Nắng Gắt

Nắng Gắt-Chương 30


Trước Sau

Nắng Gắt


Chương 30

Dựa theo nguyên tắc gần nhất (*), chúng tôi trước tiên đi tới khu vui chơi.

(*) Principle of proximity

Thật ra đây cũng là lần đầu tiên tôi đi tới nơi này, vùi mình trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc, thật sự là có chút gò bó. Sợ Lâm Tự Sâm cũng là lần đầu tiên tới đây, tôi cảm thấy chúng tôi vẫn nên quan sát người khác chơi trước đã, nhưng vị Lâm tiên sinh này hiển nhiên không cho rằng chơi trò chơi cũng cần phải học tập, anh ta ngay lập tức đi đổi xèng, tùy ý tìm một cái máy chơi trượt tuyết không có người ép tôi tới chơi.

Sau đó…

“Cẩn thận tảng đá!”

Tôi đâm phải tảng đá mà chết!

“Chú ý chỗ ngoặt!”

Tôi còn chưa kịp ngoặt đã bị đâm vào vách núi mà chết.

“Phía trước có xe tải.”

Đương nhiên, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi lao vào chiếc xe tải.

Nhìn ba chữ “Bạn đã thua” to tướng trên màn hình, tôi buồn bực quay đầu nhìn Lâm Tự Sâm, đợi anh ta tiếp tục nhét đồng xèng vào. Nhưng mà anh ta lại cởi áo khoác ngoài vắt lên tay vịn, xắn tay áo sơ mi lên, nhàn nhã nói với tôi: “Xuống đi, tới lượt tôi.”

“…”

Không – phải – anh – đưa – tôi – đi – chơi – sao?

Tôi không cam lòng leo xuống khỏi máy chơi game, dõi theo Lâm Tự Sâm, mong anh ta nhanh chóng đâm vào cây, đâm vào tường, đâm vào vách núi. Thế nhưng tất cả không như tôi hy vọng, mặc dù chơi lần đầu nhưng rõ ràng anh ta chơi giỏi hơn tôi rất nhiều. Nhìn anh ta nhanh chóng qua được hai cửa ải, tôi mới nhớ ra mối thù bị anh ta đuổi xuống dưới đứng xem, nhịn không được bắt đầu quấy rối anh ta.

Rõ ràng là phải rẽ trái nhưng tôi hô to: “Rẽ phải rẽ phải! Giẫm bên phải giẫm bên phải!”

Rõ ràng là phải đi con đường giữa nhưng tôi lại ra sức nhắc nhở: “Đường bên trái là đường tắt, đi bên đó…!”

Đáng tiếc Lâm Tự Sâm hoàn toàn không vì tôi mà bị ảnh hưởng, không lần nào mắc mưu. Mắt thấy anh ta sắp qua cửa thứ ba, quan sát nhân vật trên màn hình sắp phải rẽ trái, tôi nhanh trí kêu lên: “Rẽ trái!”

Kết quả, Lâm Tự Sâm rẽ phải.

Trên màn hình hiện lên hình ảnh nhân vật bị đụng phải vách núi vô cùng thê thảm.

“Ha ha ha ha!” Tôi cười như nắc nẻ.

Lâm Tự Sâm bất đắc dĩ dừng lại: “Sao tự nhiên lại không lừa tôi nữa thế?”

“Đã bao giờ em lừa anh đâu!” Tôi chối sạch, “Nhìn đi, đấy là kết quả do anh không tin tưởng em, thôi được rồi, xuống đi, đến lượt em.”

Sau đó chúng tôi đi tới rạp chiếu phim.

Bộ phim tôi chọn là một phim bom tấn mới nhất, nghe đâu phim hành động có những cảnh quay rất đặc sắc, bảo đảm rất hấp dẫn, rất lôi cuốn, bảo đảm… chất lượng rất ngủ!

“Nhiếp Hi Quang… Hi Quang!”

“Em ngủ quên à…?” Tôi dụi mắt.

“Ừ, đi thôi!”

Lâm Tự Sâm giúp tôi phủi đám bỏng ngô rơi trên quần áo, rồi anh ta đứng dậy, cầm lấy áo khoác của chúng tôi đi ra ngoài, tôi đi theo đằng sau. Ra khỏi rạp chiếu phim tôi mới tỉnh táo lại một chút, ngượng ngùng hỏi anh ta: “Em ngủ lâu không?”

“Năm mươi phút!”

Cần gì phải tính cụ thể thế?

Tôi xấu hổ đánh trống lảng: “Đoạn kết thế nào? Nữ chính có được cứu ra không? Ai bắt cóc cô ấy?”

“Bố của nam chính!”

“Không thể nào! Sao lại thế?”

“Bố của nam chính làm thí nghiệm thuốc trái pháp luật, bị nữ chính bắt gặp…”

Bên tai tôi bỗng nhiên truyền tới một tiếng cười khe khẽ của một cô gái, tôi quay đầu nhìn, thì ra là một đôi nam nữ đang vừa nhìn chúng tôi vừa cười. Hình như bọn họ là đôi ngồi ở bên cạnh chúng tôi trong rạp thì phải.

Thấy tôi nhìn lại, cô gái giơ ngón tay cái dựng thẳng ra hiệu với tôi: “Năng lực một công đôi việc của bạn trai chị đúng là vô cùng lợi hại, nội dung vở kịch nói hoàn toàn chuẩn xác!”

Nói xong, bọn họ lại cười hì hì chạy đi.

Cái gì mà một công đôi việc…

Tôi nhìn theo bóng hai người bọn họ, lại nhìn Lâm Tự Sâm: “… Không phải anh cũng ngủ chứ?”

Lâm Tự Sâm làm như không nghe thấy, mặt không biến sắc cúi xuống nhìn đồng hồ: “Sắp một giờ rồi, em nên nghỉ sớm đi, mai còn phải đi dự đám cưới nữa.”

“À… Được thôi, anh mệt rồi phải không? Vậy cũng nghỉ sớm đi. Haizz… Phương sư huynh quả nhiên là khoác lác, còn nói anh đứng phẫu thuật cả đêm mà sinh khí vẫn dồi dào… Haizz… Anh làm gì thế?”

Lâm Tự Sâm đột nhiên nắm cánh tay tôi, kéo tới một chỗ khác.

“Từ chỗ này có thể ngắm cảnh đêm.”

Rạp chiếu phim nằm ở tầng hầm, quán bar trên tầng năm mươi sáu của toà nhà này yên tĩnh đến mức khiến cho người ta có cảm giác như ở một thế giới khác. Từ những âm thanh ồn ào của khu vui chơi và rạp chiếu phim, đến sự tĩnh lặng cực hạn nơi đây, tôi bỗng nhiên rơi vào trầm mặc.

Tuyết trắng vẫn lặng lẽ rơi ngoài cửa sổ.

Nghiêng đầu một chút có thể nhìn thấy cảnh đêm của thành phố với những ánh đèn rực rỡ vĩnh viên không biết mệt mỏi.

Có phải tôi đã từng một lần lại một lần huyễn tưởng, có thể cũng với một người đi dạo trong màn đêm này, có thể ngồi bên nhau.

Có phải tôi đã từng mong muốn cùng người ấy đi xem phim, tôi sẽ đi mua bỏng ngô, còn anh mặc dù không thích mấy thứ đồ ăn vặt này nhưng khi ngôi bên tôi cũng sẽ thò tay nhón lấy mấy viên… Cũng có thể lúc xem phim tôi sẽ ngủ quên, bỏng rơi vãi tung tóe…

Có phải tôi đã từng mơ ước tới một ngày cùng anh đi mua quần áo, tôi sẽ tự tay chọn cho anh một bộ bắt anh mặc thử, anh chắc chắn sẽ bực mình…

Tôi đã từng có rất nhiều rất nhiều huyễn tưởng như thế, muốn được cùng anh thực hiện, nhưng cuối cùng tôi lại hoàn thành với một người khác…

Người phục vụ mang nước trái cây tới tôi mới phát hiện mình đã thẫn thờ rất lâu. Lâm Tự Sâm cũng đang lặng yên nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi đờ đẫn bao lâu, anh ta cũng im lặng bấy lâu.

Cuộc đời có bao nhiêu kỳ diệu! Tôi quả thật không thể ngờ được có một ngày tôi lại ngồi đây với Lâm Tự Sâm, lặng yên ngắm tuyết rơi trong đêm.

Tôi đưa tay xoay ly nước trái cây.

“Cảm ơn anh.”

Lâm Tự Sâm ngoảnh đầu lại nhìn tôi, nâng ly nước lên một chút: “Đừng khách khí! Đại ân không cần cảm tạ!”

Tôi bật cười.

Không biết là do ánh nến hay bầu không khí ở đây, tôi bỗng nhiên cảm thấy tất cả mọi cử chỉ động tác của Lâm Tự Sâm vô cùng thư thái, ưu nhã, tản ra một lực sát thương khó có thể nói thành lời.

Tôi bỗng dưng nổi hứng thú với anh ta, vứt bỏ mấy cái suy nghĩ phức tạp trong đầu, tôi tò mò hỏi: “Lâm Tự Sâm, anh bao nhiêu tuổi?”

“Nhiếp Hi Quang, em cũng thật là không quá hiểu rõ cấp trên của mình.”

“… Rốt cuộc anh là người làm công cho em hay là cấp trên của em?” Sao vai trò cứ chuyển hóa liên tục thế?

Anh ta mỉm cười: “Chức vị này cũng không tồi, vừa có thể quản em, vừa có thể kiếm tiền cho em.”

“Là nô dịch sao.” Tôi tức giận nói, “Nói mau, anh bao nhiêu tuổi?”

“Hơn em sáu tuổi!”

Tôi nhẩm tính một chút: “Không thể nào, anh có học vị tiến sĩ, học xong tiến sĩ còn đi làm bác sĩ một thời gian, sao mà trẻ như vậy được.”

Mặc dù nhìn bề ngoài thì đúng là anh ta rất trẻ thật.

Lâm Tự Sâm dường như nghẹn họng: “… Tôi đi học sớm, tốt nghiệp tiến sĩ cũng khá sớm.”

“Ồ, vậy … đúng rồi, sao Phương sư huynh lại gọi anh là đệ nhất cầm thú của học viện Y?” Tôi háo hức hỏi.

“Ồ, vậy … đúng rồi, sao Phương sư huynh lại gọi anh là đệ nhất cầm thú của học viện Y?” Tôi háo hức hỏi.

Anh ta khụ một tiếng: “Nhiếp Hi Quang, em thẳng thừng hỏi tôi vấn đề này thích hợp sao? Chi bằng sau này rảnh rỗi em hỏi Phương sư huynh đi.” Anh ta dừng lại một chút, “Không phải hai người đã trao đổi số điện thoại rồi sao!”

Lâm Tự Sâm cầm ly rượu lên tựa lưng vào ghế: “Rốt cuộc anh ta nói xấu tôi bao nhiêu rồi, hình như đã túm gọn hết thảy vốn liếng của tôi tống hết cho em rồi thì phải?”

“Yên tâm, mấy chuyện tình sử của anh Phương sư huynh vẫn chưa nói đâu!”

“Ở đâu ra có tình sử vậy?” Anh ta mỉm cười, “Công việc ở học viện Y chồng chất như vậy, bác sĩ còn bận hơn, ngay cả thời gian theo đuổi phụ nữ cũng không có.”

“Vậy người theo đuổi anh thì sao? Ngài tuấn tú phong độ như vậy, không thể không có người theo đuổi được.”

“Ồ, có thể “ngài” đang ngồi đối diện em hiện giờ mắt nhìn người vẫn còn yêu cầu cao lắm.” Lâm Tự Sâm nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia sáng, “Sao hôm nay em lại hứng thú với chuyện tình cảm của tôi thế?”

Tôi thở dài: “Cũng là do buồn chán mà thôi!”

“…”

Loading...

Anh ta bị sặc rượu.

“Đợi chút!”

Tôi bỗng nhiên ý thức được một vấn đề nghiêm trọng: “Sao anh lại uống rượu? Lát nữa còn phải lái xe về nữa cơ mà.”

Lúc tôi ở ngân hàng rút tiền xong, người ta cũng tìm được chủ nhân chiếc xe chặn bên ngoài xe của Lâm Tự Sâm, cho nên chúng tôi mới lái xe tới đây được. Bây giờ anh ta uống rượu thế này lát nữa làm sao lái xe?

“Không cần, nhà tôi cách đây không xa lắm, đi bộ mất hai mươi phút thôi.”

“À, vậy thì tốt rồi.”

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều: “Ngày mai có lẽ trên đường sẽ phủ đầy tuyết? Không biết bắt taxi có dễ không?”

“Mai tôi tới đón em.”

Tôi quay lại nhìn Lâm Tự Sâm, anh ta vẫn nhìn vào chất lỏng trong ly rượu rất đăm chiêu, “Bạn học của em cũng mời tôi tới dự mà, sao, không chào đón ư?”

Ngày mai…

“Sao lại không chào đón chứ? Ngày mai em mang hồng bao đưa anh đi ăn không mất tiền.” Tôi nuốt một ngụm nước thật lớn, phấn chấn mà nói. “Nhưng mà, anh làm ơn nhất định phải đẹp trai phong độ hơn hôm nay!”

“Phải đẹp trai hơn?” Lâm Tự Sâm lặp lại bốn chữ, ra chiều ngẫm nghĩ, “Em không sợ bọn họ sẽ hiểu lầm quan hệ của chúng ta sao?”

“Hiểu lầm một chút cũng không sao.” Tôi học lại những lời anh ta đã nói, “Tại hạ xinh đẹp như hoa, cũng không thiệt thòi cho anh!”

“Em… hôm nay đúng là chơi vui đến hồ đồ rồi.” Anh ta chăm chú nhìn tôi, trong mắt dường như có nỗi ưu tư.

Lòng tôi bỗng run lên, bỗng nhiên cảm thấy mình có lẽ đúng là chơi vui đến hồ đồ thật rồi, tôi mất tự chủ quay đầu nhìn đi chỗ khác.

Trên khóe mắt, ánh nến phản chiếu từ ly thủy tinh đang khẽ động.

Rất lâu, Lâm Tự Sâm mới lại lên tiếng: “Về nghỉ sớm thôi, nếu không ngày mai hai vành mắt sẽ thâm quầng vào đấy, đến lúc đó thì không có cách nào xinh đẹp như hoa được đâu.”

Trong tòa nhà này có một nhà nghỉ khá được, vào nghỉ qua đêm cũng rất tiện.

“Không cần tôi đi cùng chứ?”

“Không – cần!”

Một nam một nữ vào nhà nghỉ thuê phòng chẳng phải là rất kỳ quái sao!

Lâm Tự Sâm gật đầu, ấn giữ cửa thang máy: “Được rồi, về tới phòng gửi tin nhắn cho tôi.”

Tôi làm dấu OK, chạy ra khỏi thang máy, lại quay đầu lại vẫy tay với anh ta, nhìn cánh cửa khép lại tôi mới xoay người đi tới quầy lễ tân của nhà nghỉ.

Cô gái tiếp tân xinh đẹp nhiệt tình chào đón tôi: “Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho chị?”

“Chào chị, cho hỏi còn phòng trống không? Tôi muốn làm thủ tục thuê phòng.”

“Có, xin chị cung cấp chứng minh thư!”

“…”

Tôi ngay lập tức rút điện thoại ra gọi cho Lâm Tự Sâm: “Anh tới đâu rồi? Mau quay lại!”

Lâm Tự Sâm cúi đầu ký tên anh ta lên tờ phiếu, mí mắt khẽ nheo lại, vô cùng nghiêm túc.

Thế nhưng…

“Có phải anh rất muốn cười không?”

Anh ta giương mắt: “Nhận ra sao?”

“…”

Tôi biết ngay mà.

Lâm Tự Sâm đưa trả tờ phiếu cho cô lễ tân, rồi quay người cẩn thận dặn dò tôi: “Tới phòng nhớ phải khóa cửa kỹ lại, có người gõ cửa cũng không được mở. Có bất cứ động tĩnh gì phải gọi điện thoại cho tôi!”

“… Không cần phải như vậy chứ!”

“Tên người đặt phòng là tôi, cô Nhiếp à, mong cô giữ vẹn danh dự và sự trong sáng cho tôi! Ok?”

“Ô – kê!!!!” Tôi bất lực đập đầu vào quầy tiếp tân.

“Xin lỗi để anh chị đợi lâu, đây là card mở khóa phòng của hai người.”

Cô lễ tân lại tủm tỉm cười, trao trả chứng minh thư và card khóa phòng, Lâm Tự Sâm nhận lấy đưa card cho tôi, cùng tôi đi tới phía thang máy.

“Cảm ơn nhé, may mà anh mang theo chứng minh.”

“Không mang cũng không sao, chỗ này cách nhà tôi có hai mươi phút.”

“… Nhưng cũng không thể ở nhà anh.”

“Em nghĩ đi đâu vậy?” Anh ta liếc mắt nhìn tôi, nghiêng đầu nhìn đèn chỉ thị trên thang máy, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Ý tôi là, nếu không mang thì về nhà lấy cũng rất nhanh!”

“…”

“Được rồi, thang máy tới rồi.”

Anh ta giơ tay chặn lại cửa thang máy, đưa cho tôi cái túi trong tay: “Quần áo của em, quên trong xe tôi.”

Anh ta cố ý xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm lấy cho tôi ư?

Tôi sững người một lúc mới giơ tay ra nhận lấy: “À, cảm ơn. Tôi lên phòng đây!”

“Ừ, ngủ sớm đi!” Anh ta gật đầu, “Ngày mai tôi nhất định sẽ đẹo trai hơn hôm nay, em cũng đừng quên phải xinh đẹp như hoa!”

“… Em sẽ cố gắng…” Tôi vào trong thang máy, vẫy tay với Lâm Tự Sâm, “Tạm biệt!”

Hôm nay đúng là chơi khuya quá, tôi tìm được phòng, việc đầu tiên là leo lên giường nằm một chút lấy sức rồi mới đi đánh răng rửa mặt. Rửa mặt xong lại không thấy buồn ngủ nữa, tôi lăn lộn trên giường. Chợt nghĩ tới Lâm Tự Sâm hơn nửa đêm rồi còn phải đội tuyết về nhà, anh ta lại còn rất “bảnh chọe” chỉ mặc có một chiếc sơ mi và một chiếc áo khoác bên ngoài, tôi bèn cầm di động lên nhắn tin cho anh ta.

“Về tới nhà chưa?”

Anh ta lập tức gửi lại cho tôi một bức ảnh: “Tới rồi, cảnh đêm ở nhà tôi có lẽ cũng giống với cảnh đêm bên ngoài cửa sổ phòng em.”

Bức ảnh chắc là được chúp từ bên ngoài ban công, những ánh đèn rực rỡ dọc hai bên con sông Hoàng Phố, trên lan can ban công vẫn còn đặt một ly rượu còn non nửa.

Nhà anh ta cũng thật đẹp, nhưng mà sao quá nửa đêm rồi anh ta còn một mình uống rượu thế kia? Tôi giơ tay ấn nút mở rèm cửa ở đầu giường, tiện tay chụp một bức ảnh gửi cho Lâm Tự Sâm.

“Không khác là mấy! Sao anh còn chưa ngủ?”

“Đang suy nghĩ điều chỉnh lại tiến độ kế hoạch thường niên.”

“… Anh thật sự là quá đề cao công việc rồi. Bà chủ kiêm cấp dưới như em đây sẽ rất xấu hổ.”

“Tại hạ tốn công tốn sức, cô Nhiếp cứ chờ ngồi mát ăn bát vàng là được rồi.”

Lại còn trêu chọc tôi, tôi nói không lại anh ta, nhanh chóng rút lui: “Ngủ ngon, Lâm tiên sinh!”

“Ngủ ngon!” Anh ta cũng đáp lại. Một lúc sau, anh ta lại gửi tin nhắn: “Nhiếp tiểu thư!”

Chẳng lẽ nhắn tin cho tôi mà anh ta cũng nhất định phải cân đối theo lời tôi? Đây là gọi là bệnh ép buộc rồi Lâm tiên sinh à…

Tôi vô thức bật cười, đang định tắt điện thoại đi ngủ, thế nhưng ngón tay dừng lại nở nút tắt máy rất lâu vẫn chưa bấm. Cuối cùng tôi thu tay về, mở lại hộp tin nhắn từ đầu, dừng lại ở cái tên kia, ngây người…

Trong này có tất cả ba tin nhắn tôi gửi cho anh, cùng với những lời hiếm hoi anh đáp lại.

Tin nhắn cuối cùng, cũng vẫn là tin nhắn xin lỗi anh, nhưng mãi mãi không có hồi âm: “Xin lỗi, mình không biết cậu và Dung Dung là một đôi, nếu biết mình sẽ không nói những lời ấy với cậu. Mong không gây phiền phức cho cậu.”

Đã rất nhiều lần tôi đọc đi đọc lại tin nhắn này, cũng đã từng nghĩ, nếu tôi lại gửi cho anh một tin nhắn nữa, liệu anh có trả lời không, nếu có anh sẽ nói gì…

Lần đầu tiên tôi nhìn vào những dòng chữ này và nghĩ, có cần xóa hết đi không, xóa tên anh ra khỏi danh bạ…

Nhưng cuối cùng tôi cũng không làm thế, tôi tắt máy, đặt nó ở rất xa, kéo chăn lên nhắm mắt lại.

Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, một đêm vô mộng, tôi ngủ rất say. Sáng sớm tỉnh dậy tinh thần phấn chấn hẳn lên, tôi rửa mặt mũi xong cũng tầm chín giờ, vừa vặn nhận được điện thoại của Lâm Tự Sâm: “Tôi đang ở dưới lầu rồi.”

“Hả? Nhưng vẫn còn rất lâu mới đến giờ đi đám cưới mà.”

“Hôm qua em vào nhà nghỉ này không phải được phát cho hai phiếu ăn sáng sao? Không thể để lãng phí được, cô Nhiếp!” Giọng nói của Lâm Tự Sâm mang theo ý cười, “Tôi đến cùng em đi ăn sáng!”

Lời tác giả:

Việc Lâm Tự Sâm nửa đêm ngồi ở ban công suy nghĩ điều chỉnh tiến độ kế hoạch thường niên, mọi người tự bổ não~~~~


Trước Sau
Loading...