Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 290


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng


Chương 290: Chương 274

Tim đập thình thịch, đã lâu như vậy, sao anh ta còn chưa ra?

Chột dạ chui vào trong chăn, giả vờ như không nghe thấy cái gì, ai ngờ Đoan Mộc lại từ trong phòng tắm bước ra, tóc ướt sũng, trên người cũng đầy nước, không biết là mồ hôi hay là do anh chưa kịp lau người? Sao chỗ đó của anh ta giống như vẫn chưa được giải quyết triệt để vậy, vẫn cương lên như cũ.

“Ngủ đi!” Phờ phạc leo lên giường, sau đó đưa lưng về phía Khang Giai chuẩn bị ngủ, Khang Giai cho rằng như vậy là yên bình rồi, cũng vui mừng nhắm mắt lại, muộn quá, cô cũng buồn ngủ rồi.

Ai ngờ, bỗng nhiên Đoan Mộc xoay người lại, cách một chiếc chăn ôm lấy cô: “Tôi không muốn em, nhưng em phải giúp tôi.” Khang Giai xấu hổ vô cùng, loại việc này sao có thể giúp chứ, giúp như thế nào?

“Em không nói lời nào tức là đồng ý.” Xốc chăn lên, vũ khí của anh để trên bụng của Khang Giai, sau đó chà xát một trận.

Khang Giai bị những động tác này làm cho kinh hãi, không nhúc nhích, mặc cho anh làm ẩu. Không lâu sau, một chất dịch nóng nóng chảy trên bụng cô rồi trượt xuống. Chết mất! Xấu hổ chết mất!

Quá điên cuồng d’đ/l/q’d!

“Vừa rồi không ra được, bây giờ em có thể yên tâm ngủ được rồi, cảm ơn.” Đoan Mộc xoay người xuống giường, lấy khăn giấy lau sạch sẽ cho cô. Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, ý thức mơ mơ màng màng, bên tai vẫn là những tiếng rên rỉ vừa rồi của người đàn ông.

Nhìn anh lau sạch sẽ bụng cho cô, sau đó ném khăn giấy vào sọt rác, bóng lưng của anh trông có vẻ hơi thất bại! Cô không hiểu, vì sao anh không kiên trì nổi? Cô vẫn chìm trong suy nghĩ, hoàn toàn chưa lấy lại tinh thần. Vừa rồi anh có ý gì? Không ra được? Anh ở bên trong lâu như vậy, thế mà không ra được, nhưng anh vừa làm trên bụng cô thì liền ra trong nháy mắt, mặt nóng quá, có phải được ôm cô, được làm trên người cô nên mới có thể ra không?

Nghĩ một lúc, cả người đều nóng như lửa đốt, kéo chăn lên bọc chặt chính mình. Đoan Mộc trở về trên giường.

“Tôi muốn đắp chăn, chỗ này là trên biển, sẽ rất lạnh.”

“Anh… anh, chúng ta thật sự phải đắp chung một cái chăn sao?” Khang Giai hỏi một câu ngớ ngẩn.

“Em thấy chỗ này còn cái chăn nào khác sao?” Đoan Mộc hỏi như không có gì.

Dường như không có chút thẹn thùng nào với chuyện lúc nãy, còn vô cùng tự nhiên.

Chẳng lẽ anh thường xuyên tự mình làm chuyện này?

Đoan Mộc tự nhiên chui vào chăn, đụng phải cô gái nhỏ trơn mịn, chỉ là lúc này cô gái nhỏ lại không hề từ chối, mặt đỏ tới mang tai nhìn anh.

“Cô nhóc, em chờ đó cho tôi, một ngày nào đó tôi sẽ khiến em can tâm tình nguyện cho tôi, đến lúc đó tôi sẽ báo mối thù ngày hôm nay.” Nói xong còn vỗ một phát vào cái mông đang vểnh lên của Khang Giai.

Loading...

“Nằm gần vào một chút, chăn nhỏ lắm em không biết sao?” Đoan Mộc tức giận nói, cái gì cũng không gặp may, trong lòng tự nhiên khó chịu, lòng Khang Giai cũng đang loạn nên ngoan ngoãn nằm gần vào, cái mông nhỏ mũm mĩm chạm vào vị trí bụng dưới của Đoan Mộc.

Khu vực nguy hiểm!

“Chuyện lúc nãy anh không được trách tôi, anh không thể mang thù với tôi được có biết hay không?” Khang Giai đưa lưng về phía Đoan Mộc nói.

“Tôi liền mang thù với em, nếu như không phải do em thì tôi sẽ không khống chế được như vậy sao? Cô nhóc, em chờ đó, sớm muộn cũng có ngày tôi sẽ khiến em một ngày cũng không xuống giường được!” Thân thể Khang Giai run lên, mặt nóng như lửa đốt.

Vô liêm sỉ, đê tiện!

“Khoác lác!”

Đàn ông nào mà lợi hại như vậy, khiến cho phụ nữ một ngày cũng không xuống giường được, đoán rằng đến lúc đó tên đàn ông ấy cũng chỉ còn lại nửa cái mạng!

“Tôi khoác lác? Nếu không thì thử luôn bây giờ? Bây giờ tôi có rất nhiều sức lực, đang buồn vì không có chỗ giải sầu đây!” Trong nháy mắt Đoan Mộc liền trở nên hăng hái.

“Anh là trâu sao, giải sầu cái gì mà giải sầu? Tôi không có sức lực để đùa với anh, buồn ngủ quá, ngủ thôi.” Nói xong nhắm mắt lại ngủ.

Quả nhiên, không bao lâu sau liền truyền đến tiếng thở đều.

Nhìn Khang Giai đến nỗi xuất thần, anh là đàn ông, đàn ông và phụ nữ đương nhiên không giống nhau, bọn họ rất nhạy cảm, rất dễ dàng xúc động. Dịu dàng ôm cô gái nhỏ vào lòng, nhắm mắt.

Sáng sớm.

Kéo rèm ra, mở cửa sổ. Gió nhẹ thổi tới, vị nước biển nhàn nhạt chạm vào mặt.

Thời gian dần


Trước Sau
Loading...