Bỏ Ta Còn Ai

Bỏ Ta Còn Ai-Chương 102


Trước

Bỏ Ta Còn Ai


Chương 102: Chương 102

Dọc theo đường đi, hai người im lặng không nói gì, đi đến tận phòng ngủ, Đinh phu nhân mới đột nhiên mở miệng: “Tiểu Đang, cám ơn con.”

Minh Đang ngây ngẩn cả người, nói: “Cám ơn ta cái gì?” Nàng vẫn chưa làm gì mà

(Bởi vì Minh Đang chưa nhận mẹ nên ta vẫn để xưng hô là là “ta” nha với lại trong bản tiếng trung, tác giả vẫn chưa để MĐ gọi Đinh phu nhân là mẹ mà dùng kính ngữ nhé).

Tâm tình Đinh phu nhân rất kích động, hốc mắt đều đỏ, nói: “Cám ơn con có thể thông cảm cho tình cảnh của ta, ta. . . . . .” Không ngờ đứa nhỏ này thiện lương như vậy, một câu trách cứ cũng không nói, dễ dàng đón nhận tất cả như vậy.

Lúc trước bà còn vô cùng lo lắng Minh Đang sẽ vì chuyện đó mà giận dữ, tình cảm giữa hai mẹ con đã không sâu lại càng lạnh nhạt. Hôm nay xem ra là bà đã quá lo lắng.

Ngược lại bà cảm thấy thiếu đứa nhỏ này rất nhiều, rất muốn đền bù một phần, nhưng lại phát hiện hình như cái gì cũng làm không được, cái gì Minh Đang cũng không thiếu.

Minh Đang ngăn lại không để cho bà nói tiếp, ngập ngừng nói: “Người kia cũng không tệ lắm. . . . . . Người sống tốt là được rồi.”

Làm người không thể quá ích kỷ, luôn muốn có được tất cả tất cả. Mẫu thân cũng có cuộc sống của mình, không thể vì nàng mà sống. Có một người như vậy để ý bà ấy như vậy, có thể cùng với bà ấy từ từ già đi, cũng coi như là một chuyện tốt. Quên đi những tổn thương, đau xót, sống một cuộc sống vui vẻ.

Đinh phu nhân kích động nước mắt rớt xuống: “Tiểu Đang, nghe con nói như vậy, mẫu thân thật sự rất vui mừng.”

Nhìn bộ dạng nước mắt lưng tròng của mẫu thân, tay chân Minh Đang luống cuống, không biết phải làm thế nào. Nàng chưa từng ở chung với mẫu thân, cảm giác rất kỳ quái. Vắt óc suy nghĩ, một lúc sau mới nặn ra một câu: “Đừng khóc, chuyện không vui hãy để nó đi qua đi.”

Nàng rất muốn thân cận với mẫu thân của mình, tuy nhiên lại không biết thân cận thế nào? Hai người xa cách đã quá lâu.

Đinh phu nhân lau nước mắt, cố gắng nở nụ cười, nói: “Ừ, nghe lời Tiểu Đang của chúng ta.” Kéo tay của nàng, Minh Đang cứng đờ muốn rút về, nhưng cuối cùng vẫn khoong làm gì.

Đinh phu nhân từ từ hỏi về cuộc sống của nàng ở Từ gia, Minh Đang cố gắng chọn chút chuyện vui nói, nghĩ muốn nói nhưng lại nhận ra không có gì để nói, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Minh Đang nghĩ tới một chuyện, kêu lên sợ hãi: “Đúng rồi, ta đã quên báo cho Lan di rồi, còn chỗ của mẫu thân. . . . . .”

Không biết tại sao, mấy ngày nay nàng luôn quên trước quên sau, Vân Lam cũng không muốn để cho nàng suy nghĩ nhiều, liền giao rất nhiều chuyện cho Bình An đi xử lý, cái gì nàng cũng không trông nom không muốn.

Nhưnghình như Bích Liên sắp lâm bồn rồi, đầu óc của Bình An luôn có chút ngẩn ngơ, thật may chuyện trong phủ còn có quản gia giúp đỡ, chuyện trong nội viện còn có Hồng Thược tương trợ, coi như tạm ổn không có khó khăn gì.

Chỉ là tại sao Dịch Phàm còn chưa tới đón Hồng Thược trở về? Không phải mọi chuyện đều đã kết thúc sao?

Đinh phu nhân mở to hai mắt mê hoặc không thôi: “Mẹ?”

Minh đang cười cười giải thích mà nói: “La phu nhân, là mẫu thân của Đình Hiên ca ca, bà ấy nhận ta làm nghĩa nữ.” Kể lại chuyện cũ cho mẫu thân nghe, giọng điệu đối với La phu nhân rất là thân mật.

Trong lòng Đinh phu nhân có chút chua, Tiểu Đang còn chưa gọi bà một tiếng mẫu thân đâu. Chẳng có biện pháp nào cả, những năm này bà đều không có ở bên cạnh nàng, đều là La phu nhân bảo vệ nữ nhi, bà ấy có thể được Minh Đang đối xử thật lòng, cũng rất bình thường.

Loading...

Hồng Thược đưa lên điểm tâm, nước trà, đứng ở một bên hầu hạ, lỗ tai đứng lên nghe chăm chú.

Minh Đang nhìn nàng một cái, thầm nghĩ: có nên mời Dịch Phàm tới đây nói chuyện, dù sao cũng phải xử lý xong chuyện này. Kéo dài cũng không phải là biện pháp.

“Không ngờ mấy năm nay lại là bà ấy chăm sóc con, ta sẽ đặc biệt đến cám ơn.” Trong lòng Đinh phu nhân cảm kích, ban đầu nàng phó thác không lầm người, La tỷ tỷ là một người rất trung thực.”Chỉ là không ngờ con và đứa bé Đình Hiên kia không có duyên phận, nhưng mà như vậy cũng tốt, Phúc vương gia rất thương con, mỗi người đều có duyên phận của mình.”

Trải qua rất nhiều truyện trong đời, bà đã sớm nghĩ thông suốt. Chuyện nhân duyên phải xem ý trời , nửa điểm cũng không cưỡng cầu được. Quan trọng nhất là cuộc sống hiện tại của nữ nhi rất hạnh phúc, những thứ khác cũng không quan trọng.

Minh Đang không muốn nhắc tới chuyện của Từ gia, nhưng nói đến La phu nhân thương yêu cùng che chở trăm bề, ngược lại có thể nói nửa ngày. Đinh phu nhân nghe rất cảm động, lập tức liền quyết định ngày mai phải đi La phủ, trịnh trọng cảm tạ.

“Người và bà ấy tỷ muội như thế nào vậy?” Đối với điểm này Minh Đang vẫn rất hiếu kì , nhưng chưa từng hỏi ra.

Dù sao bối cảnh của hai người này cách nhau rất xa, La phu nhân xuất thân thế gia, mà Đinh phu nhân xuất thân bách tính tầm thường.

Trên mặt Đinh phu nhân hiện lên nụ cười hoài niệm, kể lại đoạn chuyện cũ năm đó. Vốn là giao tình của hai nhà rất hời hợt, Từ gia cũng không với tới danh môn thế gia như La gia, Từ Đạt lúc ấy cũng chỉ là một viên quan nhỏ.

Nhưng tình cờ trong một lần tụ hội, Đinh phu nhân phát hiện La phu nhân trúng độc không nhẹ, loại độc này sẽ không trí mạng nhưng sẽ khiến cho người bệnh cả đời không thể có con. Đều là nữ nhân, Đinh phu nhân biết rõ loại khổ sở này, lòng trắc ẩn nhất thời nổi lên, ra tay giúp bà ấy giải độc. Nhờ đó mới có đoạn kỳ duyên này, dĩ nhiên trong đó còn trải qua rất nhiều sóng gió, hai người vẫn luôn trợ giúp lẫn nhau.

Minh Đang nghe xong, giờ mới hiểu được tại sao La phu nhân lại chăm sóc nàng như vậy, tại sao lại chán ghét người Từ gia như vậy? Hoá ra là như vậy .

Vân Lam mời bọn họ ở lại vương phủ, nhưng lại bị khéo léo từ chối. Đinh phu nhân cũng theo trượng phu cùng đi đến dịch quán dành riêng cho người ngoại quốc .

Minh Đang cũng không giữ lại, an bài như thế thỏa đáng hơn. Mẫu thân nàng cũng đồng ý mỗi ngày cũng sẽ sang đây thăm nàng.

Nhìn bóng lưng của đoàn người dần dần mất hẳn dưới trời chiều, Vân Lam ôm lấy thê tử, cúi đầu hỏi: “Mất mát sao?”

“Có một chút.” Tầm mắt của Minh Đang vẫn nhìn phương xa, “Chỉ là so với trước kia, ta đã rất thỏa mãn rồi.”

So với việc mẫu nữ ngăn cách mỗi người một phương, không biết sống chết thế nào, thì hôm nay tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Biết đủ mới có thể vui vẻ, coi như không sống cùng nhau, thì cũng có quan hệ gì đâu!

Vân Lam thở phào nhẹ nhõm, không cần vì ái thê lo lắng, nói “Nghĩ như vậy là được rồi, nàng đã là người lớn, có ta còn có đứa


Trước
Loading...