Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 260


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 260: Chương 164.2

Cho đến ngày hôm sau Tô Song Song mở hai mắt ra, đầu óc vẫn còn mơ mơ màng màng. Cô liếc mắt nhìn qua một cái, thấy người như muốn chìm vào hôn mê, liền xoay người, tính toán tiếp tục ngủ.

Chỉ có điều khi Tô Song Song xoay người lại, liền cảm thấy ánh mặt trời kia thật chói mắt, cô nhắm mắt lại, đầu óc hỗn độn không hiểu ra làm sao, chẳng lẽ hôm nay ánh mặt trời lại còn có thể chiếu theo đường cong vào mình hay sao?

Tô Song Song chậm rãi, lười biếng xoay người lại, rất không tình nguyện mở ra một con mắt nhìn thoáng qua, sau đó cô cả người cô liền như bị đóng đinh tại nơi đó rồi.

Ngay sau đó, rất nhanh, Tô Song Song lập tức mở luôn cả hai con mắt ra. Cô gắt gao nhìn chằm chằm vào gương mặt như tê liệt của Tần Mặc đang đứng ở bên cạnh giường của cô. Cảm thấy có chút không quá tin tưởng vào đôi mắt của mình, cô vươn tay dụi dụi vào hai mắt.

Đến khi thu tay lại thì cô đã nhận ra rõ rồi, đúng là Tần Mặc vẫn còn đang trước mặt mình. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Tô Song Song đã nhận ra, không phải là cô đang nằm mơ, không hiểu có phải bây giờ tiểu cầm thú kia đã coi nhà cô thật sự giống như là công viên rồi không, cho nên anh cứ tự nhiên ra vào như thế!

Tô Song Song rời giường, cảm thấy trong mình vẫn còn rất tức giận. Cô ngội phịch xuống rất mạnh, mở trừng đôi mắt lên nhìn không hề chớp mắt một cái, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, dự định trước hết dùng ánh mắt đầy khí thế kia để giết chết Tần Mặc.

Tần Mặc vẫn thản nhiên đứng ở đàng kia, vẻ mặt không chút biểu cảm nhìn lại Tô Song Song. Anh không hiểu nổi, tại sao sáng sớm thức dậy cô không đánh răng, không rửa mặt gì cả, mà cứ ngồi đó quan sát gương mặt của anh để làm cái gì vậy.

Tô Song Song trừng mắt trong chốc lát, cảm giác sát khí của mình đã sắp sửa nổ tung lên rồi. Nhưng mà, tiểu cầm thú ở phía đối diện kia lại không có chút phản ứng nào, ngược lại, trong cặp mắt hoa đào trong trẻo nhưng lạnh lùng kia lại toát ra một ánh nhìn khó hiểu?

Loading...

Lúc này Tô Song Song mới ý thức tới bản thân mình xuất chiêu gặp bất lợi, đối diện với tiểu cầm thú này cô không thể ra bài dựa theo lẽ thường được. Bởi vì thân thể của anh chính là một con người tuyệt thế!

Tô Song Song thở phào một cái, ánh mắt liền rũ mắt xuống, vươn tay vuốt vuốt đôi mắt đang đau nhức không thôi. Cô đong đưa đôi chân, vừa đưa tay lên gãi gãi làm cho mái tóc rối tung lên, lúc này mới ra vẻ bình tĩnh, giọng lười biếng hỏi lại anh một câu: “Mới sáng sớm ra anh đã ở chỗ này làm gì vậy?”

Tần Mặc tựa như rất không có hứng thú muốn nói chuyện, trực tiếp vươn tay ra, nắm vào cái cằm nhỏ của Tô Song Song, xoay một cái, quay cái đầu của cô nhìn về phía đồng hồ treo tường.

Tô Song Song vẻ rất bất mãn quay đầu theo tay của Tần Mặc, trong lòng đã tự nhủ thầm: kiểu cách điệu bộ trêu đùa phụ nữ đàng hoàng như thế này, không biết tiểu cầm thú kia đã học được từ đâu nhỉ, thật sự là quá… tàn bạo rồi !

Đúng lúcnày ánh mắt của Tô Song Song chiếu vào chiếc đồng hồ trên tường, cô


Trước Sau
Loading...