Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 302


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 302: Chương 286

Bạch Tuyết dìu mẹ của Lang Vương đứng lên, cô làm sao có thể để bà nội của bọn trẻ dập đầu trước cô, điều này khiến cô giảm tuổi thọ mất! Dù thế nào thì bà ấy cũng là mẹ của Dạ, mọi chuyện trước kia cô sẽ đều tha thứ cho bà ấy.

“Mẹ, Tuyết nhi là người một nhà. Mọi chuyện lúc trước coi như xong, trước mắt chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này. Tuyết Ma sắp tới rồi.”

Lang Vương nói xong thì lạnh lùng đứng dậy nhìn về phía xa.

Anh đang nhìn về phía trước thì bỗng dưng mở miệng, một con đường nhỏ xuất hiện ngay trước mắt. Sau đó đưa tay nắm một đống tuyết dưới đất lên, bàn tay vung ra phía trước, miệng bắt đầu lẩm bẩm nói gì đó, một lát sau, đống tuyết đó bắt đầu trở nên sáng lấp lánh, theo lực ném của cánh tay anh, đống tuyết rơi xuống mặt đất, giữa ánh sáng rực rỡ biến thành một cỗ xe băng, có vẻ như có thể chứa đủ bốn người, ngay tại lúc Bạch Tuyết đang trợn mắt há mồm, Lang Vương lại vốc thêm một đống tuyết nữa, miệng niệm chú, sau đó một cỗ xe băng khác lại xuất hiện trên mặt tuyết.

Thiên Tầm vỗ tay, lập tức ngồi trên một cỗ xe băng đùa nghịch.

“Anh, vì sao chúng ta không dùng phép thuật đi thẳng về?” Lãnh Tịnh tò mò hỏi.

“Cổng chính mà chúng ta đi vào tuyết giới đã bị chặn lại, hiện tại Tuyết Ma đang điều tra người xâm nhập từ bốn phía. Mau lên xe, mọi người ai cũng không được dùng pháp lực, nếu không chẳng mấy chốc Tuyết Ma sẽ tìm tới.”

Bạch Tuyết không hiểu, Huyết Ma? Hình như lúc trước nghe bọn họ nói là nó đã bị đóng trong trụ băng, sao có thể chạy đến nơi này được?

Lang Vương biết là cô gái nhỏ hoang mang, cưng chiều xoa xoa đầu cô.

“Tuyết nhi, Tuyết Ma là tuyết cấp thấp, là bá chủ cánh đồng tuyết ở phía trên Ma Vương. Huyết Ma bị đóng băng chủ yếu là máu. Hai người là hai chuyện khác nhau.

Nơi này không phải là nhân gian, cũng không phải là Yêu giới.

Trong thiên nhiên rộng lớn, có rất nhiều không gian tồn tại, hiện tại nơi chúng ta đang đứng gọi là cánh đồng tuyết. Nơi này quanh năm là tuyết cấp thấp, cũng có thể nói là thế giới tuyết.”

Lang Vương ngồi trên xe giảng giải cho Bạch Tuyết.

A Hồ lái một chiếc xe tuyết, ngồi trên đó có Lang Vương cùng Bạch Tuyết, còn có ba đứa trẻ.

Lãnh Tịnh cũng lái một chiếc xe tuyết, ngồi trên đó là cha và mẹ của Lang Vương.

Loading...

Lãnh Tịnh và A Hồ chỉ cần xác định phương hướng muốn tới, những chiếc xe tuyết này liền tự động chạy nhanh về phía trước, phía dưới cũng không phải bánh xe, mà chính là ván lướt sóng bằng băng, cực kỳ bóng loáng, trên mặt tuyết cũng chạy rất nhanh.

Cánh đồng tuyết nhìn như rộng lớn vô biên, hết sức bằng phẳng, nhưng cũng không ít đồi núi nhỏ, đêm xuống, chung quanh cực kỳ yên tĩnh, gió Bắc gào thét. d.đ.l.q.đ

Tốc độ của xe băng rất nhanh, chẳng qua càng đi vào trong, bầu trời lại càng xám xịt, dường như là đặc đến mức không tản ra nổi, thế nhưng tuyết dưới đất lại trắng lóa, tạo thành một sự đối lập mãnh liệt.

Rất nhanh, hai phía bên cạnh bọn họ bắt đầu xuất hiện những núi băng lớn, những núi băng này che kín tuyết, rất cao, mà xe băng của bọn họ thì lại xuyên thẳng qua khe hẹp ở giữa.

Xe băng di chuyển trong im lặng, phóng rất nhanh giữa khe hẹp của núi băng, dường như bọn họ phải bỏ ra trọn vẹn nửa tiếng mới rời khỏi hẻm núi lớn như vậy.

Sau khi rời khỏi hẻm núi, phía trước xuất hiện một rừng tuyết, rừng tuyết này cực kỳ rộng lớn, nhìn giống như còn dài hơn so với hẻm núi.

Xe ngừng lại trước rừng tuyết, Lang Vương đi xuống xe, nhìn rừng tuyết ở phía xa, mở miệng nói: “Hiện tại chúng ta phải đi xuyên qua rừng tuyết này, trước kia một mình anh đã tới nơi này, một mình anh thì đương nhiên là không có vấn đề gì, nhưng bây giờ hơi khác một chút, có trẻ con, thân thể của cha cũng chưa hồi phục.

Chẳng qua nếu muốn rời khỏi nơi này thì phải đi qua đó, nếu như đi đường vòng thì sẽ mất rất nhiều thời gian, đến lúc đó Huyết Ma sẽ tìm tới chúng ta, cho nên tất cả mọi người phải đi sát vào nhau, ai cũng không được rời khỏi hàng.

A Hồ, cậu ôm Niệm Niệm, Lãnh Tịnh ôm Ức Ức, tôi ôm Thiên Tầm, mẹ phụ trách bảo vệ cha, Tuyết nhi em đứng sau lưng anh.”

Lang Vương nhìn có chút lo lắng, dường như trong rừng tuyết này ẩn giấu một nguy hiểm gì đó.

Sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, Lang Vương làm biến mất những chiếc xe tuyết vừa rồi, sau đó những dấu chân sau lưng cũng biến mất.

“Lang nhi, có phải trong rừng này có nguy hiểm hay không?” Mẹ của Lang Vương nhìn thấy ánh mắt phòng bị của con trai, liền đoán được chắc chắn sẽ gặp phải một nguy hiểm không nhỏ.

“Vâng, đúng vậy mẹ.


Trước Sau
Loading...