Con Đường Sủng Thê

Con Đường Sủng Thê-Chương 148


Trước Sau

Con Đường Sủng Thê


Chương 148: Chương 122.2

Trong hai tháng Lâm Hiền được Hoàng Thượng phá lệ đề bạt, từ thứ cát sĩ thăng nhiệm Hàn Lâm viện hầu giảng, chánh lục phẩm.

Quách Tử Kính bước nhanh đi ra ngoài.

Ra cửa, liền thấy Lâm Trúc từ trên xe ngựa nhảy xuống tới, hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Trúc cười với hắn: “Quách đại ca.”

Áo thêu hoa ngọc lan màu tím nhạt, váy dài màu trắng tươi cười đứng trong nắng xuân, lúm đồng tiền tươi như hoa khiến cho người ta nhìn không rời mắt.

Quách Tử Kính có một lát hoảng thần.

So với năm trước, Lâm Trúc cao hơn, dáng người càng thướt tha yểu điệu, mặt mày cũng càng linh động. Nếu như nói khi đó Lâm Trúc đứng ở trước mặt trưởng tỷ chỉ là phụ trợ, giờ 15 tuổi, nàng cũng không thua kém gì so với trưởng tỷ và mẫu thân của mình, ngược lại ánh mắt trong sáng linh động, càng làm cho nàng thêm động lòng người.

Ít nhất đối với Quách Tử Kính, Lâm Trúc còn đẹp mắt hơn đệ muội, bởi vì hắn chưa từng có sững sờ khi nhìn đệ muội.

Mặc dù Quách Tử Kính nhanh chóng thu hồi lại sự kinh ngạc trong ánh mắt, đối với Lâm Trúc vẫn luôn nhạy cảm, nàng vẫn có thể cảm nhận được, nghĩ tới bản thân mình đã hơn hai lần mất mặt trước Quách Tử Kính, bây giờ nam nhân này bị sự xinh đẹp của nàng làm cho sững sờ, Lâm Trúc có một chút đắc ý nhỏ, cuối cùng liếc mắt nhìn Quách Tử Kính, xoay người đi đỡ mẫu thân.

Khóe miệng cô nương gia cong lên, tuy sự đắc ý trong đáy mắt không rõ nhưng Quách Tử Kính là người như thế nào chứ, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Quách Tử Kính có chút muốn cười, hắn chỉ là nhìn nàng lâu hơn chút, tiểu cô nương đắc ý cái gì? Hắn lớn hơn nàng chín tuổi, chẳng lẽ nàng cho rằng hắn nhìn nàng lâu thì sẽ có tâm tư kia sao?

Không muốn chọc tiểu cô nương hiểu lầm, khi nói chuyện với Liễu thị thì hắn tự nói với chính mình là không được nhìn Lâm Trúc.

Loading...

Nhưng mà khi hắn phát hiện Lâm Trúc cũng thủy chung không nhìn hắn, mà chỉ một lòng hưng phấn nhìn quanh bên trong, tựa hồ muốn nhanh chóng nhìn thấy muội muội thì Quách Tử Kính lại cảm thấy trên người có nơi nào đó không được tự nhiên. Lâm Trúc không nhìn hoặc làm như không thấy, càng khiến cho việc hắn muốn chứng minh cho nàng biết là hắn không có ý niệm gì với nàng là điều thừa.

Hắn nhìn nàng, Lâm Trúc đắc ý, nhưng nàng cũng không có để ý trong lòng hắn có suy nghĩ gì hay không.

Nhìn theo Lâm Trúc kéo cánh tay mẫu thân đi về phía nội điện, thủy chung chưa từng quay đầu, trong lòng Quách Tử Kính giống như bị ai đó nắm một cái.

Hắn muốn nói cho nàng biết không nên suy nghĩ nhiều, không có gì để đắc ý, nhưng Lâm Trúc rõ ràng đã nhận định, nàng không thèm để ý như nàng là một tướng quân thắng trận mà hắn chỉ là một tiểu tốt thua trận, nàng không hề có hứng thú với việc tìm hiểu trong lòng tên bại binh đó rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Quách Tử Kính chưa từng bị người coi thường như thế.

Lúc bóng hình Lâm Trúc hoàn toàn biến mất thì Quách Tử Kính đột nhiên ý thức được một vấn đề.

Lúc trước ở cửa hàng điêu khắc gỗ, Lâm Trúc mới gặp Thụy vương, Thụy vương cười một cái với nàng, Lâm Trúc liền đỏ mặt, mối tình đầu của thiếu nữ.

Còn hắn thì


Trước Sau
Loading...