Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 49


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 49: Phong Ba Khi Mang Thai 2

“Ê? Mọi ngươi ,nói xem người đàn ông kia là ai a?”

“Việc này không thể đoán chính xác được, có nhiều người thích cô ta như vậy, ai biết là người nào?”

“Có phải là Khang Cốc hay không ?”

“Nói bậy —— Khang Cốc làm sao cùng cô ta được chứ! Khang Cố sẽ không cần cô ta!” Một người ái mộ Khang cốc nói.

“Đứa bé kia là của ai?”

. . . . . . . . . . . . . . .

Trong phòng học trong nháy mắt lời đồn đãi bay đầy trời.

Trong phòng làm việc của chủ nhiệm lớp.

Bạch Tuyết cúi đầu, tay nhỏ bé nhéo lấy vạt áo của mình, trong lòng tràn đầy ủy khuất không có chỗ phát tiết, cặp mắt đã ướt ướt.

Chủ nhiệm lớp nhìn cô học sinh rất ít nói này, làm sao lại phải đối mặt với loại chuyện như vậy chứ!

Nhưng là, nhất định phải hỏi cho ra, nếu không chuyện sẽ không giải quyết được!

“Bạch Tuyết? Đừng sợ, nói đi, chuyện gì xảy ra?” Thầy giáo cẩn thận hỏi.

“Thưa thầy . . . . .” Nghe được thầy giáo thân thiện hỏi, cô rất ủy khuất nâng lên đôi mắt thật to đẫm lệ, con ngươi đen nhánh nổi lên một tầng hơi nước, làm cho người ta nhìn trông điềm đạm đáng yêu!

Bạch Tuyết không biết nên nói như thế nào? Cô không biết chuyện gì đã xảy ra? Mặc dù cô bây giờ không còn là xử nữ, cũng không thể nói cô sẽ mang thai, nhất định tờ báo cáo xét nghiệm kia là giả, bởi vì cô căn bản cũng không có đi qua bệnh viện! Thì ở đâu ra tờ xét nghiệm?

“Tờ xét nghiệm kia em nên giải thích như thế nào?”

Loading...

Mặc dù là không đành lòng, nhưng là vẫn phải hỏi, cũng là vì muốn giúp đỡ Bạch Tuyết, cô học tập rất tốt, nên hắn không hy vọng cô sẽ bị buộc nghỉ học, cho nên hắn mới có thể phong bế tin tức, muốn tự mình giải quyết, hi vọng có thể giữ được Bạch Tuyết, mà chẳng biết rằng, hiện tại lời đồn đãi đã bắt đầu tản ra, chỉ qua một thời gian ngắn mà trở thành tin tức lớn.

“Thầy giáo, em không biết, em căn bản cũng không có đi đến bệnh viện, tại sao có thể có!” Bạch Tuyết khóc thấp giọng nói.

“Vậy em suy nghĩ một chút là ai muốn hại em như vậy? Điều này rất quan trọng, nếu không em sẽ bị nghỉ học! Và thầy không hy vọng em từ bỏ việc học, dù sao em cũng đã nỗ lực lâu như vậy rồi!”

Thầy giáo rất tiếc hận nói. Liếc tuyết nhìn dáng vẻ kia? Đến cuối cùng là ai muốn làm như vậy? Đơn giản là quá tàn nhẫn!

“Thưa thầy. . . . . . Em cũng không biết. . . . . .” Bạch Tuyết nghe được việc phải nghỉ học càng khóc lớn hơn, cô không có chứng cớ không thể suy đoán lung tung, bởi vì đây không phải là chuyện nhỏ!

“Thầy tin tưởng em, nhưng là những bạn học khác làm sao bây giờ? Em là đứa bé thiện lương , có một số việc em không thể quá mềm yếu!” ý của thầy là, đã có người muốn hại cô, cô nên bảo vệ mình, không phải cứ khóc như vậy cái gì cũng không giải quyết được!

Thầy giáo lo lắng chuyện càng lớn, đến lúc đó hắn cũng sẽ bị xử phạt, bởi vì loại chuyện này đã có phòng giáo vụ xử lý, hắn không được phép xem vào. Một khi bị hiệu trưởng biết chuyện như vậy, Bạch Tuyết coi như là nói sự thật cũng sẽ bị thôi nghỉ học, bởi vì trường học rất quan tâm đến danh tiếng, ông ta sẽ không cho phép một học sinh làm ảnh hưởng đến danh dự của trường học !

“Em,em!” Bạch Tuyết bây giờ không có chứng cớ, cô cũng không biết là người nào? Chỉ nghĩ là do Dương Phỉ mới dám làm như thế, nhưng là, cô không có chứng cớ, lại không thể nói là Dương Phỉ làm, bởi vì Dương Phỉ biết quan hệ của cô cùng Lãnh Dạ, một khi bị thầy giáo biết cô cùng Lãnh Dạ có quan hệ, thì tờ xét nghiệm kia cũng không cần giải thích nữa!

Khóc!

Nhẫn nhịn!

Đem khổ sở để trong bụng ,bởi cô chỉ có thể làm như vậy!

Thầy giáo rất sốt ruột, bởi vì Bạch Tuyết cái gì cũng không chịu nói, hắn đành vô lực giúp cô!

Bạch Tuyết vẫn như cũ cúi đầu, nước mắt vẫn rơi, vạt áo đã bị cô vặn thành một nắm, cô rất sợ, sợ hơn là bị mọi người biết cô vì tiền mà đi làm tình nhân cho Lãnh Dạ!


Trước Sau
Loading...