Hợp Đồng Hôn Nhân – Cô Dâu 14 Tuổi

Hợp Đồng Hôn Nhân – Chương 11


Trước Sau

Chương 11

Loading...

Tôi chạy vào trong phòng , thở dốc , nhiệt độ cơ thể cũng vì thế mà tăng lên , trống ngực bây giờ vẫn còn đập dữ dội . Đúng là ở bên ác ma có khác , tâm hồn tôi bỗng chốc bị vấy bẩn , nghĩ đến nụ hôn vừa nãy , tôi lại thấy đỏ mặt . Tôi hận mình tại sao lúc đó thấy hắn cúi đến gần như vậy lại không đẩy ra mà mặc hắn làm càn , bây giờ dù có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi .
[ Trong khi đó , anh đang hí ha hí hửng ở trong phòng vì ăn được đậu hũ của cô , lại còn nghe cô nói đó là nụ hôn đầu đời thì càng vui hơn . Anh không ngờ cô lại trong sáng đến mức 14 tuổi mà vẫn chưa mất nụ hôn đầu đời * ai như anh chứ ? ng` ta trong sáng nvậy * , chứ ở cái tuổi này anh chắc đã hôn qua vô số cô gái , còn không biết nụ hôn đầu của mình trao cho ai nữa là … ]
Sáng hôm sau , tuy không muốn trở thành người nổi tiếng trong toàn trường nhưng không tránh được . Vì dù cho tôi có cố gắng không muốn Kỳ đưa đi nhưng tôi lại bị hắn vác lên xe khi chưa kịp chuẩn bị . Kết quả là tôi bị mấy cái ánh mắt như tia la-ze chiếu lên người trong suốt buổi học và những câu hỏi phỏng vẫn rất chi là dzô dzuyên khiến tôi rất khó chịu , họ lại còn suy đoán lung tung về quan hệ của tôi với Kỳ . Bảo Châu và Thanh Trúc bỗng nhiên chạy đến hỏi tôi :
– Sao hôm qua mày biến mất không chút lí do vậy ? Bọn tao đến nhà tìm mày bố mẹ mày nói mày đi xem mắt rồi ! _ Tôi nhớ lại chuyên hôm qua khiến tôi đỏ cả mặt nhưng nó nhanh chóng được tôi giấu đi , tôi nói như không có chuyện gì xảy ra
– Tao bị bắt cóc … _ Chưa nghe tôi nói hết câu , hai nhỏ đã nhảy vào khám xét người tôi khiến tôi nhột chết đi được . Ra sức cùng nhau hỏi – Mày có sao không ? Sao bị bắt cóc ? Bọn chúng có làm gì mày không ? Sao mày thoát được ? bla…bla…
– STOP ! _ Tôi bực mình hét lên ngăn cản hai cái loa phóng thanh không ngừng lải nhải của hai nhỏ bạn . Tôi quát tiếp :
– Chúng mày nghe tao nói hết đã được không ? Chưa chi đã sồn sồn lên rồi ! Tao nói tao bị bắt cóc bởi thằng cha ” Chồng tương lai ” khốn kiếp đó ! Mà tao bị hắn bắt thì dĩ nhiên là thoát được rồi ! _ Hét đến khàn cả cổ , rồi lao vào hai nhỏ , lên giọng đáng thương , ấm ức nói – Mày ơi tao bị đầu độc ! Huhu …
– Đầu độc ??? Thế mày đã đến bác sĩ chưa ? Có nặng không ? Ai dám đầu độc mày , nói cho tao biết , tao sẽ trả thù cho _ Thanh Trúc đứng lên nghĩa hiệp
– Còn nữa , nói mày cần bao nhiêu tiền để khi nào xuống dưới đó tao đốt tiền vàng cho ! _ Bảo Châu bồi thêm câu làm tôi tức nghẹn
– Mày đang trù tao chết sớm có phải không ? _ Tôi sắn tay áo cho chuẩn bị cho hai kẻ không biết sống chết một trận .
– Em sai rồi , chị tha cho em ! _ Bọn họ sợ hãi lùi lại phía sau , nói với giọng ngọt như mía lùi rồi bỗng nghiêm túc – Kể đi ! Việc là sao ?
– Tao bị hắn đầu độc tâm hồn . Huhu … _ Tôi tiếp tục kể lể với giọng đáng thương – Hôm qua … hôm qua hắn … hắn … đã … đã … huhu … tao không muốn sống nữa …
– Sao ? Hắn làm gì mày ? _ Bảo Châu dỗ dành tôi , tôi lại tiếp – Hắn cướp đi nụ hôn đầu đời của tao rồi ! Huhu … * Ặc ! Có mỗi nụ hôn thui mờ , có cần phải khóc lóc kể lể kinh khủng thế hay ko ? Chị thiệt là … đáng iu … ! *
– Hả ? … Hahaha … _ Bảo Châu và Thanh Trúc bỗng nhiên cười to làm tôi tức sùi bọt mép , giận dỗi quay đi , nói – Tao bị như thế mà bọn mày còn cười được , không chơi với bọn mày nữa !
– Chị bớt trẻ con hộ em cái ! Chuyện này có gì to tát đâu cô nương , thế mà cứ đòi sống đòi chết . Chẳng qua chỉ là một nụ hôn thôi mà !
– Mày có biết nụ hôn đó quan trọng với tao lắm không ? Tao là dành nụ hôn đó để cho Trần … _ Nhận thấy mình nói mớ , tôi vội sửa – Tao định để cho người tao yêu , thế mà lại bị hắn cướp đi một cách dễ dàng ! Tao hận hắn , tao ghét hắn ! Mong hắn chết sớm đi ! _ Tôi rủa một tràng xong lại thấy hai nhỏ đơ như đang mơ , tôi lay lay người hai nhỏ , hỏi – Bọn mày sao vậy ? Đừng có im lặng như thế chứ ?
– Bọn … bọn tao đi trước ! _ Hai nhỏ cứ nhìn ra đằng sau lưng tôi rồi chuồn mất . Bị bỏ lại như vậy , tôi bực mình hét lên – Nè ! Hai đứa kia ! Quay lại đây , đừng bỏ rơi tao thế chứ ! Tao hận chúng mày !
Đang định quay lại bỏ đi thì bỗng nhiên tôi va phải một người , ngã ra , tôi bực mình chửi càn – Ai vậy ? Không có mắt à ? Đi không biết nhìn đường hay sao ? _ Thấy người kia vẫn đứng im như tượng , tôi ngẩng đầu lên , định quát cho kẻ không biết sống chết một lần nữa thì bỗng nhiên há hốc mồm , ngạc nhiên tột độ .
( Xong chap 11 )


Trước Sau
Loading...