Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 299


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 299: Chương 283

“Dạ, người phụ nữ kia chết rồi.”

“Ừm.”

“Là yêu quái đã giết cô ta, lúc đầu người mẹ anh muốn giết là em, cô ta chỉ là kẻ chết thay!” Bạch Tuyết nói nhỏ.

“Anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì.”

“Tuy bà ấy không thích em, thậm chí là muốn giết em. Thế nhưng, em không sợ, bởi vì có anh ở cạnh em. Em chỉ nghĩ mãi mà không hiểu, trước kia em không hề đắc tội với bà ấy, vì sao mẹ anh lại ghét em như vậy?” Bạch Tuyết hoang mang.

“…”

“Không phải bởi vì em là người bình thường, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày em chết, cho nên mẹ anh mới muốn giết em ngay bây giờ, để anh về sau không phải khổ sở đấy chứ!” Những chuyện này Bạch Tuyết đã nghĩ tới nhiều lần trong đầu, Lang Vương đã hơn một nghìn tuổi, nhưng vẫn còn trẻ như vậy. Còn cô sẽ từ từ già đi, sau đó sẽ chết.

“Anh sẽ không để cho em già đi!” Lang Vương đau lòng nói.

“Em là người, anh là yêu. Hai người chúng ta không giống nhau! Chẳng qua em chỉ quan tâm đã từng yêu nhau là đủ rồi.” Bạch Tuyết cười thê lương, cố gắng che giấu nội tâm đầy thương cảm, nhưng vẫn bị Lang Vương thu hết vào mắt.

“Chúng ta sẽ cùng già đi, anh sẽ không để em già đi một mình, chẳng lẽ em nhẫn tâm để anh một mình lẻ loi trơ trọi sống trên thế giới này sao!” Lang Vương thê lương nói, từ một nghìn năm nay, anh vẫn luôn cố gắng vì giấc mộng này, bây giờ anh đã tìm được đời sau của Mẫu Đơn tiên tử, có chết anh cũng sẽ không chia lìa cô, không có cô thì cũng giống như sống không bằng chết mà thôi.

Yêu người trước mắt, chỉ muốn sống chết có nhau, vĩnh viễn không chia lìa.

Không thể ở cùng người mình thích đời đời kiếp kiếp, thì sống cũng là một loại tra tấn! D.Đ.L.Q.Đ

“Không! Em không cho phép anh làm chuyện điên rồ đó. Em muốn anh phải sống thật tốt.” Đương nhiên Bạch Tuyết hiểu suy nghĩ trong lòng Lang Vương, người đàn ông này yêu cô sâu đậm như vậy, trong ánh mắt anh để lộ nếu như không có cô, anh cũng sẽ không sống nổi!

Điều này làm sao mà Bạch Tuyết chịu nổi!

Loading...

Cô là người, nếu quả thật có một ngày cô phải rời xa anh!

Anh?

Bạch Tuyết không dám nghĩ tiếp!

“Người phụ nữ ngốc, em quên anh là Lang Vương sao? Sao anh có thể chết, anh cũng không để em chết. Nhất định có biện pháp để cứu em!” Lang Vương không nói trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ cần đổi lại được nguyên thần của Mẫu Đơn tiên tử, cô sẽ không già đi, cũng sẽ không chết.

“Yên tâm, chỉ cần em còn sống một ngày thì sẽ không bao giờ rời xa anh. Những người hiện tại muốn em chết, em lại càng phải sống cho tốt. Độc chiếm anh, muốn giết em thì cứ lao đến đây. Em là sói mẹ, cho nên sẽ không sợ đâu.” Bạch Tuyết nắm chặt bàn tay trắng như phấn, đầy ý chí chiến đấu nói.

Lang Vương đau lòng vuốt chóp mũi của cô gái nhỏ, bị dáng vẻ của cô chọc cười.

“Người phụ nữ ngày hôm qua là bị người khác hãm hại, người đàn ông kia cũng là có người xúi giục vu oan cho cô ta, đầu tiên hung thủ hạ độc bọn nhỏ, sau đó vu oan cho người phụ nữ kia, lại mượn tay của em để giết cô ta. Nhưng chúng ta lại không hề giết người phụ nữ đó, thế là bọn họ liền thừa cơ giết cô ta rồi vu oan cho em. Một hòn đá trúng hai con chim.” Bạch Tuyết lạnh lùng nói.

“Bây giờ anh không biết bà ấy (mẹ) ở đâu! Anh đã điều tra xung quanh nhưng vẫn không có tin tức của bà ấy, rốt cuộc là bà ấy trốn ở đâu cơ chứ?” Lang Vương tức giận nói nhỏ.

“Em biết, em dẫn anh đi.” Bạch Tuyết nghiêm túc nói.

“Em đừng nói giỡn, anh sử dụng pháp thuật cũng không tra ra được dấu vết của bà ấy, sao em có thể?”

“Em có biện pháp để tìm bà ấy.” Bạch Tuyết tự tin nói.

“Nói anh biết biện pháp của em, anh không cho phép em có bất kỳ nguy hiểm nào, không lại một xác mà hai mạng.”


Trước Sau
Loading...