Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 308


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 308: Chương 199

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/controllers/Story.php
Line: 888
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

Loading...

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/controllers/Story.php
Line: 888
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

“Hiện tại anh đã trông thấy rồi đó, tiếp sau đây thì sao? Bạch Tiêu, đã đến như thế này rồi mà anh vẫn có thể yên tâm thoải mái vứt bỏ em sao?” Dương Hinh nhìn Bạch Tiêu đầy vẻ hung tợn, trong mắt cô giờ đây chỉ thấy sự không cam lòng đến điên cuồng.

Bạch Tiêu chống đỡ thân thể cố gắng ngồi dậy, một tay nhổ hết kim truyền đáng cắm trên tay, một cái tay khác thì tháo bỏ toàn bộ dây truyền cung cấp ô xy ra. Chợt cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Đông Phương Nhã bước nhanh đến, một tay đặt lại ống dẫn ô xy cho Bạch Tiêu.

“Bạch Tiêu nếu như anh muốn chết thì hãy cút ra ngoài mà chết nhé! Đừng có chết ở chỗ này, tránh cho việc mọi người lại hiểu lầm tôi!” Đông Phương Nhã ngoài miệng nói những câu không chút khoan dung đối với người khác, vừa nói ra rả, vừa nhanh nhanh chóng ghim lại kim truyền cho Bạch Tiêu.

Dương Hinh vừa nhìn thấy Đông Phương Nhã coi như là đã hoàn toàn suy sụp. Cô giống như đã bị phát điên xông lại về phía Đông Phương Nhã, đưa tay ra túm lấy tóc của Đông Phương Nhã.

Từ trước đến nay Đông Phương Nhã cũng không phải người chỉ biết ăn chay (*), lắc người một cái tránh được bàn tay của Dương Hinh. Dương Hinh nhào vào khoảng không, lảo đảo một cái, tiếp đó cô xoay đầu lại, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Đông Phương Nhã. Mặc dù mặt mũi Dương Hinh nhìn có vẻ hung ác, nhưng ánh mắt của cô đã sớm phiếm hồng rồi.

(*) Ý nói người hiền lành, luôn nhẫn nhịn khi bị người khác ức hiếp

Dương Hinh hít một hơi thật sâu, nhìn Bạch Tiêu, mặc dù nhìn thấy rõ trong mắt Bạch Tiêu tràn ngập vẻ không đành lòng, nhưng lại không hề có một chút xíu sự thỏa hiệp nào, Dương Hinh biết, chuyện của cô và Bạch Tiêu đã không thể nào tồn tại được nữa rồi.

Bạch Tiêu nhìn có vẻ như tùy ý, nhưng từ trong xương, anh vốn đã quật cường, anh đã định ra chuyện gì, chắc chắn sẽ không thay đổi bởi tác động của bên ngoài.

“Hinh Nhi…” Bạch Tiêu nhẹ nhàng kêu một tiếng. Một tiếng này, đã khiến cho Dương Hinh không nhịn được bật khóc lên. Cô đi tới bên cạnh Bạch Tiêu, lôi kéo tay của Bạch Tiêu, khổ sở cầu khẩn.

“Anh Bạch Tiêu, chỉ vì em muốn được ở cùng với anh, mới lừa dối anh, nói rằng em bị mắc phải chứng bệnh hiểm nghèo như thế… em thực sự chỉ muốn được ở cùng với anh…” Dương Hinh khổ sở cầu khẩn, nhưng Bạch Tiêu cũng chỉ buông mắt xuống liếc nhìn qua cô một chút, không nói một lời nào, thái độ cũng rất kiên quyết.

Gương mặt của Dương Hinh đầy vẻ thống khổ, thấy mềm không được, cô lại bắt đầu điên cuồng gào thét lên: “Anh chỉ vì muốn cùng với cô ta, cho nên mới nhất định vứt bỏ em, có phải hay không?”

Dương Hinh rống lên một tiếng, đột nhiên xông về phía Đông Phương Nhã. Nhưng mà cô còn chưa kịp bước ra một bước, đã bị Tần Mặc ở phía sau ôm lấy. Tần Mặc trầm mặt, gầm nhẹ lên một tiếng: “Dương Hinh, chớ


Trước Sau
Loading...