Cô Nhóc Đại Ca

Cô Nhóc Đại Ca-Chương 7


Trước Sau

Cô Nhóc Đại Ca


Tác giả: Jun


Chương 7

– Xin cô chủ đi về phòng ngay lập tức_ Tên vệ sĩ đó yêu cầu nó

– Này, tránh ra cho ta đi, không thì đừng trách_ Nó nói rồi tung chân tính đá vào bụng hắn nhưng tên đó nhanh nhẹn tóm lấy cổ chân nó, xoay ngược lại.

– Gruuu, tức quá, chân bị khóa rồi, thôi kệ ko có chân thì xài tay_ NÓ nghĩ rồi đưa tay lên tính tấn vào cổ tên vệ sĩ. Hắn hất chân nó ra làm nó mất đà, túm lấy tay, bẻ vòng lại. Tay tên đó cứng ngắc, nó giãy giụa cách mấy cũng không ra được

– Ức chế quá, 5 năm học Judo rồi thất bại thảm hại thế sao_ NÓ khóc ròng trong bụng

Trong phòng:

– AAAAAAAAAAAA_ NÓ hét lên ỏm tỏi vì bị nhốt, đã tìm mọi cách mà không có cách nào ra ngoài được. Định trèo cửa sổ thì ở sẵn phía bên dưới đã có người. Sử dụng chiêu “ mĩ nhân kế” cũng vô ích.

Đang chán nản vò đầu bứt tay thì điện thoại của nó lại đổ chuông

– Alo_Nó bắt máy bằng cái giọng bất cần đời nhất

– Chị, chị ra ngoài lẹ đi_ Con bé nói gấp gáp

– Đang bị ông già nhốt, em bình tĩnh để chị tìm cách ra đã

Nó đang nói chuyện điện thoại thì có 1 cô hầu phòng đẩy cửa vào:

– Thưa cô chủ, cho phép tôi dọn phòng để lát nữa gia sư đến dạy cô chủ

MỘt cái bóng đèn 220v được bật trên đầu, nó mỉm cười nói lai với Sheng Thảo:

– Chị sẽ ra ngay bây giờ đây

6p.m:

Nó lái chiếc xe phân khối Ducati đến bãi đất trống đằng sau trường học. Mọi người ai cũng biết đó là địa bàn của tụi nó. Nếu không phải người trong hội mà lớ ngớ vào đó là húp cháo quanh năm

– Chị, cuối cùng chị cũng đến

– Ờ, phải khó khăn lắm mới thoát được em ạ_ Nó ngán ngẩm lắc đầu. Con bé nhìn chằm chằm vào nó:

– Chị đang mặc đồ hầu phòng à?

– Ờ, có vậy mới thoát được_ Nó thở dài hồi tưởng lại chuyện đấy

Lúc nãy:

– Thưa cô chủ, cho phép tôi dọn phòng để lát nữa gia sư đến dạy cô chủ

– Được thôi, chỗ ở phía này bẩn lắm, chị ra lau đi_ Nó chỉ bừa một chỗ, kêu cô ta ra đó

– Đâu ạ cô chủ, em không thấy_ Cô ta đang thắc mắc không để í tới nó. “ Bốp”, nó tấn 1 nhát vào gáy cô hầu làm cô ta ngất xỉu

– Chị ui, em sorry chị nhìu nhưng còn tương lại đang chờ phía trước nên em phải làm vậy_ Nó nói bằng cái giọng thành khẩn nhất có thể ( con này vui tính nhẩy, đánh người ta ngất mới xin lỗi, có ai nghe được đâu)

Nhanh chóng lấy bộ đồ hầu mặc, nó lấy bộ tóc giả đội lên và trùm mũ xuống. Xong xuôi rồi bước ra ngoài

Loading...

– Ơ, dáng con nhỏ này nhìn giống cô chủ quá_ Một tên vệ sĩ đứng trước cửa phòng nói, nó lạnh xương sống nhưng vẫn bước tiếp. Hix, cầu mong mọi chuyện đừng bại lộ

– Mày bị lậm à, con nhỏ này mà là cô chủ cái nỗi

gì?_Tên thứ hai đập đầu tên thứ nhất. Nó thở phào nhẹ nhõm và đi luôn

Hiện tại:

Hồi tưởng xong cái quá khứ vừa nãy, nó khẽ rùng mình rồi quay sang hỏi:

– Sao, cái người thuê con bé trường Newton đánh chị là ai?

– Dạ, theo như thông tin bọn em lấy được từ con nhỏ dó thì đàn em của Nguyệt Nga đến trường đó từ tuần trước đưa tiền cho bọn nó rồi nhờ xử chị ( ai xử ai à)

– Ra là mụ Nguyệt Nga, chơi trò bẩn nhờ người khác đánh giùm để mình không bị dính líu gì hết_ Nó siết chặt nắm đấm, nghiến răng kèn kẹt

– Em đã gọi người sẵn rồi, chị muốn đi gặp Nguyệt Nga ngay bây giờ chứ. Theo như em biết thì cô ta đang ở bar CLASSIC

– Đi bây giờ luôn nhưng để chị thay đồ đã không lẽ mặc vậy mà đến đó

6.30 pm:

Nó mặc chiếc áo thun bó khoác ngoài bằng áo khoác da có phụ kiện đinh tán, quần legging đen và đôi bốt cổ thấp cũng có phụ kiện đinh tán luôn. Trang điểm nhẹ với mắt khói xám và môi phớt hồng. Trông nó thực sự nổi bật và xinh đẹp. Đẩy cửa quán bar rồi bước vô, nó cố gắng tìm Nguyệt Nga trong đám người đông đúc này.

“ Bốp” nó va vào người 1 ai đó, rượu đổ ra, vấy vào áo, mùi Champe nồng nặc. Nó khó chịu đẩy tên đó ra, lấy khăn tay lau người.

– Wow, cô dễ thương quá, thế nào, làm bạn gái của tôi tối nay nhé_ Tên đó quàng vai nó, cười đểu

Nó đạp vào đầu gối làm cho tên đó mất đà loạng choạng lùi về phiá sau tóm lấy cổ áo và cho 1 chiêu vật về phía trước. Hắn nằm bẹp dưới sàn, nhúc nhích gượng dậy. Nó đạp vào cổ tay tên đó, nhếch mép:

– Cái áo khoác của tôi 200 đô đó, anh lệu hồn, tôi không tha cho ai đâu_ Nói rồi nó cất bước đi tiếp, không thèm đoái hoài tới tên đấy. Một người chạy tới đỡ tên đó dậy. Là hắn:

– Mày có sao không, làm gì mà nằm ở đây vậy?

– Có một con nhỏ vật tao nằm bẹp xuống luôn chứ tao đâu có muốn, con gái mà khỏe dữ. Ai da, hình như tao bị trật khớp tay rồi

– Ai mà vật được mày nhỉ? Mày tả sơ qua con nhỏ đó được không?

– Trời tối lắm tao nhìn không rõ, hình như cô ta nhuộm tóc hightlight, thế vật là của võ Judo

– Hừm_ Hắn nghĩ ngợi, có khi nào là bà chị Jan ko? Chỉ có cô ta mới dám đánh người mọi lúc mọi nơi.

Về phần nó:

– Không biết mụ ấy đang ở đâu nhỉ?_ Nó loay hoay tìm kiếm_ A, thấy rồi

Cô ả tóc xõa dài, uốn nhẹ, mặc bộ váy xanh ngọc hở lưng, vô cùng sexy ngồi bên cạnh 1 tên công tử tóc màu bạch kim, dáng ngồi bát cần, châm điếu thuốc hút phì phèo như thằng nghiện. Nó mỉm cười bước đến chỗ đó, cất giọng:

– Nguyệt Nga, chào cô. Đến lúc cô phải trả nợ cho tôi rồi đó.


Trước Sau
Loading...