Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 264


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 264: Chương 168.1

Tần Mặc thở dài, vươn tay túm lấy mắt cá chân của Tô Song Song dịch chuyển chân của cô sang hướng bên cạnh. Nhưng anh nào biết được, vừa mới chuyển chân của cô đi một chút, Tô Song Song liền xoay người một cái, trực tiếp ôm lấy Tần Mặc.

Tần Mặc có chút giật mình. Tô Song Song trong nháy mắt lại nhíu mày, bộ dạng như sắp tỉnh dậy. Tần Mặc lập tức bất động, cúi đầu nhìn Tô Song Song ở trong ngực mình, trong ánh mắt của anh tràn ngập sự dịu dàng, ấm áp mà anh chưa từng có bao giờ.

Tần Mặc trực tiếp xê dịch thân thể xuống phía dưới một chút, để cho Tô Song Song nằm ở trong ngực của mình được thoải mái hơn. Quả thật chỉ chốc lát sau, nhiệt độ trong phòng đã giảm hẳn xuống, trực tiếp hạ xuống mười lăm độ.

Tần Mặc cau mày nhìn lướt qua về phía cửa ra vào, mà bất đắc dĩ hơn nữa là anh cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Tô Song Song ở trong ngực mình đang từ từ giảm xuống. Tần Mặc bỏ chiếc chăn sang bên cạnh, kéo Tô Song Song dựa sát vào trong ngực của mình hơn nữa, sau đó kéo chăn lại đắp lên trên người.

Lăn qua lăn lại một ngày, hơn nữa lúc ăn cơm lại không được ngon miệng, Tần Mặc cũng cảm thấy rất mệt mỏi. Anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ghé môi hôn nhẹ lên vầng trán của Tô Song Song, sau đó liền ôm cô ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Tần Mặc bị đánh thức bởi một tiếng thét lên rất lớn. Anh cúi đầu liền nhìn thấy Tô Song Song lúc này vẫn còn ở trong ngực anh, đôi mắt mở tròn xoe, bộ dạng vẫn còn chưa tỉnh ngủ.

Tần Mặc rất bình tĩnh, buông cánh tay đang ôm Tô Song Song ra, khẽ vẫy vẫy cánh tay mấy cái. Bị Tô Song Song gối cả đêm, nên máu ở cánh tay của anh có chút không được lưu thông, vừa cử động liền thấy tê dại, rất không thoải mái.

Tần Mặc cũng đã ngồi dậy, Tô Song Song nằm lại ở trên giường, vẫn như cũ, cô không hề nhúc nhíc, cứ giữ nguyên tư thế định dạng như vừa mới rồi, nhưng lúc này ánh mắt lại như dán lên trên người của Tần Mặc.

Loading...

“Tối hôm qua em đã bổ nhào sang người anh, thân thể em rất lạnh, cho nên anh mới ôm em như vậy.” Tần Mặc lời ít mà ý nhiều, ăn ngay nói thật, kể lại cho Tô Song Song nghe tất cả mọi chuyện đã diễn ra, không hề nói thêm thắt lời nào.

Cái gì mà gọi là tối hôm qua cô bổ nhào sang anh chứ? Tô Song Song cúi đầu nhìn nhìn tạo hình của chính mình, đột nhiên có chút không dám khẳng định với chính mình. Cái tư thế này của cô, quả thật dường như rất giống cô đã bổ nhào sang để ôm lấy anh.

Tô Song Song lập tức ngồi dậy, kéo kéo chiếc áo sơmi đang mặc trên người đã bị nhiều nếp nhăn vẻ xấu hổ. Cô thật sự không còn mặt mũi nào để nói chuyện với Tần Mặc nữa.

“Chắc hẳn là cửa đã mở rồi, để anh đi lấy quần áo.” Tần Mặc ngược lại, như không bị ảnh hưởng gì, liếc mắt nhìn lại trên người Tô Song Song, bộ dáng hiện tại của cô thực khêu gợi.

Mà ngay chính Tần Mặc cũng không dám khẳng định, nếu như hai mắt


Trước Sau
Loading...