Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 56


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 56: Chương 42: Hoa Đào Đã Nở Rất Nhiều (P3)

Tô Song Song nhìn Tần Mặc đang nhăn nhó, hết nhìn bên trái lại ngó bên phải, bây giờ cô cảm thấy như Tần Mặc vừa bị đánh tráo.

Phát hiện này khiến Tô Song Song rất kinh ngạc: Tiểu Cầm thú hôm nay không phải uống lộn thuốc chứ? Lại có thể nói ra những lời lẽ cảm động như vậy, khiến cô nhất thời muốn rơi lệ..

” Ừ…” Tô Song Song rên lên một tiếng, đột nhiên không biết nên nói gì với Tần Mặc, muốn nói cám ơn, lại cảm thấy như không phù hợp với không khí từ trước đến giờ giữa hai người.

“Song Song, anh ta là cấp trên của cô à?” Không muốn bị coi là làm nền ở một bên, Âu Dương Minh đột nhiên mở miệng, Tô Song Song lúc này mới nhận ra Âu Dương Minh cũng ở đây, vậy mà từ đầu đến cuối cô đều không phát hiện ra anh, điều này vô tình khiến cô thấy hơi áy náy.

Cô vô thức đưa tay lên xoa xoa đầu, vừa mới tỉnh dậy còn đang mơ mơ màng màng nên không thấy rõ người đang ở trong phòng, cô vội vàng xin lỗi: ” Thực sự xin lỗi, Âu Dương phó tổng, đầu óc tôi đang không minh mẫn, nên không có để ý tới anh.”

“Không sao, chỉ cần cô không có chuyện gì là được, nếu cô khách sáo như những người khác mà còn không gọi tên của tôi là Âu Dương, khi ấy tôi sẽ tức giận đó.”

Âu Dương Minh mang trên mặt nụ cười ôn hòa, giống như trên đời không có chuyện gì khiến anh phải tức giận cả.

Đối mặt với một Âu Dương Minhnhuw vậy, Tô Song Song lại càng thêm áy náy, cô sao có thể lợi dụng đức tính tốt đẹp của anh mà hết lần này đến lần khác mang chuyện phiền phức cho anh.

“Âu Dương, thật xin lỗi…” Tô Song Song chân thành nói xin lỗi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh, khẽ mỉm cười: “Còn có cám ơn anh!”

Loading...

Tần Mặc vẫn ngồi trên ghế, nhìn Tô Song Song và Âu Dương Minh ở cùng một chỗ cười nói thì không nhịn được nhíu mày, sắc mặt ngày càng nguội lạnh.

“Khục khục.” Anh nhẹ nhàng ho khan một chút, Tô Song Song lập tức phản xạ có điều kiện quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, nháy nháy con mắt, lúc này mới phát hiện, áo của Tần Mặc đang ướt nhẹp một mảnh trước ngực.

“Lần cảm mạo trước còn chưa hết, không phải lại tái phát nữa chứ!” Tô Song Song thật sợ Tần Mặc sẽ bị sốt trở lại!

Nếu lại tái phát nữa, chính là vì cô mà liên lụy, đến lúc đó cô lại phải làm trâu ngựa chăm sóc anh, nghĩ thôi cũng cảm thấy sợ hãi! Cho nên sự ân cần hỏi han tràn ngập trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Tần Mặc vừa nghe thấy liền ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Âu Dương Minh một cái, ánh mắt trẻ con ra vẻ khoe khoang, đến bây giờ anh cũng không hề ý thức được, một người luôn luôn lạnh lùng như anh lại có thể làm ra loại chuyện ngây thơ này.

Âu Dương Minh chỉ liếc qua Tần Mặc một cái, một chút cũng không thèm để ý đến khiêu khích trong mắt anh, vẫn như cũ ân cần nhìn Tô Song Song.

Anh ôn nhu mở miệng: “Song Song, muốn ăn cái gì nào? Hay là ăn một ít cháo trước nhé? Tôi biết một nhà hàng bán cháo hoa rất ngon, đặc biệt thích hợp với thể trạng bây giờ của cô.”

Hình mẫu bạn trai lý tưởng bày ra trước mắt khiến Tô Song Song có chút kinh ngạc nhất thời không kịp thích ứng, cô nháy nháy mắt, có chút bất đắc dĩ nhìn Âu Dương Minh, chẳng lẽ lần ngã này đã khiến hoa đào nở xung quanh cô, liền có mệnh đa tình.


Trước Sau
Loading...