Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 259


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 259: Chương 164

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, ánh mắt nhìn cô giống như đang si mê vậy. Trong nháy mắt Tô Song Song cảm thấy có gì đó bất an, có cảm giác như cái nhìn này của anh như muốn sàm sỡ cô, còn bộ dạng lúc này giống như muốn túm lấy cô vậy. Tựa như Tô Song Song cô đang thiếu nợ của anh!

Càng nghĩ, trong lòng Tô Song Song càng thấy tức giận nhiều hơn. Cô tức giận bất bình đến mức, trực tiếp đứng lên trên giường, từ trên hạ cái nhìn xuống Tần Mặc ở phía dưới, hai tay chống nạnh, bộ dáng cô lúc này như một người đàn bà chanh chua.

Kỳ thật Tô Song Song tạo cho mình có dáng vẻ thế này chẳng qua là để tăng cho mình thêm lòng can đảm mà thôi, dù sao lúc trước cô đã bị Tần Mặc chèn ép quá lợi hại, tận trong xương tủy của cô vẫn còn tồn dư lại một ít nô tính.

“Cởi! Cởi em gái anh ấy! Muốn cởi anh đì về trong phòng của chính anh mà cởi ấy!” Tô Song Song rống xong, đã cảm thấy thoải mái hơn, cô cứ đứng như vậy nhìn Tần Mặc vẫn còn có một chút rất mệt mỏi, bất quá cô cảm thấy về phương diện khí thế thì cô không thể thua anh được, nên hai tay cứ chống nạnh, gắng gượng mà đứng như vậy.

“Em đang mặc quần áo bệnh nhân mà.” Tần Mặc quét mắt một vòng nhìn Tô Song Song từ trên xuống dưới, sau đó tầm mắt dừng lại ở trên đầu gối của Tô Song Song: dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com “Em thay quần ngắn đi, để anh bôi thuốc cho em.”

Yêu cầu lúc trước của anh mới thuần khiết biết bao! Tô Song Song nghe thấy thế, liền cúi đầu nhìn lướt qua quần áo của mình rất nhanh, lúc này cô mới phát hiện ra rõ ràng mình đang mặc trên người bộ quần áo bệnh nhân mà đã nghênh ngang trở lại nhà rồi.

Cô xấu hổ nhắm mắt lại, kêu lên “ai nha” một tiếng, ngay sau đó ý thức được chính mình đã hiểu lập tức có chút ngượng ngùng, hơn nữa lại càng cảm thấy sượng mặt hơn.

Loading...

Cô chớp chớp đôi mắt, vội ho một tiếng, chậm rãi ngồi trở lại trên giường, nhìn đông xem tây một lát, đột nhiên cảm thấy bầu không khí lúc này thực rất xấu hổ, nhẫn nhịn nửa ngày, Tô Song Song mới từ trong cổ họng thoát ra được ba chữ: “Thực xin lỗi…”

Tần Mặc không nghĩ tới Tô Song Song còn có thể nói lời xin lỗi với mình. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song lúc này đã có chút phiếm hồng, mà cũng không dám nhìn vào anh, chỉ rộng lượng nói: “Không sao đâu, nếu như tức giận với những người có chỉ số thông minh như em thì thật không sáng suốt chút nào.”

Lúc trước Tô Song Song còn cảm thấy có chút gì đó ngượng ngùng, nhưng vừa nghe thấy Tần Mặc nói như vậy, cô liền vừa nhắm mắt lại nghiến chặt răng, trong nội tâm cứ lẩm nhẩn mãi câu “mắt không thấy lòng không phiền”. Cô cố đè nén lại cảm xúc muốn đuổi anh đi ra ngoài.

Chỉ là khi cô lại mở to mắt nhìn sang Tần Mặc, hai mắt của Tô Song Song vẫn có chút lộ ra một chút lửa giận như cũ. Nếu như nói, vừa mới rồi Tô Song Song giống như con thỏ nhỏ đầy nhu thuận, vậy thì hiện tại, cô chính là con mèo nhỏ đang xòe những móng vuốt của mình ra, nhe nanh múa vuốt như muốn cào xé Tần Mặc.

“Em hãy mau chóng đi thay đổi quần áo đi, cứ để máu tụ mãi ở trên đùi không tan đi thì không biết lúc nào mới khỏi được.” Tần Mặc nhìn thấy Tô Song Song vẫn còn phồng má lên như cái bánh bao, bộ dáng như muốn cắn anh như cũ, liền nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm một câu, “Nếu để cho ông


Trước Sau
Loading...