Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 256


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 256: Chương 162

Ngay khi Tần Mặc muốn cạy mở hàm răng của Tô Song Song ra ngay lập tức thì đúng giờ khắc này, đột nhiên có tiếng đập cửa vang lên, ngay sau đó truyền đến giọng nói của Dương Hinh: “Song Song, anh Tần Mặc, em tới thăm hai người đây, hai người có ở đây hay không vậy?”

Dương Hinh vừa nói dứt câu thì Tô Song Song cũng đã lấy lại được tinh thần. Cô đẩy Tần Mặc ra, chẳng qua là sau khi đã đầy một hồi mà cũng không thể đẩy Tần Mặc ra được. nhưng cô cũng không dám mở miệng, sợ Dương Hinh ở ngoài cửa nghe được cái gì đó sẽ nghĩ ngợi thêm nhiều chuyện.

Tần Mặc không cần biết tới việc sau khi Dương Hinh biết được chuyện này, mọi việc tiếp đó sẽ như thế nào. Dương Hinh và Bạch Tiêu quả thật là giống hệt nhau, cả hai người này đều làm cho người khác bị mất hứng rất đúng dịp. Tần Mặc còn lưu luyến mãi ở trên cái miệng nhỏ của Tô Song Song không muốn rời đi. Tô Song Song bởi đẩy anh ra không nổi, nên trên trán cô đã nhanh chóng túa ra một lớp mồ hôi.

Dương Hinh đợi ở bên ngoài trong chốc lát, lại thấy trong phòng không có động tĩnh gì, lại tưởng rằng Tần Mặc và Tô Song Song đi rồi, vội vàng đẩy cửa ra, muốn tiến vào để xác định một chút.

Vào lúc cô đẩy cửa ra thì cũng vừa khéo, trong nháy mắt Dương Hinh liền ngây ngẩn cả người, ngay sau đó cô dùng hai tay bụm lấy mặt xoay người lại, đầu óc rối loạn, lúc này cô cũng không biết cần phải nói cái gì cho hợp nữa.

Tô Song Song nằm ngửa mặt ở trên giường, ánh mắt ngước lên vừa vặn nhìn thấy động tác của Dương Hinh. Cô vừa vội vừa sợ, trực tiếp dùng cả hai tay hai chân để đẩy Tần Mặc ra. Đương nhiên là Tần Mặc không thích thú gì cái chuyện bị người khác xem trực tiếp tại hiện trường, anh đẩy tay của Tô Song Song lui về sau, thuận thế kéo Tô Song Song ngồi dậy.

Tô Song Song vừa ngồi dậy liền một cước đá vào trên đùi của Tần Mặc, nhưng vẫn như cũ, chưa hết giận. Cô vừa thẹn vừa giận trực tiếp cầm lấy chiếc chăn kéo lên che kín đầu, sau đó khom người chúi đầu vào trong chăn, co quắp ở trên giường, không nhúc nhích, giả chết.

Loading...

Dương Hinh mặc dù không hề nhìn qua, nhưng lỗ tai vẫn nghe thấy một hồi những động tĩnh ở bên kia. Cô nghe thấy những tiếng sột soạt, biết rõ hai người bọn họ đã ngồi lên rồi.

Ánh mắt của Dương Hinh thoáng liếc qua, nhìn thấy Tần Mặc đã đứng ở một bên, lúc này mới xoay người lại, có chút xấu hổ liếc nhìn Tần Mặc. Ánh mắt của cô vừa chạm vào cái nhìn của Tần Mặc, một khắc kia, những lúng túng của Dương Hinh lập tức bị ánh mắt lạnh như băng của anh đánh tan thành mây khói, nhưng cũng không biết phải làm sao nữa.

“Em không có việc gì, chỉ là muốn tới thăm hai người một chút thôi, hai người…Hai người cứ tiếp tục đi!” Dương Hinh cũng không biết phải nói những lời gì hơn nữa, đành chỉ có thể cười cười vẻ đầy xấu hổ, hướng về Tần Mặc chỉ chỉ tay vào Tô Song Song đang núp ở trên giường.

Ngay sau đó cô cũng bất chấp không nói thêm gì nữa, rồi xám xì xám xịt lập tức xoay người rời đi, đến ngay cả lời chào tạm biệt “Hẹn


Trước Sau
Loading...