Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 300


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 300: Chương 284

Một người phụ nữ vì người đàn ông mình yêu thì chuyện gì cũng có thể làm được!

Lúc này Bạch Tuyết lại không vì điều đó mà hận mẹ của Lang Vương, biết bà ấy cũng chỉ là một người phụ nữ si tình, vì người đàn ông của mình mà làm ra những chuyện này.

Cho nên cô hy vọng có thể tìm được biện pháp vẹn cả đôi đường, vừa có thể bảo vệ con lại vừa có thể cứu sống cha của Lang Vương.

“Dạ, chúng ta quét dọn đống tuyết đọng ở chỗ này một chút, em cần một ít đất.” Bạch Tuyết để ba lô trên người xuống, xắn ống tay áo lên bắt đầu lấy tay dọn dẹp tuyết đọng.

“Người phụ nữ ngốc nghếch, em quên rằng người đàn ông của em là ai sao? Tránh ra, anh chỉ cần thổi nhẹ là có thể giải quyết nơi này.” Lang Vương chuẩn bị sử dụng pháp thuật dọn sạch sẽ nơi này.

“Không, đừng dùng pháp thuật. Em hi vọng chúng ta có thể tự tay hoàn thành chuyện này, không phải anh nói có Vương Mẫu nương nương sao, như vậy em tin có chí thì ắt làm nên, để tỏ lòng tôn trọng cùng kính yêu của em đối với cha anh, em muốn tự mình bắt tay hoàn thành chuyện cần làm. Chúng ta cùng nhau làm.” Bạch Tuyết nói xong thì bắt đầu dọn dẹp đống tuyết đọng dưới chân.

Lang Vương cười cười, cũng bắt đầu bận rộn, tất cả mọi người cùng bận rộn.

Không bao lâu tuyết đọng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

“Hiện tại chúng ta còn phải đào một cái hố sạch sẽ để chứa bùn.”

“Dạ, bây giờ anh có thể dùng pháp thuật biến ra mấy cái xẻng được không, chúng ta dùng để đào đất.”

Lang Vương nhẹ nhàng thổi, mấy cái xẻng liền xuất hiện.

Bạch Tuyết hưng phấn nhìn Lang Vương, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô nhìn thấy Lang Vương biến ra đồ vật, nháy mắt một cái, mấy cái xẻng liền xuất hiện.

“Thật thần kỳ.” Bạch Tuyết nói xong, xoay người cầm lấy một cái xẻng sắt bắt đầu đào đất.

Lang Vương cũng đi theo Bạch Tuyết đào đất lên.

Cuối cùng, khi Bạch Tuyết thấy cái hố đã đào được gần đủ.

“Được rồi, mọi người nghỉ ngơi một chút đi.”

Thực ra, mấy người đàn ông Lang Vương đều không mệt, người mệt chỉ có Bạch Tuyết.

Loading...

“Mẹ, con biết mẹ muốn làm gì rồi.” Ức Ức đi tới nói.

“Con trai ngoan, hy vọng biện pháp của mẹ có tác dụng.” Bạch Tuyết lau mồ hôi nói.

“Mẹ muốn tạo một ông nội sói có phải không?” Thiên Tầm đi tới nói.

“Ừm, đúng vậy.” Bạch Tuyết chăm chú đáp.

“Mẹ thật thông minh nha.” Niệm Niệm hưng phấn nói.

“Dạ, chúng ta bắt đầu đi, em muốn biến đất này thành bùn, sau đó tạo nên một tượng đất hình cha anh.” Bạch Tuyết nhìn Lang Vương nói.

“Nghe theo em.” Lang Vương nói xong ba chữ thì bắt đầu bắt tay vào làm bùn.

Đương nhiên mọi người cũng không dám lười biếng, không có ai chê bùn bẩn dính dáp, họ đều tạo ra lửa làm nóng chảy đất, sau đó giống như phụ nữ trong nhà nhào bột mì, chẳng qua đây chỉ là bột mì siêu cấp vĩ đại mà thôi.

Trán Bạch Tuyết chảy đầy mồ hôi, giơ cánh tay lên lau, bùn đất trên tay cũng dính đầy lên mặt. Cô không lo mặt bị bẩn, vẫn tiếp tục ra sức nhào nặn bùn.

Lang Vương nhìn thấy vậy thì trong lòng yêu thương không dứt, khẽ cắn môi, tiếp tục ra sức nhào nặn bùn.

Cuối cùng bùn cũng trở nên dính hơn rồi.

Bạch Tuyết cầm lấy một khối, tỉ mỉ nhào nặn, cẩn thận tạo hình trong tay.

“Dạ, ngũ quan của cha giao cho anh, em phụ trách tay và chân của cha. Lãnh Tịnh cậu phụ trách thân thể của cha. A Hồ cậu mang bọn nhỏ đi tìm một ít thức ăn về đây, tốt nhất là thỏ rừng! Chờ một chút… quan trọng là… phải bổ cho bọn nhỏ!”


Trước Sau
Loading...