Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 104 (end)


Trước Sau

Chương 104 the end

Loading...

Kim Anh tắt ngay tiếng gọi vì thấy mặt Trịnh Kim cũng trong đó. Cô làm ngay mặt lạnh nói:
– TiTi…
– Dạ.
– Sao con cho người lạ vào nhà.
– Mẹ bảo chú đẹp trai này hả.- Ti Ti chỉ tay vào Trịnh Kim,con bé nói tiếp – Chú này là người tốt lần trước dẫn con đi tìm mẹ đấy.
Trịnh Kim mím mím môi cười thì ra con bé vẫn còn nhớ cậu. Kim Anh hết lời nói với TiTi, cô chẹp miệng quay đi.
Lập Hàn nói theo:
– Cần gì không anh giúp cho.
“Có cần thân mật vậy không tên khốn này tôi còn chưa luận tội anh đâu đấy” Trịnh Kim quắc mắt nhìn Lập Hàn. Tỏ như không biết ánh mắt đấy, Lập Hàn đứng dậy đi vào trong bếp với Kim Anh.
TiTi quay xang nhìn Trịnh Kim thì thấy cậu đang gườm gườm nhìn theo Lập Hàn. Bé thì bé nhưng TiTi cũng hiểu ánh mắt đấy là ghét người ta.
TiTi vừa nghịch đồ chơi dưới sàn vừa ra giọng người lớn:
– Chú cũng vào đi, đừng lườm trộm người ta thế chứ trả quân tử tý nào.
– Gì …- Trịnh Kim bật thốt, cậu không tin lời nói này lại phát ra từ miệng con bé 5 tuổi rưỡi này.
Nhưng mà cũng nhờ nó cậu mới tỉnh ra. Trịnh Kim cười cười:
– Cảm ơn cháu xinh gái.
– Không có gì.
Trịnh Kim bước vào thấy hai người đang vừa cười vừa làm rồi nói gì đó rất vui vẻ, cậu khẽ tằng hắng:
– Ừ..hừm…Có chuyện gì không tôi phụ với.
– Không cần – Kim Anh đanh giọng nói.
Trịnh Kim lỳ mặt, cậu coi như chưa nghe thấy gì, lơ đi, cậu thấy rổ rau liền đặt lên bàn, nói:
– Tôi nhặt cái này nhé.
Kim Anh đi lại dựt lấy rổ rau trên tay Trịnh Kim nói:
– Nhặt rồi. Lượn ra chỗ khác chơi đi.
Trịnh Kim thấy Lập Hàn đang cười mình, cậu bực mình đi ra ngoài, mặt hầm hầm. TiTi thấy vậy liền nói:
– Bị mẹ cháu đuổi hả.
– Ừm.
– Vậy thì lấy lòng cháu đi cháu sẽ nói tốt chú trước mặt mẹ cho.
Trịnh Kim bật cười trước lời lẽ của đứa bé này. Giờ nhìn lại, nhìn con bé này cũng ăn chơi thật. Tóc nâu vàng làm xoăn buộc mái lên thành túm…chắc chắn Kim Anh bày trò cho nó rồi, nhìn hai đứa na ná nhau.
Trịnh Kim chẹp miệng ngồi xuống với TiTi, cô bé nói:
– Chú đừng làm vẻ miễn cưỡng vậy trừ 10 điểm.
Ôi mẹ ơi cuộc đời Trịnh Kim chưa khi nào gặp một đứa bé gây sốc như vậy. Trịnh Kim lắc đầu chịu thua nó luôn.
1 lúc sau hai người kia làm cơm xong, Kim Anh gọi trỏng:
– Vào ăn cơm.
Trịnh Kim đói lắm rồi, cậu vừa nghe ăn đứng bật dậy luôn, TiTi liền đứng dậy theo, nó nói:
– Chú chưa dọn đồ.
Nói xong nó ôm con gấu khư khư trong tay bỏ đi vào bàn ăn. Trịnh Kim nhìn đống đồ của nó dù không chơi đến nhưng vẫn bày ra. Cả đời cậu chỉ có người ta hầu mình chứ làm gì có chuyện mình hầu người khác mà giờ lại phải khuất phục con bé mặt búng ra sữa này. Trịnh Kim hậm hực dọ vào rổ đồ chơi.Nhịn phải nhịn vì tương lai.
Trịnh Kim ngồi vào bàn. Ba người kia nói chuyện xì xào vui vẻ làm cậu thấy mình như là người thừa vậy, cũng tủi thân lắm chứ,cảm giác cơm ngon cũng mất, tự nhiên no ngang.
Tít tít…
Trịnh Kim lại có điện thoại, cậu nghe xong chỉ vâng một từ rồi tắt máy. Cậu quay xang mọi người nói:
– Tôi có việc đi trước gặp lại sau nhé.
Trịnh Kim đứng dậy đi ra ngoài. Hai người còn lại ngồi vẫn vui vẻ nói chuyện tiếp.

– Sao anh?
– …
– Em có nghe mẹ nói.
– …
– Đi cùng anh á…- Kim Anh đắn đo một lúc rồi đồng ý.
Vừa tắt điện thoại cô vào công ti thì gặp Trịnh Kim. Cô vờ lơ đi chỗ khác, Trịnh Kim khẽ cười, cậu bước lại, đứng đối diện với cô, nói nhỏ:
– Tối mai cậu đi cùng tôi nhé.
– Không.
– Vẫn còn tức à.
– Có hẹn với Lập Hàn rồi.
“Lại là Lập Hàn”. 4 năm trước cũng vì hắn mà hai người phải xa nhau sao Kim Anh vẫn tốt với tên đấy vậy chứ, Trịnh Kim nhíu mày khó chịu, cậu đổi giọng đanh lại:
– Tôi có thể sẽ là người quyết định chuyện chọ cậu vào làm nhân viên thiết kế chính thức không đấy, mẹ tôi cũng không có quyền xen vào đâu. Suy nghĩ đi.
Trịnh Kim nói xong, cậu nhếch môi cười bước đi luôn, mặt rất gian tà. Kim Ah ngẩn người nhìn theo. “Ý của cậu ta…không lẽ tổng tài mới chính là…Trịnh –Kim “ “O.M.G – Kim Anh giở khóc giở cười ‘ Cô đã đắc tội với cậu ta rồi, tại bà LiLi dặn cô phải tỏ ra lạnh lùng để Trịnh Kim ăn năn chứ thật ra sau hôm ấy về nghĩ lại chuyện cũng không phức tạp và đáng để tức giận như cô nghĩ chỉ vì nó đến quá bất ngờ khiến cô bối rối nên mớ có hành động nóng nảy nhất thời như thế. 4 năm đủ để trưởng thành suy nghĩ chính chắn hơn trước, Kim Anh chỉ vì bồng bột nghe bà LiLi mà làm vậy.
Kim Anh cắn cắn môi, mặt méo xệch. Cô lên phòng tổng tài xin số điện thoại Trịnh Kim từ cô thư ký với lý do có việc cần gấp.
Kim Ah gọi điện ngay cho Trịnh Kim, giọng hạ xuống hẳn:
– Hì hì…Du …
– Biết rồi. Cứ thế đi.
– Ok….ok..- Kim Anh cười cười trong máy rồi tắt đi. Cô lầm bầm “ Mới tí đã lên mặt…”
Kim Anh gọi điện từ chối Lập Hàn với lý do tế nhị. Lập Hàn đành miễn cưỡng chấp nhận.
……….
Noel…
Do bà LiLi và ông EnDy đang ở ÚC bận việc nên chưa bay về được, còn ba Kim Anh và cả ông Trịnh nữa cũng đi nghỉ mát luôn nên bữa tiệc này chủ yếu là do bà LiLi chỉ đạo từ xa bày ra để chào đón Trịnh Kim trở lại, khách khứa chủ yếu toàn bạn bè cậu và một số người ở công ti chào đón xếp mới. Cậu đã về được gần tháng rồi mà bây giờ mới mở tiệc, chủ ý của bà thật ra là để Noel tổ chức cũng là kỉ niệm ngày cưới của hai đứa.
Trịnh Kim nhận được điện thoại của bà LiLi:
– Con tự nắm bắt cơ hội đi, mẹ chỉ giúp được đến đây thôi.
– Cảm ơn tiền bối. – Trịnh Kim cúp máy miệng vẫn nở nụ cười, cậu quay lại vào trong sảnh.
Bà LiLi đã mở lời nên Lập Hàn đành đến. Cậu gặp Kim Anh đang đi cùng Trịnh Kim, Lập Hàn khẽ cau mày nhìn họ “Hoá ra Kim Anh từ chối mình vì Trịnh Kim”. Cậu sẽ mãi là người thứ ba, Lập Hàn thở dài quay mặt đi chỗ khác.
Trịnh Kim chào hỏi mọi người rồi cậu bước lên bục nói :
– Cảm ơn mọi người đã đến.Hôm nay tôi sẽ chính thức giới thiệu vợ mình cho mọi người và tổ chức tiệc kỉ niệm này cưới của chúng tôi luôn một thể. Do một số nguyên nhân nên chúng tôi đã xa nhau một thời gian nhưng từ nay sẽ không có chuyện ấy xảy ra.
Trịnh Kim ngừng một lúc rồi cậu tiếp:
– Lập Hàn anh nghe rõ chứ.
Phụt…
Lập Hàn đang uống nước thì phun ra ngoài hết làm mọi người chú ý. Tự nhiên nhắc đến cậu. Thằng ranh này cũng ghê gớm thật. Thập Hàn cười xua tan mọi ánh nhìn về mình.
O.M.G
Mọi tiếng ngạc nhiên vang lên trừ những người thân quen.
– Trời ơi…xếp tổng có vợ lúc nào vậy.
Một cô bên cạnh lắc đầu mặt vẫn đầy sửng sốt:
– Không tin được, người trong mộng của mình.
– Cả của tôi nữa…hức..Cao tổng của tôi…
Nhiều cô gái trong công ti phải lau nước mắt khi nghe chính miệng xếp tổng thông báo chuyện này. Họ đành ngậm đắng nuốt cay xem mặt mũi người đó ra sao.
Trịnh Kim bước xuống, cậu nhìn Kim Anh, mặt cô vẫn đầy bất ngờ, theo đà kéo của cậu đi như một cái máy bước lên bục.
– Là quản lý Kim ư…
– Trời ơi vậy mà kín như bưng…
– Sốc sốc nặng…- Có một cô xoa xoa đầu – Ôi huyết áp của tôi…
Kim Anh nuốt nước bọt khi có nhiều ánh mắt nhìn mình đến vậy.Cô là tâm điểm chú ý trong đêm nay ư. Kim Anh chưa chuẩn bị cho khái niệm này. Trịnh Kim nắm tay Kim Anh cho cô thêm chút tinh thần, cậu nói:
– Cô gái này có gì đắc tội với mọi người trong thời gian qua thì nể mặt tôi mà tha thứ cho cô ta nhé…
Mọi người bật cười vỗ tay chúc mừng họ rồi quay mỗi người tìm một đôi để tụm lại nói chuyện ho ặc khiêu vũ trong tiếng nhạc nhẹ nhàng Kim Anh lườm Trịnh Kim cô nói qua kẽ răng:
– Cậu luyên thuyên gì vậy.
Trịnh Kim cùng cách nói ấy, miệng vẫn cười với mọi người, cậu nói:
– Tập gọi là anh à không chồng đi đừng cậu tớ nữa nghe ngứa tai lắm.
– Gì..- Kim Anh trợn mắt.
– Bình tĩnh. Vợ chồng có gì về đóng cửa bảo nhau. À mẹ cũng bảo thèm cháu lắm rồi đấy.
Kim Anh đỏ bừng mặt, cô đạp lên chân Trịnh Kim rồi đi xuống chỗ mọi người, Trịnh Kim bước theo. Cậu nắm tay cô rồi kéo đi ra ngoài trong khí trời se lạnh của muà đông ấm áp này.
Lập Hàn nhìn theo họ đến khi khuất bóng, Cậu thờ dài thườn thượt. Lại lần nữa thất bại.Có lẽ cậu nên đi tìm người khác thì tốt hơn theo đuổi một người không thuộc về mình. Cậu cụp my nhìn những chiếc bóng mọi người đang đổ dưới nền sàn suy tư…
– Lâu không gặp…- Hữu Thiện nở nụ cười chào hỏi, cô đưa ly rượu lên mời Lập Hàn.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên, mắt nheo lại nhìn cô. Hữu Thiện phì cười:
– Mặt em có gì à.
Lập Hàn lắc đầu nhận ly rượu từ tay Hữu Thiên. Cô đưa lên nhấp ngụm rượu rồi nhìn về phiá TRịnh Kim và Kim Anh đang đi cùng nhau chào mọi người rồi thở hắt ra nói:
– Nhìn trả xứng đôi gì cả. Đáng nhẽ người đứng cạnh Trịnh Kim là em mới hợp đúng không?
– Cô lại định bày trò gì?
Hữu Thiện bật cười, cô quay lại nhìn Lập Hàn :
– Đừng căng thẳng vậy chứ.
Ngừng một lát, cô tiếp:
– Em có một cách làm hai người đó chia tay.
– Nói thử xem.
Hữu Thiện ghé vào tai Lập Hàn nói gì đó rồi cô cười cười. Lập Hàn không ngờ con người Hữu Thiện lại thủ đoạn đến như vậy, cậu gắt giọng:
– Cô là rắn độc à.
– Đương nhiên là không, nhưng anh có giúp tôi không.
– Không.
Lập Hàn định bỏ đi thì Hữu Thiện kéo tay lại, cô hỏi lại:
– Chắc chắn rồi chứ.
– Bỏ ra – Lập Hàn trừng mắt nhìn cô.
Hữu Thiện buông tay, cô bật cười, chẹp miệng nói:
– Đùa thôi mà làm gì căng thẳng vậy.
– Là sao.
Vừa lúc ấy Tử Kỳ đi đến. Hữu Thiện khoác lấy tay Tử Kỳ, cô cười tươi nói:
– Em chỉ nói cho vui thôi mà. Đây mới là người của em.
Tử Kỳ gỡ tay Hữu Thiện ra, cậu nhíu mày:
– Buông tay ra.Tôi với cậu thân từ lúc nào vậy.
– Thôi mà. Cho người ta cơ hội đi.
Từ sau khi Trịnh Kim biệt tích, Hữu Thiện chuyển đổi mục tiêu đeo bám Tử Kỳ mặc dù bị cậu từ chối suốt bao nhiêu lần cô vẫn quyết tâm theo cậu bằng được nhưng lần này là tán tỉnh lành mạnh chứ không thủ đoạn nữa.
Trâm Nhi thì được mẹ Tú Ah ủng hộ hai người đến với nhau nhiệt tình. Người trong quá khứ của Tú Ah đã nhiều lần đến lấy lòng bà nhưng đều nhận được sự lạnh nhạt nên đành biết điều rút lui.
Chi Mai đã thật sự nhận ra người yêu mình là Nguyên Khang còn Tử Kỳ cậu chỉ là một thần tượng trong lòng cô ngưỡng mộ mà thôi.

Trịnh Kim nắm tay Kim Anh ra ngoài hoà cùng dòng người nhộn nhịp đón rước Chúa. Cũng ngày này 4 năm trước họ đã vui vẻ bên nhau và cả giây phút chờ đợi nữa…
Gió khẽ thổi, dưới ánh đèn hai chiếc bóng in ngả vào nhau, từng lọn tóc của Kim Ah tung bay trong gió, cô đi bên Trịnh Kim tràn đầy happy. Cuối cùng sự chờ đợi đã có kết qủa và giây phút này đã đến. Kim Anh mỉm cười trong tay Trịnh Kim. Còn cậu nắm chắc lấy tay cô tự nhủ sẽ không buông bàn tay ấy ra một lần nữa…
Làn mưa nhẹ rơi…Có tiếng nhạc từ đâu đó vang lên như thay lời nói của Trịnh Kim…
When You Tell Me That You Love Me
I wanna call the stars down from the sky
I wanna live a day that never dies
I wanna change the world only for you
All the impossible I wanna do
I wanna hold you close under the rain
I wanna kiss your smile
And feel the pain
I know what’s beautiful
Looking at you
In a world of lies you are the truth
And baby
Everytime you touch me I be a hero
I’ll make you safe no matter where you are and bring you
Everything you ask for nothing is above me
I’m shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me
I wanna make you see just what I was
Show you the loneliness
And what it does you walked into my life
To stop my tears everything’s easy now
I have you here
And baby
Everytime you touch me
I be a hero I’ll make you safe
No matter where you are
And bring you everything you ask for
Nothing is above me
I’m shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me
…………
In a world without you I would always hunger
All I need is your love to make me stronger
DỊCH:
Anh muốn gọi xuống những vì sao toả ánh sáng nơi trời cao xanh thẳm
Anh muốn sống những tháng ngày vô tận những tháng ngày chẳng biết đến ngày mai
Anh muốn thay đổi cả thế giới này chỉ là để dành riêng cho em đấy
Tất cả những gì không thể thấy (vì em) anh vẫn muốn làm
Anh muốn ôm em thật chặt vào lòng dưới cơn mưa tầm tã triền miên
Anh muốn hôn nụ cười tươi tắn của em
Để cảm nhận nỗi đau đớn
Anh đã biết vẻ đẹp kia đích thực
Khi anh ngắm nhìn gương mặt em yêu
Trong thế giới đầy dối gian thì em chính là sự thật
Và em yêu,
Mỗi khi em bên cạnh anh lại thành người hùng dũng mãnh
Sẽ che chở em, dù bất cứ nơi đâu,sẽ mang cho em những gì em muốn
Anh có thể vượt lên trên tất cả
Có thể cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu
Khi em nói rằng em yêu anh
Anh muốn làm cho em thấy được hình ảnh của chính anh thuở trước
Cho em thấy được nỗi cô đơn giá buốt đã bao lần giày xéo tim anh
Nhưng em đã bước vào cuộc đời anh
Chính là em đã lau đi dòng lệ chẳng còn gì là khó khăn nữa với anh
Chỉ cần em ở bên anh, em nhé
Khi thế gian này không có dáng hình em anh luôn thấy mình biết bao thiếu thốn
Tình yêu của em, là tất cả những gì anh mong muốn bởi đó chính là nguồn sức mạnh của đời anh….
(When You Tell Me That You Love Me -Khi em nói yêu anh)


Trước Sau
Loading...