Kích Tình Tuyệt Sắc

Kích Tình Tuyệt Sắc-Chương 4


Trước Sau

Kích Tình Tuyệt Sắc


Chương 4

“ Tiểu Linh, cậu có khỏe không?” An Tuyết Nhi nhìn hảo hữu đứng bên cạnh cửa sổ ngẩn người, theo tầm mắt của nàng nhìn lại, chỉ thấy một đám nữ sinh đang vây quang một nam sinh cao lớn, khỏe mạnh.

“ Tiểu Linh.” Bạn tốt vẫn không có phản ứng, An Tuyết Nhi dứt khoát đem mặt mình chuyển qua trước mắt nàng.

“ A! Tuyết Nhi, cậu làm gì vậy? Làm tớ giật cả mình!” Thấy An Tuyết Nhi đột nhiên cười xuất hiện, Từ Tiểu Linh có cảm giác như bị ai nắm thóp vậy.

“ Tớ kêu cậu mấy lần, cậu cũng không có phản ứng! Cậu đang nhìn gì thế?”

“ Tuyết Nhi, cậu thấy nữ sinh đeo ruy băng màu đỏ thế nào?” Từ Tiểu Linh tiếp tục nhìn mấy người đó hỏi Tuyết Nhi.

“ Cô ấy rất đẹp a!” An Tuyết Nhi không chút nghĩ ngợi mà khen người năm ngoái cùng tranh đoạt địa vị hoa khôi của trường với nàng – Phương Vô Mỹ

“Ừm, lớn lên cũng không tệ….”

An Tuyết Nhi cảm thấy là lạ, Tiểu Linh chưa bao giờ để ý đến bề ngoài của người khác.

Không thể nào! Chẳng lẽ nam sinh mà Tiểu Linh theo đuổi, lại coi trọng hoa khôi Phương Vô Mỹ của năm ba lớp năm sao?

“ Bất quá xinh đẹp nhưng lại rất tục khí, còn có nàng không thích hợp với màu đỏ.”

Ở thời điểm An Tuyết Nhi còn đang nghi vấn, lại bị Từ Tiểu Linh lên tiếng phê bình làm đánh vỡ.

“ Tiểu Linh, làm sao cậu lại đột nhiên chú ý tới cô ấy vậy?”

“ Cậu có biết nam sinh đứng ở chính giữa kia không?” Nàng đưa ra ngón tay ngọc thon dài, chỉ hướng đoàn nữ sinh đang vây quang nam sinh ấy.

An Tuyết Nhi lúc này mới nhìn ra

“ Di? Đó không phải là hội trưởng hội học sinh Bạch Mộ Hiên hay sao?” Nàng nhận ra là vì ở trong trường học, người được mệnh danh là tư văn hữu lê, tuấn tú phi phàm, là hội trưởng hội học sinh. Bạch Mộ Hiên phá kỷ lục, từ năm nhất đến năm ba đã giữ chức hội trưởng hội học sinh, cùng lớp với Quân Thánh Thiên, đều là học sinh năm ba lớp một.

“ Hắn với cô ta không xứng.” Từ Tiểu Linh bĩu môi, nhỏ giọng lên tiếng.

“ Ai cũng ai không xứng vậy?” An Tuyết Nhi không hiểu, Tiểu Linh hôm nay thật kỳ quái!

“ Tớ nói chính là Phương Vô Mỹ và Bạch Mộ Hiên, bọn họ một chút cũng không xứng đôi!” Từ Tiểu Linh có chút nổi giận, một chút cũng không có phát hiện ra giọng nói mình tràn đầy mùi vị chanh, rất chua, rất chua.

“ Bọn họ là một đôi sao?” Kỳ quái, nàng thế nào lại không biết chuyện này a!

“ Có trời mới biết được!” Từ Tiểu Linh buồn bực dời đi ánh mắt.

“ Tuyết Nhi, buổi tối có rảnh không? Đi hát Karaoke với tớ đi!”

“ Tối nay? Nhưng mà tớ đã hẹn với Thiên rồi!” An Tuyết Nhi mang theo áy náy, nhíu mày.

“Ai nha! Ta thật đáng thương a, đại mỹ nhân độc nhất vô nhị ta đây thế nhưng không có ai làm bạn.” Từ Tiểu Linh bộ dáng vụng về hết sức đáng yêu, nàng không có để ý tới ở phía dưới có ánh mắt ai đó đang phóng tới nàng.

“ Tiểu Linh, cậu đừng như vậy! Nếu không cậu đi cùng với bọn tớ luôn đi, được không?” Nàng gấp gáp nghĩ muốn lay động cảm xúc của bạn tốt.

“Được rồi, được rồi, tớ nhưng là không muốn làm kỳ đà cản mũi, để cho hai người đi chơi vui vẻ! Mà buổi trưa đi ăn cơm cùng với tớ đi!”

Bữa trưa của Quân Thánh Thiên cũng do An Tuyết Nhi chuẩn bị, theo lời mẹ, nàng phải sớm lo lắng chuyện ăn uống của hắn, bồi bổ cho hắn thêm cường tráng khỏe mạnh. Trượng phu khỏe mạnh chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của người vợ, đây là lời lẽ chí lý của An phu nhân.

“Được a! Vậy cậu đi theo tớ đém cơm cho Thiên trước đã!” An Tuyết Nhi nhưng là không lỡ để người yêu bởi vì nàng mà đói bụng.

“ Không thành vấn đề!”

*****

Buổi trưa vừa đến, An Tuyết Nhi liền xách theo cặp lồng dược thiện theo thực đơn mà mẹ tỉ mỉ thiết kế, sau đó lại được Lâm tẩu tỉ mỉ truyền thụ, cùng Từ Tiểu Linh đi tới cửa năm ba lớp một.

Hai đại mỹ nhân năm hai nổi danh cùng nhau đi tới, làm cho rất nhiều bạn học đề nhô đầu muốn nhìn.

An Tuyết Nhi dọc đường một bộ dáng không hiểu cự tuyệt biểu cảm của không ít nam sinh, mà diễm lệ Từ Tiểu Linh hai tay đút vào túi quần, mắt nhìn thẳng về phía trước, không để ý đến những nam sinh ở sau tâm vỡ tan tành.

Rốt cuộc cũng đến nơi, An Tuyết Nhi ưu nhã lễ độ nhờ người gọi Quân Thánh Thiên ra, mà Từ Tiểu Linh giống như tránh ôn dịch, đứng ở góc tường phía xa.

“ Tuyết Nhi, sao em lại tới đây?” Quân Thánh Thiên có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên An Tuyết Nhi chủ động đến tìm hắn.

“ Em đem bữa trưa tới cho anh, trưa nay em muốn đi ăn cùng với Tiểu Linh nên không thể ăn cùng anh được. Thật ngại quá!” An Tuyết Nhi giơ lên hộp đồ ăn tinh sảo, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy áy náy nhìn Quân Thánh Thiên.

“ A? Từ Tiểu Linh có chuyện gì sao?” Mày rậm nhếch lên, nhìn Tiểu Linh ở góc xa kia hỏi.

“ Tiểu Linh giống như tâm tình không tốt lắm! Có thể gần đây em không có quan tâm nàng, em muốn ở cùng nàng nhiều nhiều mới đúng.’” Nàng thiện lương, lại tự giác mình đối bạn tốt có vẻ như rất thua thiệt với nàng ấy.Quân Thánh Thiên chợt quay đầu hướng phòng học hô to, “ Uy! Bạch Mộ Hiên, có khách tới đó!”

Tuy mới chuyển đến chưa được một học kỳ, nhưng mà Quân Thánh Thiên cùng với Bạch Mộ Hiên đều là hai nam sinh xuất sắc, liền kết thành bạn tốt.

Bên trong phòng hoc, Bạch Mộ Hiên nghe tiếng hô của Quân Thánh Thiên, liền sau đó thong dong bước ra

“ Có người tìm tớ sao?”

“ Xem đóa hoa ở vách tường kia đi!” Quân Thánh Thiên hướng Từ Tiểu Linh bướng bỉnh chép miệng.

Bạch Mộ Hiên vừa nhìn thấy là Từ Tiểu Linh liền nhanh chóng hướng nàng đi tới, ai biết Từ Tiểu Linh lại giống như thấy quỷ, nhấc chân bỏ chạy, Bạch Mộ Hiên cười cười, ngay sau đó bước lớn đuổi theo.

Cho đến khi thân ảnh của bọn họ biến mất ở cửa thang lầu, An Tuyết Nhi mới quay đầu nhìn về phía Quân Thánh Thiên đang vẻ mặt như ý.

“ Chuyện gì vậy, bọn họ quen nhau sao?”

“ A.. Chúng ta vừa ăn trưa vừa nói chuyện đi!”

“ Nguyên lai là như vậy, khó trách Từ Tiểu Linh hôm nay nhìn đến bọn họ lại ngẩn người.” An Tuyết Nhi bộ dạng từ trong màn sương, bừng tỉnh hiểu ra.

“Đừng để ý tới bọn họ, em chỉ cần chú ý đến anh là tốt rồi.” Quân Thánh Thiên bá đạo muốn đoạt lấy nàng hết thảy.

“A! Ham muốn giữ lấy của anh cũng quá mạnh đi! Tiểu Linh nói cho em biết, nam sinh chòm sao bọ cạp đều có ham muốn giữ lấy rất mãnh liệt, xem ra quả thật không sai.”

Từ Tiểu Linh kia thật đúng là lo thiên hạ không đại loạn a, xem ra hắn nhất định phải thúc giục Bạch Mộ Hiên thêm chút sức lực, đưa cái nữ nhân khó ưa ấy thu vào tay, không lại làm Tiểu Tuyết Nhi của hắn ô nhiễm quá sâu.

“ Anh thích em, cho nên sẽ nghĩ muốn chiếm đoạt hết thời giờ của em. Nếu như anh không thích em, anh ngay cả em là nam hay nữ cũng lười muốn xem rõ ràng.”

“ A?”

“Chờ em lớn lên một chút nữa sẽ hiểu.”

“ Người ta với anh là cùng tuổi nha!” An Tuyết Nhi bất mãn phát ra âm thanh nho nhỏ kháng nghĩ. Tại sao tất cả mọi người đêu đem nàng làm thành Baby a?

“ Haha, em bề ngoài mưới tám tuổi, vóc dáng hai mươi tuổi, nhưng tâm trí cũng chỉ có chin tuổi, còn nhỏ hơn em trai em một tuổi. Haha!” Quân Thánh Thiên nhạo báng.

“ Quân Thánh Thiên! Em không thèm để ý tới anh nữa! Anh luôn khi dễ ngươi ta thôi à.” Nàng giận dỗi cầm hộp đồ ăn bước đi.

“ Tuyết Nhi bảo bối, anh như thế nào lại bắt nạt em chứ? Đánh là chuyện, mắng là yêu sao!” Quân Thánh Thiên nhanh chóng giữ hộp đồ ăn lại không để cho nàng đi.

“ Anh buông tay ra!”

An Tuyết Nhi cùng Quân Thánh Thiên giằng co, đang ở một hồi lôi kéo thì bên trong có một xấp phong thơ từ túi đựng hộp đồ ăn rơi ra.

“Đây là cái gì?” Quân Thánh Thiên nhíu mày, ngồi xổm xuống nhặt từng phong thư một lên. Hừ! Không hỏi cũng biết đây là thư tình. Thật là một đám tiểu tử không biết sống chết, lại dám đánh chủ ý với Tuyết Nhi của hắn.

“ Thiên, không có gì đâu! Chỉ là thư thăm hỏi bình thường thôi mà.” Nàng đứng đắn giải thích, thật ra nàng chưa từng xem qua phong thư nào mình nhận được, về đến nhà đều là tiểu đệ của nàng giải quyết những phong thư kia.

“ Phải không?” Quân Thánh Thiên rõ ràng không tin, mày cũng nhíu lại “ Sẽ không phải là cái gì trọng yếu đấy chứ?”

“Đúng a! Chắc không có chuyện gì to tát đâu!” An Tuyết Nhi gật đầu một cái.

“ Vậy nếu em không ngại thì anh mở ra xem một chút nha? Anh rất tò mò muốn biết bọn họ hỏi em chuyện gì a!”

An Tuyết Nhi mặc dù có chút không ổn, nhưng mà Quân Thánh Thiên là bạn trai của nàng có thể chia xẻ cùng nàng hết thảy, cho nên không làm gì khác hơn là gật đầu đáp ứng.

“Được rồi!”

Quân Thánh Thiên ngồi ở trên cỏ, tùy tiện lấy ra một phong thư

“ Bạn học An Tuyết Nhi thân mến, bạn là ngôi sao rực rỡ nhất trong lòng ta, cũng là vầng trăng sáng ôn nhu nhất, càng thêm là ánh mặt trời chiếu sáng sinh mệnh ta. Nếu như không thấy ngươi, ta giống như mất đi vì sao, ánh trăng, mặt trời, trải qua cuộc sống tối tăm bi thảm không có ánh mặt trời chiếu sáng.

Mặc dù ngươi bây giờ đã có lựa chọn, nhưng ta vẫn sẽ cuồng dại chờ đợi ngươi, cho đến khi người ngoài hành tinh tấn công địa cầu, cho đến khi vĩnh viễn sánh cùng trời đất, biển cạn đá mòn, ý chí ta cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Một ngày nào đó, ngươi sẽ phát hiện rat a mới là người thích ngươi nhất. Cho ngươi một chút thời gian, mau mau quay về bên cạnh ta đi! Ta sẽ vĩnh viễn chờ ngươi! Tình yêu của ngươi – Vương Đại Minh.”

Quân Thánh Thiên càng đọc mặt càng đen, hắn thật không chịu nổi nam nhân này một tên si mê vọng tưởng.

“Đây chính là hỏi thăm em sao?” Hắn giơ lên lá thư trong tay nhìn về phía nàng.

“ Oa! Vương Đại Minh thật si tình đó nha! Nhưng là em đã có anh rồi, không thể nào thích hắn được. Em muốn nhờ anh của hắn khuyên hắn chết tâm a.” An Tuyết Nhi vẻ mặt ảo não biến thành bộ dáng chúa cứu thế, chắp tay trước ngực nói.

Hắn buồn cười nhìn nàng bộ dáng nghiêm chỉnh, tiện tay lại mở ra một phong thư nữa.

“ Gửi Tuyết Nhi. Biết rõ rang ngươi đã mù quáng bị ác nhân lừa gạt, nhưng ta là còn yêu ngươi rất nhiều, ta biết ngươi nhất định là bất đắc dĩ, mới miễn cưỡng cùng hắn ở chung một chỗ. Mỗi khi nhìn thấy thân ảnh các ngươi đi qua, lòng của ta liền đau đớn vô cùng, giống như bị kim đâm vậy.”

Hắn đọc đến đây, không nhịn được mà cười to thành tiếng.

“ Hắc! Người này thật biết cách ví von! Đau đến giống như bị đám? Vậy cũng nói được, thật làm khó hắn, Haha!”

“ Thiên.” Nàng có chút quẫn bách kếu tên hắn, hi vọng hắn không đọc tiếp.

Nhưng mà Quân Thánh Thiên làm sao có thể bỏ qua những phong thư làm cho hắn cười to như vậy chứ, chuyện cười ở bách khoa toàn thư còn kém xa.

“ Ta là cứ thế yêu ngươi, mỗi ngày ba bữa cơm trước khi ăn, sau khi ăn xong, đều muốn nhìn ảnh của ngươi, nếu không nhìn, ăn sẽ không ngon, tiêu hóa cũng khó khăn. Mỗi đêm trước khi học bài ta cũng xem ảnh của ngươi nếu không giống như mất đi ánh đèn chiếu sáng để học bài.

Thượng Đế nói nữ nhân là từ một nhánh xương sườn của nam nhân làm thành, ta có cảm giác ngươi chính là xương sườn của ta. Tuyết Nhi, ngươi hãy làm xương sườn của ta đi! Nếu như ngươi không đáp ứng, vậy ta không bằng chết đi cho xong.

“ Tan học ngươi nhớ đến gặp ta, nếu không phải tới công viên gặp ta, ta chờ ngươi! Chờ ta nghĩ đến chết như thế nào là đẹp nhất, không đau nhất thì sẽ dùng bồ câu đưa tin thông báo cho ngươi. Yêu ngươi!”

“ Anh ta… có nghĩ ra không nhỉ?” An Tuyết Nhi khuôn mặt tràn đầy thần sắc lo lắng.

“ Em yên tâm đi! Hắn nói, hắn rất sợ đau đớn, sẽ không có dũng khí tự sát đâu!” Quân Thánh Thiên lành lạnh nói.

“ Nhưng là…..”

“ Không nhưng là gì hết, hắn nếu thật như muốn chết, không phải hắn nói sẽ thông báo cho ngươi hay sao? Chờ nhận được bồ câu đưa tin thì hãy lo lắng đi! Chớ ảnh hưởng đến việc ăn cơm của chúng ta, phải rồi, hôm nay chúng ta ăn gì?”

“ Mẹ nói chúng ta hôm nay đi ra ngoài chơi nên không thể đi ngủ sớm được, cho nên đặc biết chuẩn bị cho chúng ta….” An Tuyết Nhi giống như cô vợ nhỏ xoay người, bận rộn mở hộp đồ ăn chuẩn bị bữa trưa cho bọn họ. Vừa nói, miệng vừa lầm bẩm công hiệu của bữa trưa hôm nay. Quân Thánh Thiên xoay người, đem những phong thư kia ném vào thùng rác, sạch sẽ không một dấu vết. Sau đó hắn chắp tay sau ót, dựa lưng vào thân cây đại thụ, bộ dạng thích thú nhìn An Tuyết Nhi đang loay hoay.

Đột nhiên cảm thấy có cảm giác hạnh phúc, tràn đầy trái tim của hắn. A —- tiểu nữ nhân của hắn thật khả ái nha.

Sáu giờ năm mươi phút, Quân Thánh Thiên đã có mặt trước cửa An gia, hắn đi tới nhấn chuông, chỉ một lát sau, một nữ giữ giúp việc nhà ra mở cửa mời hắn đi vào bên trong.

Loading...

Quân Thánh Thiên lễ phép đi đến phòng ăn cả An gia, hướng người An gia chào hỏi, nói chuyện một lát, rồi mới vào phòng khách chờ An Tuyết Nhi.

“Đinh …đang… đinh đang…” Tiếng chuông lớn vang từ phòng khách hào hoa.

An Tuyết Nhi từ trên lầu vội vã chạy xuống, chiếc quần phủ màu bạc theo từng cử động của nàng mà phiêu phù giữa không trung tạo thành những gợn sóng lớn, làm lộ ra bắp chân trắng noãn thon dài của nàng, làm cho Quân Thánh Thiên không kìm lòng được mà nuốt từng ngụm nước bọt.

“ Tuyết Nhi, em đẹp quá.” Hắn ưu nhã nâng tay nàng lên hôn xuống.

“ Cám ơn anh!” An Tuyết Nhi ngượng ngùng trả lời, từ trong mắt hắn nhìn thấy sự tán thưởng.

“ Chúng ta đi thôi!”

“ Vâng”

“Ừ!”

Bọn họ trước hướng mọi người chào rồi mới đi ra cửa rời đi.

Quân Thánh Thiên vội vã đưa nàng đến xe thể thao của hắn, lại thay nàng mở cửa xe, đợi nàng ngồi vào xong, hắn mới nhanh chóng đi tới bên kia ngồi vào ghế lái.

Vừa vào trong xe, hắn cũng không có lập tức khởi động, mà ngược lại đưa thay sang thay nàng thắt giây an toàn, xong rồi, bàn tay hắn dừng ở trên đùi nàng.

“ Tuyết Nhi, em thật đẹp.” Hắn mê muội nhìn nàng, một tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, một tay chậm rãi cách một lớp vải quần vuốt ve đầu gối cùng bắp đùi của nàng.

“ Thiên, không phải chúng ta phải đi rồi sao?” An Tuyết Nhi có chút mê loạn ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú, cương nghị trước mắt.

“Ừ! Chờ một chút, trước để anh làm chút chuyện đã chứ.” Hắn tiến lại gần, đem nàng ôm vào trong ngực.

An Tuyết Nhi nghĩ hắn muốn hôn nàng, nàng cũng rất mong chờ điều đó, nàng nâng mặt lên, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, mắt nhắm lại, bộ dạng rất mê người. Ai biết Quân Thánh Thiên không có ý định hôn nàng, ngược lại đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng áp sát vào bả vai hắn, rồi đưa tay lên tháo chiếc kẹp uốn tóc phía sau nàng.

“ Tuyết Nhi, em quên tháo cái này ra này.” Hắn nén cười, lấy tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên.

“ A!” Vừa nhìn thấy nó, nàng mắc cỡ hận không có lỗ nào dưới đất mà chui xuống, nàng thế nhưng lại phá hỏng thời khắc đẹp đẽ ấy.

A! Để cho nàng chết đi! Nàng nhanh chóng đem mặt vùi vào lồng ngực của Quân Thánh Thiên, không muốn nhìn thấy ánh mắt tràn ngập ý cười của hắn.

Thì ra hôm nay vì phối hợp với bộ đồ thấp ngực, nên nàng nghe theo mẹ đem một đầu tóc dài đen nhánh biến thành tóc uốn, một bộ dạng quyến rũ, thành thục. Nhưng khi nàng vừa nghe là Quân Thánh Thiên tới,liền hốt hoảng gỡ xuống, không nghĩ tới, lại vộ vàng bỏ quên mất một chiếc.

“Được rồi, Tuyết Nhi, đừng ngượng ngùng nữa, chỉ có anh thấy thui mà!” Quân Thánh Thiên bắt đầu hoài nghi Đinh Mị cùng An Thắng Võ vừa mới lộ nụ cười mờ ám.

Hắn đem chiếc kẹp cuốn vứt về ghế sau, lần nữa đưa tay lên nâng khuôn mặt đỏ ửngcủa nàng.

“ Người ta mất mặt mà!” An Tuyết Nhi đánh nhẹ một cái vào lồng ngực của hắn, nàng mới có cảm giác mình rất đẹp, rất có khí chất. Kết quả lại thành thế này a…

“ Sẽ không! Đây mới là điều anh thích nhất, em tối nay làm anh thật muốn bắt cóc em về nhà.” Hắn yêu thương dùng chop mũi cọ vào mũi của nàng.

“ Có thật không?” Nàng vui vẻ lấy tay ôm chặt eo Quân Thánh Thiên

“ Dĩ nhiên rồi, anh khát nước, Tuyết Nhi.” Hai tay hắn ở trên lưng nàng bắt đầu di động.

“ Vậy phải làm sao bây giờ?” An Tuyết Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn.

“ Anh cần em làm dịu a.” Nói xong, hắn chính xác môi hắn hôn lên miệng nhỏ nhắn hồng diễm kia. Lúc này, đây mới là chuyện hắn muốn làm thật lâu trong buổi tối hôm nay.

Đầu lưỡi trơn trượt vội vàng cùng chiếc lưỡi đinh hương quấn quit, kịch liệt thưởng thức mật ngọt của nàng. Hắn dùng lực đem thân thể hoàn mỹ áp sát vào lồng ngực của mình, cảm nhận bộ phận đầy đặn của nàng đang ma sát lồng ngực hắn, cảm giác thật tốt. Nụ hôn của hắn càng ngày càng cuồng dã, đầu lưỡi cũng hôn khắp mọi ngóc ngách bên trong miệng hưởng thụ hơi thở thơm tho của nàng.

An Tuyết Nhi thở hồng hộc mặc hắn hôn, nụ hôn của hắn như một loại ma pháp nguy hiểm, khiến nàng không kìm lòng được mà run rẩy, nàng muốn nhiều hơn nữa, đầu vú nhạy cảm của nàng đã bắt đầu đau đớn, cứng rắn nho ra, theo phần lưng hắn đang dùng sức vuốt ve, đôi gò bồng cũng tăng lần ma sát lồng ngực của hắn.

“ A.. Thiên……….” Nàng không nhịn được mà yêu kiều lên tiếng.

Quân Thánh Thiên bị thanh âm của nàng làm hắn tỉnh táo lại, cũng ngừng mà tựa vào bả vai mảnh khảnh của nàng, nếu không hắn sẽ không dừng tay được, sợ rằng sẽ khắc chế không được mà ngay tại trong xe muốn nàng.

An Tuyết Nhi nhìn khuôn mặt đầy ý vị phức tạp của hắn, nàng không biết tại sao hắn lại dừng lại. Nàng.. rất thích được hắn hôn a!

“ Chúng ta đi thôi!” Hắn buông nàng ra, khởi động xe, lập tức xe thể thao tựa như viên đạn biến mất trong bóng đêm.

****

“ Ai nha! Như thế nào lại dừng a?” Thanh âm tiếc hận từ trên ban công truyền đến.

Hai thân ảnh một lớn một nhỏ, nằm ở trên ban công, cầm ống nhòm, không vui mà phát tiếng thở dài.

“ Chúng ta đi thôi! Chớ để cha phát hiện.” Đinh Mị cảnh giác nhìn bốn phía.

“ Mẹ, Quân đại ca giống như rất gấp gáp a! Mẹ không sợ tiểu muội bị ăn sao?”

“ Bọn họ mà làm như thế thật, ta còn có thể dạy Tuyết Nhi mấy chiêu ngự phu a!”

“ Thuật ngự phu?” An Thắng Võ nhếch mày

“Đúng vậy! Như vậy Tuyết Nhi mới có thể đem Quân Thánh Thiên ăn gắt gao a.” Đinh Mị nghiến răng nghiến lợi, vừa nói vừa chà xát hai tay.

“ Tựa như mẹ đối với cha sao?” Vừa lúc nhìn thấy thân ảnh của phụ thân ở phía sau, An Thắng Võ xấu xa mở miệng hỏi mẹ hắn.

“ Không sai, không sai, ngươi xem cha ngươi đó, không phải đối với ta nói gì nghe nấy sao? Ta lúc đầu…” Đang muốn nói tới chuyện năm đó, thì nàng nghe thấy thanh âm của trượng phu mình từ phía sau, lập tức vụng về lặng tiếng.

“ Mị nhi, em cùng tiểu Vũ ở chỗ này làm cái gì? Bữa tối còn chưa có ăn xong đâu đấy!” An Học Hiền mang theo vẻ mặt dung túng đi về phía họ.

“ Con với mẹ đang nghiên cứu một chút về các ngôi sao.” An Thắng Võ đầu óc linh động, rất nhanh liền nói ra một cái cớ.

“ Phải không? Vậy hai người nghiên cứu ra cái gì?”

“ Trước mắt còn chưa có kết quả, cha, con xuống lầu ăn cơm trước đây.” An Thắng Võ giảo hoạt, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách, lập tức chạy trốn.

“ Mị nhị, em lại nháo nữa rồi!” An Học Hiền đi tới ban công, ôm lấy chiếc eo thon nhỏ của kiều thê.

“ Người ta đâu có!” Đinh Mị đem tay vòng qua gáy chồng mình, nâng khuôn mặt diễm lệ lên làm nũng.

“ Thật không có?” Nụ hôn của hắn nhẹ nhàng rơi vào trên mặt thê tử, ôm nhu hôn trán của nàng, mũi nàng, gương mặt, cằm của nàng, chính là tránh ra cánh môi đang khẽ nhếch chờ hắn.

“ Thật mà! Người ta chẳng qua là quan tâm Tuyết Nhi, anh đừng giỡn nữa, nhanh lên a!” Nàng chu miệng lên ý bảo trượng phu hôn nàng.

“ Haha…” Thấy kiều thê bộ dáng nóng lòng, hắn cảm giác, ngự thê thuật của hắn mới là cao a!

An Học Hiền đột nhiên cười không nỏi, bởi vì kiều thê của hắn gắp gáp chờ không được mà kéo đầu hắn thấp xuống, lửa nóng hôn lên mội hắn.

Cuối thu bắt đầu vào mùa đông, ban đêm, nhưng bọn họ lại tuyệt không cảm giác lạnh lẽo mà ở ban công âu yếm, vừa vặn một đôi làm người ta đỏ mặt loạn nhịp tim.

“ A………. ưm….” Trong giấc mộng, An Tuyết Nhi hơi nhíu chân mày, không ngừng phát ra âm thanh rên rỉ yêu kiều, hai tay nàng nắm chặt sang đan, ngón chân cũng cong queo, tựa như không chịu nổi cái gì đó.

“ Không cần…..” Nàng không tự chủ mà cong lên thân thể, khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu toát ra mồ hôi, không ngừng run rẩy.

Rất hiện nhiên, nàng đang là nàng đang trong mộng, ở đó, một nam tử xa lạ, kịch liệt cùng nàng triền miên một lần lại một lần, tựa như cùng một dạng với giấc mơ trước đây.

“A!” nàng đột ngột thét lên tiếng chói tai, sau đó cả người giống như hóa thành một làn nước, xụi lơ ở trên giường, nhưng không qua bao lâu, nàng lại bắt đầu rên rỉ.

“A…. Không được….”

Trong mông, một nam nhân ngồi chồm hỗm ở trên giường, một tay cường tráng, cơ bắp, có lực từ phía sau ôm bộ ngực của nàng, phía dưới một cái tay khác lại lướt qua bắp đùi của nàng xoa nắn nơi hai người bọn họ giao hợp.

An Tuyết Nhi đưa lưng về phía sau, mông nhỏ cơ hồ là vô lực ngồi ở trên đùi hắn, thân thể không ngừng theo hắn nhấp nho lên xuống đung đưa.

Hai tay nàng nắm thật chặt tay đang để dưới ngực nàng của hắn, lại cảm giác ai dịch đang từ từ chảy xuống, thấm ướt bộ vị và bắp đùi của hắn.

Hắn như thế dùng lục, giống như đã quá lâu rồi không có phát tiết, không thể chờ đợi mà cưỡng bách nàng cùng hắn hoan ái.

An Tuyết Nhi mê loạn mà cảm thụ hắn ở trong cơ thể nàng nhanh chóng ra vào, mỗi một lần rút ra rồi lại đâm vào, cũng mang đến cho nàng cảm giác tê dại. Hạ thân nam tử tựa hồ vẫn chưa lên được đỉnh, khổng lồ kiên đĩnh vô tình ở giữa khe mông nàng ra vào, vào ra, hoàn toàn hưởng nụ hoa kính ấm áp đang co rút mang đến cho hắn khoái cảm mất hồn.

Không ngừng chạy nước rút để cho nàng toàn thân đạt khoái cảm tới tột cùng, cũng nhanh chóng đưa mê mị.

“ Tôi….tôi không ……chịu …..được…… nữa….” Bị hắn mạnh mẽ va chạm, An Tuyết Nhi căn bản không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

“ Em có thể!” Giọng nam bá đạo trầm thấp khêu gợi truyền đến.

Hắn nhanh hớn, hai cánh tay cùng lực ôm lấy thân thể mềm mại di động, phối hợp cuồng bạo.

Rốt cuộc, ở thời điểm cuối cùng dùng sức, hắn đem mầm mống nóng ấm toàn bộ bắn sâu vào hoa kính.

An Tuyết Nhi thân thể đã sớm mềm nhũn, nếu không có cánh tay của hắn chống đỡ, có lẽ nàng đã trượt xuống giường rồi.

Đang ở thời điểm nàng ngã vào mộng đẹp, hắn lại lần nữa dùng lực, vạch hai đầu gối của nàng ra, thẳng tiến vào trong cơ thể nàng.

“ A! Anh….” Nàng không chịu nổi mà hét lên. Hắn sao lại tới nữa a?

“ Em tối nay đừng nghĩ ngủ!” Nam nhân bá đạo tiếp tục triển khai luật động, bộ phận to lớn vững vàng đầy kín hạ thể của nàng, dã man xâm nhập tiểu kiều của nàng.

An Tuyết Nhi không cách nào phản kháng, đành mở hai chân, mặc cho hắn không chút kiêng kị xâm nhập chỗ kín.

Hắn mồ hôi nhanh chóng thoát ra ngoài, rơi vào thân thể trắng nõn của nàng, ở dưới ánh trăng chiếu xuống lóe ra.

An Tuyết Nhi đột nhiên muốn nhìn rõ bộ dáng của hắn, nàng vuôn tay muốn chạm vào mặt của hắn, nhưng mà hai tay lại vô lực đưa đến một nửa lại trở về giường.

“ Tôi muốn nhìn thấy anh.” Nàng nũng nịu yêu cầu.

Hắn khẽ cúi thấp người, nhưng dưới ánh trăng khuôn mặt hắn là một mảnh âm u, nàng không thấy rõ bộ dáng của hắn.

Nàng muốn lần nữa đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt của hắn, nhưng hắn đột nhiên lại tăng nhanh tốc độ để chạy nước rút, nóng bỏng to lớn hung hăng xâm nhập hoa kinh nho nhỏ vừa nhanh chóng rút ra, một lần lại một lần đem khoái cảm dâng trào.

“ A………….” An Tuyết Nhi tay nhỏ bé kéo lấy cái chăn, thân thể không chịu nổi.

Nam tử thật nhanh duỗi người lên thân thể mềm mại phía dưới, đột nhiên hắn một tay nâng lên phần lưng của nàng để cho hai thân thể của bọn họ dán chặt vào với nhau, mê muội mà hưởng thụ tư vị phong nhũ ma sát cơ ngực của hắn, đầu vú của hai người nhô ra va chạm lẫn nhau.

Hắn lần cuối cùng chạy nước rút, gia tăng luật động, mỗi lần đều thẳng tiến vào chỗ sâu nhất.

An Tuyết Nhi hoa kính kịch liệt co rút, hai tay nắm thật chặt ga giường, ngón chân không chịu nổi mà cong lên, toàn thân bắt đầu co rút, ngay sau đó nàng cũng không chịu được nữa mà hét lên một tiếng rồi bất tỉnh.

Đè ở trên người nàng, nam tử kia cũng không để ý tới nàng đã sớm bất tỉnh, hắn vẫn tiếp tục thô bạo ra vào , giống như là hướng về một búp bê thổi khí, ở mấy lần mạnh mẽ chạy nước rút, rốt cuộc ở chỗ hoa kính sâu nhất, run rẩy mà phun ra kích tình mầm mống.

“A………..” Hắn thở dài một hơi thỏa mãn, ngay sao đó nằm gục ở trên người An Tuyết Nhi.


Trước Sau
Loading...