Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 250


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh


Chương 250: Chương 156

“Đi đi đi! Chị đã biết ngay mà, em không hiểu cái gì hết!” Tô Mộ không đợi Tô Song Song nói xong, liền trực tiếp cắt ngang lời nói của Tô Song Song, ngữ điệu nói có vẻ rất ghét bỏ, lời đã nói ra ngoài còn có cảm giác ghét bỏ hơn, “Em bây giờ thì thông minh rồi, thực nôn nóng để nắm giữ thay boss đấy nhỉ!”

Tô Song Song cũng có tự tôn của mình, bị Tô Mộ cười nhạo như thế, cô bẹt miệng, thở hổn hển nói ra một câu: “Tô Tô, em hiểu rồi !”

“Cái gì! Em đã hiểu rồi sao?” Tô Mộ hít mạnh vào một hơi, kêu lên một tiếng kinh ngạc đầy khoa trương, ngay sau đó vội vàng nói, “Em chờ một chút! Chờ một chút!”

Tô Song Song còn tưởng rằng Tô Mộ đã gặp phải chuyện gì rồi, lo lắng hỏi lại một câu, “Làm sao vậy?” Hỏi xong lại càng ngồi xuống nhanh chóng hơn, chỉ sợ cô sẽ gây ra một cái gì đó ngoài ý muốn.

Tô Mộ hừ hừ, nói rất chân thành: “Em chờ một chút, để chị đi ra bên ngoài nhìn xem thế nào đã, xem hôm nay có phải là mặt trời mọc từ phía đông hay lặn xuống phía đông không đã! Em đã hiểu mọi chuyện được rõ ràng như vậy, thật sự là kỳ tích đó!”

“… Tô Mộ, chị đây cũng có lòng tự tôn của mình đấy!” Tô Song Song vừa nghe Tô Mộ không xảy ra chuyện gì, liền ngồi lên trên giường, tức giận hừ một câu, bày ra vẻ kịch liệt bất mãn của mình.

“Đúng đúng, đương nhiên là “chị” có tự tôn rồi, chỉ là không có chỉ số thông minh thôi!” Tô Mộ cứ phải nói một câu làm tổn thương người khác như vậy, lúc này mới chịu câm mồm, tức thời di chuyển sự chú ý đến vấn đề bây giờ cần phải “quyến rũ” thế nào.

“Đúng rồi, Song Song, em định ăn mặc như thế nào đây? Có cần người chị này trang bị cho em một bộ võ trang đầy đủ hay không? Đại loại như kiểu áo da nhỏ hay bộ trang phục quyến rũ ấy?”

“…” Tuy rằng Tô Song Song chưa bao giờ xem những tấm hình chụp những động tác khi yêu đương, nhưng chính là đừng quên cô là một hủ nữ (*)! Một hủ nữ có thâm niên là khác!

(*) Hủ nữ: Đó là từ Hán Việt có xuất phát từ Trung Quốc, ở Nhật thì gọi là Fujoshi, dịch sát nghĩa là con gái “hết thuốc chữa”. Đây là từ chuyên biệt gọi những cô gái chỉ chú ý đến tình yêu giữa những người cùng giới nam và nam, đến những tác phẩm “boy’s love”, thuộc loại đam mỹ.

Đương nhiên là cô đã từng xem qua nam nam… Hừ hừ a a… Bộp bộp, bành bạch… Những bộ trang phục quyến rũ kia chế cô cũng đã từng ngó qua một chút, lúc này vừa mới chạm vào bên rìa những thứ mà mình thong hiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt liền đỏ rực!

“Không… Không cần! Em chỉ muốn bình thường thôi… nhưng để em hỏi anh ấy một chút!” Dù cho giờ phút này Tô Song Song đối diện không ai, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vẫn đỏ bừng vì mắc cỡ như cũ, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

“Đừng thế! Người ta là người có chỉ số thông minh, hơn nữa người ta lại là thượng boss (thượng cấp, cấp trên), những thứ thuộc tình cảm yêu đương thế này tuyệt đối phù hợp. Nếu như em hỏi không được rõ ràng, còn làm cho boss hiểu lầm là khác. Với tính cách như con rùa đen của em, chuyện của em và boss cho dù là thật sự cũng trở thành chơi đùa rồi !”

Loading...

Tô Mộ nghĩ đến cái kiểu tính cách của hai người này, đã cảm thấy đúng là trời đất đã tạo nên một đôi vách đá dựng đứng, nếu hai người đó ở cùng một nơi có thể làm cho người ta chết vì gấp gáp mất!

Tô Song Song vừa nghe, cảm thấy lời nói của Tô Mộ cũng rất có đạo lý, cô cắn môi, tuy nhiên cô cũng đoán được nếu như còn hỏi Tô Mộ nữa, cô ấy tuyệt đối sẽ nảy ra những chủ ý thối tha.

Nhưng sau khi ngẫm nghĩ một lát, Tô Song Song vẫn như cũ, không nhịn được lại nhỏ giọng hỏi một câu: “Tô Tô, vậy chị có biện pháp nào không? Còn chuyện mặc bộ trang phục quyến rũ gì gì đó nhất định là không được đâu, nếu trong nội tâm của boss mà không có em, em mà ăn mặc như vậy sẽ dọa người lắm!”

“Cứng cỏi đấy, chị đây phục cô rồi.” Trong lòng Tô Mộ thầm nghĩ, nếu Tô Song Song mà chịu mặc những loại đồ kia, phỏng chừng Tần boss sẽ hóa thân thành sói mất, trực tiếp ăn Tô Song Song đến một mẩu xương cũng không để thừa, còn có thể làm cho Tô Song Song trở nên rất dọa người!

Chỉ có điều những lời này Tô Mộ cũng không dám nói ra với Tô Song Song, sợ sẽ làm cô bị dọa sợ mà bỏ chạy. Như vậy chẳng phải đến lúc đó Tần boss sẽ băm vằm xác cô ra thành vạn mảnh, vứt cho cá sấu ăn mất thôi.

“Song Song à, vậy thì em có thể mặc thứ đồ hai mảnh hơi nhỏ một chút được không, ví dụ như mặc váy ngủ là dây đeo chẳng hạn! Thần kỳ lắm, chính vì em ở trong phòng ngủ, dùng loại đồ chơi này không quá phận đâu.”

Váy ngủ là dây đeo! Tô Song Song nghĩ đến thứ đồ này, đầu tiên là khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, ngay sau đó thoáng chốc trở nên trắng bệch.

Tuy nhiên cô lại không thích chủ ý này, lại vẫn như cũ ấp úng nói: “Cái này… Xem ra Tần Mặc thật sự không thích em đâu, chỉ là vì anh ấy muốn hoàn thành nhiệm vụ ông nội giao nên mới chịu lấy em thôi!”

“Nói cái gì đấy?” Tô Mộ vừa nghe đã có chút nóng nảy, Tần boss nhân phẩm không có chuyện gì, gia cảnh cũng không tồi, đối xử với Tô Song Song này lại càng quá tốt.

Tô Song Song thuộc mẫu người có cảm xúc ngu ngốc, có thể nói với chỉ số thông minh đáng giá hai đồng kia, có thể đã tu luyện ngàn năm mới được một người toàn năng như boss thế này, hơn nữa bây giờ nhìn bộ dạng Tô Song Song lại còn động tình như vậy, chuyện này nếu như một giấc mộng, vậy cũng nên hãm hại Tô Song Song cho rồi.

“Trước kia em cũng đã từng mặc chiếc váy ngủ ngắn lắc lư ở trước mặt Tần Mặc, anh ấy… anh ấy cũng không có phản ứng gì cả!” Tô Song Song nói xong câu này, mặt lại bắt đầu đỏ rực lên, bất quá trong nội tâm lại thấy


Trước Sau
Loading...