Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 304


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 304: Chương 288

Bạch Lan bị Bạch Tuyết làm cho á khẩu không trả lời được.

“Cô…”

Nhấc tay lên muốn đánh Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết bắt được tay của cô ta trên không trung, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Thế nào? Bị người khác vạch trần bộ mặt thật của mình thì xấu hổ, cho nên muốn đánh người?” Bạch Tuyết dùng một tay hất cánh tay Bạch Lan ra.

“Nói cho cô biết, tôi không còn là Bạch Tuyết hồi nhỏ nữa, cũng không để mặc cho cô chửi đánh, cô còn dám động một ngón tay đến tôi, thì tôi tuyệt đối sẽ không khách khí!” Bạch Tuyết nói xong liền muốn rời đi.

“Chờ một chút…” Tuyết Hoa cuống quýt gọi Bạch Tuyết đang định rời đi lại.

Lúc này coi như là cho Bạch Lan một lá gan thì cô ta cũng không dám lên tiếng.

“Dì gọi tôi?” Bạch Tuyết quay đầu lại thương tâm nhìn Tuyết Hoa.

Không nghĩ rằng mẹ của cô lại khiến cho cô thất vọng như vậy, nói đi là đi liền mười tám năm! Trở về thì lại thân thiết với kẻ thù của mình như thế, chẳng lẽ Bạch Lan mới là con gái của bà ấy sao?

Bỗng nhiên, Bạch Tuyết ý thức được một việc, trong đó nhất định có sự hiểu lầm!

“Con… tên là gì?” Tuyết Hoa nghẹn ngào hỏi.

“Tên tôi là Bạch Tuyết, Bạch Hàn là cha tôi, Bạch Lan là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.” Bạch Tuyết vì muốn tránh phát sinh thêm hiểu lầm nên trực tiếp nói rõ quan hệ huyết thống của mình ra.

“Con… Con… Con mới là… Con mới là… Tuyết nhi của ta!” Tuyết Hoa khóc lên, một tay còn đánh thẳng vào trái tim mình, dường như là tự trách.

“Vâng, con là Bạch Tuyết. Cũng là con gái của dì.” Tuy trong lòng Bạch Tuyết khó chịu, nhưng dù sao cũng không phải bây giờ mới biết người này là mẹ của mình, cho nên gợn sóng trong lòng cũng không quá mãnh liệt.

“Con biết dì là…” Tuyết Hoa xấu hổ không nói được một chữ mẹ.

Trước mặt con gái, bà hổ thẹn, áy náy!

Biết đây là Bạch Tuyết, bà rất vui mừng, Bạch Tuyết là đứa trẻ ngoan, cũng có một người đàn ông yêu cô. Lúc trước những tình cảm mà Lãnh Dạ dành cho cô, bà đều nhìn thấy rất chân thực.

Trong lòng Lãnh Dạ thì Bạch Tuyết là bảo bối của anh, đưa thẻ vô thời hạn cho cô, lúc ăn cơm còn đút thức ăn cho cô ăn.

Bà yên tâm, nhìn thấy bên cạnh Tuyết nhi có một người đàn ông quan tâm cô như vậy, bà cực kỳ yên tâm, có lẽ nơi này không còn cần đến vị trí của bà nữa rồi!

Loading...

Bà không chỉ làm tổn thương Tuyết nhi một lần, làm tổn thương đứa nhỏ này!

Bà còn mặt mũi nào đối diện với cô nữa!

Quay người rời đi, từ từ mở cửa xe.

“Mẹ… Mẹ định cứ thế rời khỏi con sao? Mười tám năm trước, con còn nhỏ, không thể có lựa chọn của mình! Mười tám năm sau, chẳng lẽ mẹ vẫn còn muốn tự quyết định rời khỏi cuộc sống của con nữa sao?” Bạch Tuyết khóc hỏi Tuyết Hoa.

Một tiếng mẹ đủ để khiến Tuyết Hoa hoàn toàn sụp đổ, vậy mà con lại gọi bà là mẹ, bà hẳn là một bà mẹ độc ác!

Bà rời bỏ con!

“Con, mẹ không còn mặt mũi để gặp con!”

“Mẹ không muốn biết con đã sống trong gia đình này như thế nào sao?” Bạch Tuyết cúi đầu, lau nước mắt, sau đó tiếp tục nói.

“Là mẹ, con biết trên thế giới này con vẫn còn mẹ, cho nên con dũng cảm đối mặt với tất cả tủi nhục, cho dù lúc con bị đói bụng, lúc con bị mắng, con đều cắn răng chịu đựng, bởi vì con biết rằng mẹ rất yêu con, nhất định mẹ đang ở nơi nào đó chờ con tới tìm!

Thực ra, con đã sai rồi, mẹ hoàn toàn không cần người con gái này, cuộc sống của mẹ hoàn toàn không giống trong tưởng tượng của con!

Trước kia, con cho rằng mẹ đang phải chịu khổ ở một nơi nào đó trên thế giới, nhưng không phải!” Bạch Tuyết sụt sịt.

Tuyết Hoa không nói nên lời, chỉ biết khóc.

“Cho đến một ngày, con đã không thể ở lại trong căn nhà kia nữa, con khóc lóc chạy tới tìm Lãnh Dạ, cầu xin anh ấy chứa chấp con, cầu xin anh ấy bảo vệ con, con cứ u mê đần độn như vậy yêu anh ấy. Về sau con có con của anh ấy, suy nghĩ muốn tìm mẹ lại càng thêm mãnh liệt.

Thế là, con đăng thông báo tìm người.

Nhưng vẫn không có kết quả!

Sau khi con của con ra đời,


Trước Sau
Loading...