Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 253


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 253: Chương 159

Tần Mặc không sợ ông cụ Tần phơi bày tất cả khó chịu trong lòng, dù sao sóng to gió lớn gì mà ông cụ Tần chưa từng trải qua, ông biết chân tướng rồi thì cùng lắm náo loạn một chút tính khí.

Nhưng Tần Mặc sợ nếu chuyện này lộ ra, với tính tình của Tô Song Song, nhất định sẽ tự trách, anh không nỡ nhìn cô nhíu mặt bánh bao lại, đứng ở góc không người đau lòng.

Cho nên anh cố ý dặn dò một câu, cho cô nội dung vở kịch, chỉ sợ Tô Song Song ngốc nghếch sẽ phá hỏng chuyện này.

Tô Song Song vừa nghe lời Tần Mặc nói, đột nhiên nằm lên giường, đôi mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong lòng lẩm nhẩm lần nữa: Tứ gia chết rồi… Tứ gia chết rồi…

“Song Song à! Thân thể cháu như thế nào?” Ông cụ Tần điều trị ở nước ngoài rất tốt, mặc dù không thể trị tận gốc, nhưng cả người có tinh thần hơn trước kia, ông hấp tấp đẩy cửa ra, vừa tiến đến đã vội vàng hò hét tìm Tô Song Song.

Khi tầm mắt ông cụ Tần quét đến Tô Song Song thì ông cụ sững sờ tại chỗ, ngay sau đó ông cụ bước nhanh tới, đứng ở bên giường, ông cụ đã trải qua sóng to gió lớn hơi không biết làm sao.

Tô Song Song nằm ở trên giường, dùng chăn che đầu, cho dù cách chăn vẫn có thể nghe thấy cô khóc tê tâm liệt phế, khóc làm đau lòng người.

“Song Song à! Đừng đau lòng, các cháu còn trẻ, sau này vẫn có thể có đứa bé!” Ông cụ Tần đưa tay định vỗ đầu Tô Song Song, an ủi cô, nhưng đưa tay ra lại không biết làm sao.

Tần Mặc không ngờ chỉ trong thời gian anh xoay người, Tô Song Song có thể khóc đau lòng như vậy, khóc khiến lòng anh rất khó chịu, Tần Mặc đi tới, định vén chăn che kín đầu Tô Song Song lên.

Tần Mặc mới đưa tay ra, ông cụ Tần đã phát hiện ý đồ của cháu mình, “Bốp” một tiếng đánh mạnh vào tay Tần Mặc, ngay sau đó hung dữ trừng mắt liếc cháu trai.

Tô Song Song nghe thấy một tiếng giòn vang, vén chăn lên nhìn đã thấy tay Tần Mặc đỏ lên, cô đỏ mặt không hiểu nhìn sang, thấy Tần Mặc chau hai chân mày lại, càng thêm mơ màng.

Ông cụ Tần thấy cuối cùng Tô Song Song cũng thò đầu ra, nhẹ nhàng thở ra, chỉ có điều khi nhìn thấy đôi mắt của cô đỏ như mắt thỏ nhỏ, lập tức lại đau lòng.

Loading...

“Song Song, đừng khó chịu, có gì thì nói với ông nội.” Ông cụ Tần nói xong ngồi đến bên giường, đưa tay hiền từ sờ lên đầu rối tung của Tô Song Song, càng nhìn dáng vẻ của cô càng thấy đau lòng.

Trong lòng Tô Song Song vẫn luôn lẩm bẩm Tứ gia chết, cưc kỳ khó chịu, vừa nghe lời ông cụ Tần an ủi mình trong lòng càng khó chịu, ấp a ấp úng, nước mắt vốn kìm nén lại tuôn ra.

Ông cụ Tần thở dài, đưa tay kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song, nắm thật chặt, thật ra trong lòng ông cũng khó chịu.

Đây chính là đứa chắt đầu tiên của ông, rõ ràng cứ không còn như vậy, nhưng nhìn thấy Tô Song Song như thế này, ông đau lòng còn không kịp, sao lại nhẫn tâm đi nói thêm cái gì.

Lúc này Tô Song Song mới từ trong tình tiết Tứ gia chết do Tần Mặc thêu dệt cho cô ra ngoài, vừa thấy ông cụ Tần đau lòng theo cô, trong lòng nhất thời áy náy.

Cô đưa tay dụi dụi đôi mắt đỏ rực của mình, đuôi mắt liếc về phía Tần Mặc, muốn hỏi anh phải làm gì.

Chỉ tiếc tư duy của hai người bọn họ vốn không cùng một mức độ, Tô Song Song không hề nhìn ra ám hiệu trong ánh mắt cực kỳ lạnh như băng của Tần Mặc, ngược lại trong lòng càng ngày càng không nắm chắc rồi.

Tô Song Song cúi đầu, vừa nghĩ tới mình đang lừa ông cụ Tần, nên ngay cả nhìn cũng không dám nhìn ông cụ, ba người ở đây giằng co trong chốc lát, vẫn là ông cụ Tần mở miệng trước.

“Song Song à! Hai đứa còn trẻ, đừng quá khổ sở, chỉ cần thân thể cháu không có chuyện gì là tốt rồi, cái này quan trọng nhất.” Ông cụ Tần nói lời thấm thía, chỉ sợ Tô Song Song nghĩ lung tung.

Tô Song Song nghe xong lời này, trong lòng càng thêm áy náy, cô hơi nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng vào ông cụ Tần, nhỏ giọng hỏi: “Ông nội, chắt không có, ngài không giận cháu sao?”

“Con bé này! Cháu không có chuyện gì là vô cùng may mắn rồi! Mặc dù chắt không còn khiến ông nội rất đau lòng, nhưng tất cả đều phải lấy cháu làm trọng!”

Ông cụ Tần vừa nói xong, Tô Song Song cũng không nhịn được nữa, khóc thút thít, khóc lúc này vô cùng tự trách, chỉ có tự cô biết áp lực trong lòng nhiều


Trước Sau
Loading...