Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 276


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 276: Chương 175.2

Editor: Mẹ Bầu

Mà Tần Mặc cũng đã không thể tự kiềm chế được nữa.

Tần Mặc áp người lên Tô Song Song ôm lấy cô, tiến từng bước một về phía trước. Cho đến khi tựa người vào ở bên cạnh chiếc bàn, anh mới dừng bước lại. Tần Mặc đang vươn tay định gạt hết những thứ ở trên chiếc bàn rơi xuống bên dưới, ngay trong lúc hai người đang làm chuyện hôn nhau đến khó có thể tự kiềm chế lại, thì đột nhiên ở cửa ra vào vang lên mở khóa cửa “lách cách”.

Tô Song Song cả kinh lập tức quay đầu nhìn sang, Tần Mặc cũng liếc mắt nhìn lướt qua, sau một khắc anh liền ngừng lại, sau đó rất nhanh, áp đầu của Tô Song Song vào trong ngực của mình.

Ông cụ Tần run run rẩy rẩy cúi đầu nhặt chiếc quải trượng ở trên mặt đất lên, nhìn Tần Mặc, nở nụ cười có vẻ hơi xấu hổ, nói lầm bầm: “Người tuổi trẻ bây giờ thật đúng là rất nhiệt tình… Ông nội… Ông nội đến đây chính là vì quyển sách kia, các cháu cứ tiếp tục… Tiếp tục đi!”

Ông cụ Tần nói xong liền bỏ đi ra ngoài, vẻ mặt ỉu xìu. Nhưng khi ông đi ra đến bên ngoài thì vẫn không quên đóng cửa lại, trong nháy mắt, trong phòng đã khôi phục lại sự yên tĩnh. Nhưng một khi “cuộc chiến” đã bị ông nội Tần can thiệp như vậy, thì xem ra lúc này hai người bọn họ cũng không thể tiếp tục “nhé nhé” được nữa rồi! (mọi người tự hiểu nhé.)

Tần Mặc thuận thế nhìn về những thứ lúc nãy đã bị chính mình gạt rơi lả tả xuống đất, còn đang ngổn ngang ở phía sau một chút, vẻ đầy bực bội. Trong nội tâm anh khẽ nguyền rủa một tiếng. Người ông nội này của anh cùng với cái người anh họ kia thật giống hệt như nhau, luôn đúng vào thời khắc mấu chốt lại tới quấy rối.

Tuy nhiên khi ông cụ Tần đã đi ra khỏi phòng rồi, Tô Song Song vẫn còn cảm thấy xấu hổ như cũ, cô vẫn không dám ngẩng đầu lên, cứ nấp mãi ở trong ngực của Tần Mặc. Cô níu lấy vạt áo của anh, dự định đợi đến khi nhiệt độ trên mặt mình tiêu tán đi một chút rồi mới rời đi.

“Ùng ục ùng ục!” Tô Song Song vốn cho rằng cảm giác cứ nấp mãi ở trong ngực của Tần Mặc thế này thì rất tốt, được hơi thở của Tần Mặc vây quanh, cô cảm thấy đặc biệt an tâm, cũng đã cảm thấy muốn buồn ngủ rồi, ngờ đâu cái bụng lại bắt đầu đấu tranh, bắt đầu kêu réo lên ùng ục.

Loading...

Tần Mặc vươn tay vuốt vuốt mái tóc của Tô Song Song, đỡ đầu của cô từ trong ngực của mình ra nắm lấy tay của cô: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm trước đã, còn một số việc khác, buổi tối nói chuyện sau.”

Còn một số việc khác… Buổi tối…

Tô Song Song trở nên ngơ ngác, tuy chân bước đi theo Tần Mặc, nhưng trong đầu cô vẫn đang tràn ngập mấy cái câu nói kia. Không phải là cô suy nghĩ nhiều, mà là do cách Tần Mặc nói ra mấy cái câu này, thật sự nó rất dễ dàng làm cho cô nảy sinh ra ý nghĩ kỳ quái khác.

Đợi cho đến khi cơm nước xong, Tô Song Song đến ngồi ở trên giường trong phòng ngủ. Cô nhìn đồng hồ treo tường, vừa vặn chỉ vào đúng chín giờ tối, lúc này trong đầu của cô vẫn như cũ, chỉ thấy văng vẳng mấy câu nói kia mà thôi.

Tần Mặc tắm rửa xong đi ra ngoài, anh chỉ dùng một cái khăn lông quây quanh chiếc hông của mình một cách lỏng lẻo, một tay cầm một cái khăn tắm khác lau mái tóc ướt của mình. Anh nghiêng đầu nhìn Tô Song Song đang


Trước Sau
Loading...