Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 292


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 292: Chương 276

“Khụ khụ khụ….” Khang Nghị nghe thấy Tuyết Hoa nói như vậy thì thiếu chút nữa là sặc. Tình huống gì đây? Anh em?

Từ lúc nào Bạch Tuyết và Lãnh Dạ lại trở thành anh em?

Sau khi nhìn thấy Bạch Tuyết và Lãnh Dạ không thể hiện quá nhiều tình cảm thì anh liền hiểu, hóa ra Bạch Tuyết lo lắng quan hệ của cô và Lãnh Dạ bị lộ ra ngoài ánh sáng, cho nên mới cố ý nói với bên ngoài như vậy.

“Đúng vậy, tốt lắm, anh trai tôi rất thương tôi.” Bạch Tuyết lễ phép trả lời.

Đương nhiên Lang Vương d,0dylq.d không thích bị nói là anh trai của Bạch Tuyết, nhưng, cô gái nhỏ đã nói dối dì Tuyết như vậy, thế thì anh đành phải miễn cưỡng phối hợp một chút!

“Có anh trai như vậy thật tốt, lần trước anh trai cô đưa cho cô thẻ vô hạn, lần này lại đưa cô ra ngoài chơi, thật sự rất thương cô.” Trong lòng Tuyết Hoa không khỏi có chút chua xót, bà đã tới đây lâu như vậy, vì sao chưa từng thấy Lãnh Dạ đưa con gái bà đi chơi, hôm nay Bạch Tuyết (Bạch Lan giả mạo) cũng ở đây, vì sao bọn họ không ở cùng một chỗ?

Hay là, quan hệ của con gái và Lãnh Dạ là bí mật, không muốn bị công khai!

Hay là người đàn ông này đã có vợ, Tuyết nhi chỉ là tình nhân của cậu ta!

Các loại suy đoán hiện lên trong đầu.

“Đúng vậy, anh tôi đưa tôi tấm thẻ vô hạn, tôi còn chưa kịp dùng đây.” Bạch Tuyết nũng nịu nói, bộ dáng giống như Lãnh Dạ thực sự là anh của cô, Lãnh Dạ sững sờ, quả thực là bị bộ dáng của cô gái nhỏ làm chấn động!

Lang Vương nhìn chăm chú về phía cô gái nhỏ, ngàn năm cô đơn chỉ vì chờ một mình cô. Bản tình ca ngàn năm cũng chỉ vì mình cô mà hát.

Tổ tiên từng nói với anh, khi một giọt nước mắt của cá vàng rơi xuống, thì tình yêu của Mẫu Đơn tiên tử và người ở yêu giới vĩnh viễn không có cách nào thực hiện được. Vì thế anh cầu xin, nhưng đến tận khi chết cá vàng vẫn không nhắm mắt rơi lệ, dùng điều này chúc phúc cho tình yêu một đời một kiếp của bọn họ.

Đúng vậy, giờ phút này bọn họ ở cùng một chỗ, là bởi vì cho dù cá vàng chết, cũng sẽ không không nhắm mắt lại, càng không rơi nước mắt!

Yêu, không phải là một trái tim gào thét, mà chính là sự hoán đổi của hai trái tim; yêu, không phải pháo hoa ngắn ngủi long lanh, mà chính là một cơn say dứt khoát; yêu, không phải là lời thề mỹ lệ, mà chính là kiên trì mãi mãi.

Loading...

Phụ nữ cũng là một đóa hoa. Mà nguyên thần của Bạch Tuyết cũng là hoa mẫu đơn, khí phách của Mẫu Đơn thanh cao, vẻ đẹp của Mẫu Đơn đầy kiêu ngạo. Cô trời sinh đã là vua của các loài hoa, cô chỉ tồn tại trong cõi mơ, người bên ngoài vĩnh viễn không có cách nào đến được.

“Sao vậy? Trên mặt em có gì ư?” Bạch Tuyết ăn một chút rồi quay sang nhìn Lang Vương, vì sao anh nhìn chằm chằm vào cô như vậy?

“Ăn đi, trên mặt em không có gì cả.” Lang Vương hản nhiên nói.

Mặc dù chỉ trong tích tắc như vậy, Khang Cốc liền nhìn ra trong lòng người đàn ông này có chuyện.

Tuyết Hoa cũng có cảm giác như vậy.

“Trên mặt em đã không có gì, vậy thì anh trai yêu quý cũng không cần nhìn chằm chằm em như thế! Rất bất lịch sự đó!” Bạch Tuyết giả bộ ngây thơ nói.

Lời của Bạch Tuyết quả thực khiến Khang Cốc sững sờ, Bạch Tuyết thay đổi tính cách từ lúc nào vậy?

Bạch Tuyết dịu dàng trước kia sẽ không như thế, không nghịch ngợm như vậy.

Xem ra tình yêu làm thay đổi con người!

Giống như anh, cũng đã bị Bạch Tuyết thay đổi, bây giờ anh trở nên u buồn, lực bất tòng tâm, tim như bị dao cắt, tinh thần chán nản, hồn ở trong mơ…

“Ăn đi, sao nhiều lời vậy! Ăn cả cái này nữa.” Lang Vương nói xong liền gắp miếng thịt bò bít tết từ đĩa anh sang cho Bạch Tuyết, bảo cô ăn.

“Anh trai, em không thích ăn thịt, xin anh đừng nuôi em như động vật ăn thịt


Trước Sau
Loading...