sân thượng để trốn cơ. Hơ hơ…

Tú Anh trố mắt nhìn bà chị đang mơ tưởng mà buồn cười. Anh cố nhịn :

– Ừ cứ coi như “quen” thế chị định làm gì nữa.

– Tán tỉnh. – Kim Anh tỉnh bơ nói.

Tú Anh trố mắt :

– Gì cơ?

– Khổ lắm. Chị bị mắc lừa. Rù biết việc quyến rũ No. 1 là bất khả thi nhưng vẫn phải cố thôi. Vì tương lai con em chúng ta mà. – Kim Anh buồn buồn nói.

– Chị nói gì em khôg hiểu. Gì mà quyến rũ, gì mà vì tương lai con em. – Tú Anh lắc đầu kô hiểu.
Kim Anh chán nản :

– Thôi kể mày cũng không giúp được gì đâu. Số tao đen quá bé thì làm ôsin lớn thì làm nô tì.
Tú Anh tò mò :

– Nói đi xem nào nhỡ e giúp được thì làm sao.

– Thôi.

– Kể đi, đi mà.

Kim Anh bèn kể lại chuyện “cúc vàng ác tặc” cho Tú Anh nghe…..

Hai người không ngờ câu chuyện đã lọt vào tai một người. Anh quay lưng bước đi. Bóng dáng cô đơn.

Nghe kể xong anh bèn cười sặc lên. Kim Anh ngỡ người ra không hiểu đập vai a :

– Cười gì thằng này

– Chị … haha… ngu thật. … hhaa.

Kim Anh buồn rầu :

– Thôi mày đừng đụng vào nỗi đâu mày da trắng của tao đi. ( da trắng chỉ Tử Kỳ ),

Tú Anh nhịn cười giọng nghiêm chỉnh :

– Thôi được rồi. Em sẽ giúp chị.

– Mày đừng có an ủi chị nữa.

– Em nói thật mà. – Tú Anh tròn mắt nói chắc.

Nghe Tú Anh khẳng định. Dù sao em mình cũng là hot boy. Nghi nó dùng “mĩ nam kế” dụ dỗ con gái đến giới thiệu cho Tử Kỳ. Để Tử Kỳ “thả” cô đây mà. Mà cũng chưa chắc. Quay qua hỏi Tú Anh :

– Thật à. Bằng cách nào?

– Em sẽ gặp thằng Kỳ nói nó tha cho chị. Nhà nó giàu cần gì cái cúc của chị. Chắc nó có ý đồ khác.

Kim Anh tròn mắt :

– Ơ. Quen à. Đừng thấy người ta sang bắt quàng làm họ chứ. Xấu mặt chị mày ra.

Rồi hỏi tiếp :

– Mà định dùng mật ngọt hay dùng mĩ nam. Như phim XXX – Đồng tính nam ý ý ý. – Vừa nói Kim Anh vừa cho tay lên miệng cười.

Tú Anh tỉnh bơ đáp :

– Cũng có thể

– Cái gì

– Hì hì hì. Em đùa thôi. Thằng Kỳ chơi thân với em mà.

Xời cái thằng này mà cũng đòi chơi với Tử Kỳ á. Chả hợp tính gì cả. Thằng em hiền lành của mình sẽ bị tên “ác tặc” kia hành hạ thể xác mất. Chắc chém gió chơi chơi. Heeee.

– Điên. Tao có bao giờ thấy mày chơi hay tiếp xúc với nó đâu.

– Ở trường vậy thôi. Chứ chị biết ở ngoài như nào.

Kim Anh gật gù :

– Ờ nhỉ.

– Chị cứ yên tâm để em nói nó cho. Dù sao cũng là chỗ quen biết.

Ôi. Thiên thần ngay cạnh mình mà mình không biết. Sao hôm nay nó đáng yêu thế. Haha.

Kim Anh tỏ vẻ cảm động, cô vờ như khóc. Quay sang bẹo má Tú Anh :

– Em yêu. Chị thật may mắn khi có đứa em đáng yêu như thế này. So happy ý chứ.

Nghe xong, Tú Anh dựng hết tóc gáy người nổi đầy gai ốc. Anh hất tay bà chị yêu quý rồi đứng bật dậy.

– Này này, định lợi dụng sàm sỡ hotboy đá.

Kim Anh lườm trộm Tú Anh vì câu nói ” dễ thương” vừa rồi. Thấy Tú Anh đang sắp quay sang nhìn mình. Cô đổi nét mặt 180*, làm mặt kute, cười toe toét :

– Hề … hề.

– Điên.

**** thế mà Kim Anh không nói năng gì. Vì tương lai con em. Nhịn 1 lợi 10..hehee

…………………………………. …………………………………….. ………………………………………………..

Chi Mai từ đâu hớt hải chạy lại chỗ Kim Anh ngồi :

– Ê, Kim Anh ra xem đi, nhanh lên.

– Xem cái gì.

Kể từ hôm ở thư viện hai người đã trao đổi số điện thoại và cũng đã trở nên than thiết. Thấy nhỏ bạn mồ hồi nhễ nhại tiện tay Kim Anh cầm khăn giấy chấm mồ hôi cho bạn rồi ngơ ngác hỏi

– Thì xem hai “cục vàng” quyết đấu chứ xem gì. Ăng ten bị hỏng hay là nghẽn mạng thế.


Trước Sau
Loading...