Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm-Chương 22


Trước Sau

Bộ Bộ Kinh Tâm


Tác giả: Đồng Hoa


Chương 22

Về kinh đã lâu mà trong cung ngoài cung vẫn ngấm ngầm sôi sục, liên tục có các đại thần đứng ra, hoặc chân thành hoặc vờ vịt cầu xin Khang Hy thu hồi thánh mệnh. Khang Hy xem tấu xong, chẳng bao giờ nói một lời, không ai đoán được tâm tư ông ra sao. Tuy không rõ Khang Hy nghĩ gì, nhưng biết chắc đến phút cuối ông lại khôi phục vị trí cho thái tử, Nhược Hi nhìn xuống đám đại thần đang vò đầu bứt tai mà thấy lòng râm ran một cảm giác tự kiêu rất khó tả. Trừ nàng và Lý Đức Toàn, những người hầu cận Khang Hy khác ít nhiều đều lộ vẻ thấp thỏm khó xử. Chẳng biết họ ngấm ngầm theo phe a ca nào, cũng không rõ đã đắc tội hay kết giao với ai. Nhược Hi vì biết kết quả nên ung dung như thường đã đành, nhưng Lý Đức Toàn mới thật sự đáng nể, chỉ có thể nói một câu: cáo già ngàn năm, sớm đã thông tỏ chuyện nhân tình thế thái. Thi thoảng mắt họ gặp nhau, Nhược Hi cảm thấy hình như Lý Đức Toàn rất tán thưởng nàng, mà không biết rằng ứng xử của nàng bắt nguồn từ một nguyên nhân hoàn toàn khác hắn.

oOo

Trong lúc ai nấy còn mải hoang mang, thấm thoắt tháng Một đã tới.

Một hôm, Nhược Hi đang kiểm kê ghi chép lá trà thì Vương Hỉ chạy vào:

– Chị ạ, Tam a ca đến đấy!

Nhược Hi ừ hữ, bước xuống khỏi bệ gỗ, bảo Vân Hương pha trà. Pha xong, nàng bưng trà nhẹ nhàng đi lên, đặt trà xuống bàn Tam a ca, lúc lui ra thì nghe y nói:

– Nhi thần có chuyện quan trọng liên quan đến Nhị ca, cần tấu bẩm Hoàng a ma.

Bấy giờ Nhược Hi mới hiểu vì sao y đến. Y định cáo giác với Khang Hy rằng tất cả những hành vi cử chỉ lố lăng của Hoàng thái tử Dận Nhưng đều là do Đại a ca Dận Nghị dùng yểm thuật của lạt ma Ba Hán Cách Long để khống chế.

Nhược Hi nghĩ bụng, tại sao lúc nào việc xảy ra rồi mình cũng mới biết? Nhưng thực không có cách nào khác cả, nàng chỉ biết đại khái là có vụ việc như này như này, nhưng cụ thể là lúc nào xảy ra, và xảy ra như thế nào thì thực sự không rõ. Bây giờ chỉ đợi thái tử phục chức thôi. Bỗng nhớ tới Bát a ca và những người cùng phe, nàng đâm lo. Từ ngày ra tái ngoại trở về, nàng vẫn chưa gặp lại chàng, không rõ gần đây để tranh giành ghế thái tử, bọn họ đã làm những gì. Suy đi tính lại, cuối cùng nàng chỉ biết thở dài, bất kể việc ra sao, lần này cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Kiếp nạn của bọn họ phải đến khi Tứ a ca đăng cơ xong mới thực sự bắt đầu.

Tam a ca đi rồi, Khang Hy lập tức phái người đến lục soát chỗ ở của Dận Nhưng, quả nhiên tìm ra một bùa yểm. Ông đùng đùng nổi giận, liền hạ lệnh bắt Dận Nghị, tước hết quyền vị, cấm cố tại phủ đệ, cắt người giám sát chặt chẽ, nhưng hoàn toàn chưa tỏ động thái gì đối với thái tử, vẫn giam lỏng y trong Thượng Tứ viện. Tuy nhiên, tấu chương cầu xin khôi phục địa vị cho thái tử bắt đầu bay lên tơi tới.

Mấy hôm nay, Nhược Hi không đừng được, thường hay nghĩ đến Đại a ca Dận Nghị. Năm xưa đọc về y, nàng đã từng hoài nghi, Dận Nghị làm như vậy thật ư? Đi dùng một phương pháp nực cười nhường này để mưu đồ soán đoạt ngôi báu? Suy đến cùng, bây giờ nàng vẫn không tìm ra đáp án. Nàng chỉ thấy thật hoang đường khi đem hết hành trạng của thái tử đổ cho bùa chú của Đại a ca. Song mọi sự đã xảy ra như vậy đấy, mà xem chừng Khang Hy cũng rất tin. Còn sự tin tưởng này là do người xưa vốn dĩ vẫn tin mấy thứ trù ếm, hay là do Khang Hy lại một lần nữa thỏa hiệp với tình cảm, vừa để Dận Nhưng thoát tội, vừa mượn cớ này trừng trị hành động trái đạo của Dận Nghị đối với y; thì Nhược Hi không tài nào biết được.

Nàng chỉ biết, từ giờ cho đến lúc chết vào năm Ung Chính thứ mười hai, Đại a ca chịu cấm cố tổng cộng hai mươi sáu năm. Vậy là người đầu tiên bị giam đã xuất hiện, tiếp theo sẽ đến Thái tử gia, Thập tam a ca, sau đó là Bát a ca, Cửu a ca, Thập a ca…

Nàng cương quyết bắt mình thôi, không được nghĩ nữa, không nghĩ nữa…

oOo

Hôm ấy, Khang Hy xem xong tấu chương thì tỏ vẻ trầm tư, hồi lâu mới bảo Lý Đức Toàn:

– Truyền Lý Quang Địa tấn kiến.

Đây không phải lần đầu Nhược Hi trông thấy vị công thần bình định Đài Loan, trọng thần của triều đại Khang Hy này. Dạo trước Khang Hy cũng từng tiếp riêng ông ta. Nhưng đang trong thời khắc nhạy cảm, Khang Hy gọi Lý Quang Địa tới làm gì? Hiềm nỗi hôm nay Nhược Hi không thị hầu trong điện, nên không có cơ hội nào biết được.

Buổi tối, dùng cơm xong, Nhược Hi vừa uống trà với Ngọc Đàn vừa nghĩ đến việc Khang Hy triệu kiến Lý Quang Địa. Lúc ấy Ngọc Đàn đứng hầu trong điện, lẽ ra có thể hỏi cô, nhưng nàng không hỏi. Một là vì khi làm việc trước mặt rồng, kỵ nhất là phao truyền ra ngoài những cuộc trao đổi riêng giữa hoàng thượng và thần tử, nàng không muốn làm Ngọc Đàn khó xử. Hai là tuy hiếu kỳ, nhưng chắc là do không thật sự quan tâm lắm đến vụ việc, nên nàng chỉ tự đoán mò mà thôi.

Nàng đương lẩn mẩn nghĩ thì Ngọc Đàn đứng dậy mở cánh cửa trông thẳng ra cổng, như thế ngồi trong nhà cũng có thể nhìn thấy toàn cảnh ngoài sân. Nhược Hi nhìn cử động của cô, vừa uống trà vừa lẳng lặng đợi. Ngọc Đàn sắp đặt xong xuôi mới trở lại ngồi bên Nhược Hi, tiếp tục uống trà, cất tiếng như nói một chuyện bình thường:

– Hôm nay Hoàng thượng hỏi ý kiến Lý đại nhân về việc lập thái tử.

Nhược Hi gật nhẹ đầu, ra ý cho Ngọc Đàn nói tiếp.

– Lý đại nhân đài cử Bát gia.

Nghe vậy, Nhược Hi bỗng run tay, nước trà bắn cả ra áo. Nàng vội đặt chén xuống, rút khăn tay. Ngọc Đàn cũng lấy khăn ra, giúp nàng lau áo.

Sau đấy, hai người chỉ nói chuyện vu vơ, những là thêu hoa gì lên khăn thì nhã, hoa gì thì thô, trong cung ai vẽ hoa khéo nhất, ai thêu khăn đẹp vân vân. Đêm xuống, về phòng ngủ, Nhược Hi mới cảm thấy tim mình như bị bóp chặt, nhắm mắt mãi mà không tài nào đưa giấc được.

oOo

Hôm sau tỉnh dậy, ngồi trang điểm, trông mặt mũi mình nhợt nhạt, Nhược Hi phải dặm thêm thật nhiều phấn, đứng trong điện thị hầu mà tâm trạng vẫn hoảng hốt. Lý Đức Toàn đưa mắt nhắc mấy lần, Nhược Hi mới gắng lấy lại tự chủ.

Loading...

Cũng hôm ấy, suốt từ sáng, Khang Hy cứ ngồi lặng trầm tư, trà dâng lên, bưng vào lúc còn nóng, rồi lại nguyên vẹn bưng ra khi đã nguội, thay hết chén này đến chén khác, Khang Hy thậm chí không buồn nhúc nhích đổi thế ngồi. Trong điện chỉ có Lý Đức Toàn và Nhược Hi đứng hầu. Ngó lão thái giám đứng chếch bên dưới Khang Hy, mặt không biểu lộ gì, Nhược Hi cũng bắt chước, đứng im như tượng gỗ một bên.

Trong một lúc như thế, có tiểu thái giám bước vào bẩm:

– Nhị a ca đã tới, đang chờ bên ngoài.

Khang Hy lãnh đạm:

– Truyền cho vào!

Bấy giờ Nhược Hi mới hiểu, thì ra là triệu kiến Nhị a ca.

Khi Dận Nhưng vào tới, Khang Hy lặng lẽ ngắm người con quỳ dưới đất. Hơn hai tháng giam cầm, rõ ràng y gầy đi nhiều, mặt mày xanh xao, thái độ phập phồng sợ sệt.

Một lúc sau, Khang Hy đứng dậy bảo:

– Theo trẫm vào đây!

Nói đoạn, ông đi thẳng vào phòng ấm bên trong, Dận Nhưng lập cập đứng lên đi theo.

Lý Đức Toàn đưa tay ra dấu, bảo Nhược Hi khép cửa lại, rồi đến bên nàng thì thào:

– Lát nữa nghĩ cách khuyên Vạn tuế gia ăn chút gì nhé.

Nói đoạn, hắn cũng luồn vào phòng trong.

Nhược Hi lặng lẽ đứng ngoài cửa, nhìn long ỷ Khang Hy vừa ngồi mà ngẫm nghĩ, có đáng không? Chắc là đáng rồi, năm xưa chẳng phải nàng cũng từng hùng hục làm việc để được lên trưởng phòng đấy ư? Đủ mọi loại sát hạch chức vụ, quan hệ với người trên người dưới, tiêu tốn không biết bao nhiêu tâm huyết. Tuy có chỗ khác biệt, nhưng chẳng phải cũng đều bất chấp tất cả vì lợi ích sao? Chỉ hiềm thứ lợi ích trước mắt này đây quá to lớn, vì vậy cũng phải trả một giá đắt tương ứng mới có hi vọng. Nàng không nên trách cứ bọn họ. Mấy ai thực sự thoát được vòng danh lợi? Nói đi cũng phải nói lại, dẫu thoát được, những ngày tháng nhàn tản tiếp theo sẽ dùng làm gì đây? Chẳng lẽ đi làm hòa thượng hay ẩn sĩ? Nếu ai cũng làm hòa thượng, làm ẩn sĩ, không ai làm kẻ phàm tục vướng víu nợ trần, thế thì ai nuôi bọn hòa thượng ẩn sĩ kia đây?

Nhược Hi nghĩ vẩn nghĩ vơ, ý nghĩ bay mỗi lúc một xa. Thình lình bắt được tiếng Dận Nhưng nức nở, nàng lắng tai nghe kỹ, nhưng tiếng nói chuyện bên trong rì rà rì rầm không rõ, nên nàng không lưu tâm đến nữa, đằng nào thì cuối cùng Khang Hy cũng lại mềm lòng thôi, vấn đề chỉ là sớm hay muộn.

Một lúc lâu sau, thái tử mới bước ra, Nhược Hi vội kéo cửa, cúi mình tiễn y về. Bên ngoài có người khác đợi dẫn y trở lại nhà giam.

Nhược Hi vội dặn Ngọc Đàn đang chực ở ngoài mau đi chuẩn bị trà nóng và bánh trái, rồi còn cẩn thận dặn là phải dùng đĩa tách màu gì hoa gì.

Sau đó, nàng bưng trà bánh nhẹ nhàng đi vào phòng. Thấy Khang Hy đang đứng bên cửa sổ, nàng đặt các thứ xuống chiếc bàn nhỏ ở đầu giường sưởi, ngó Lý Đức Toàn, hắn khẽ gật đầu với nàng. Nhược Hi bèn rón rén lại gần Khang Hy, dịu dàng thưa:

– Hoàng thượng! Bánh cuốn hôm nay đặc biệt dùng thứ nhụy sen phơi khô nghiền nhỏ mà Hoàng thượng từng khen dạo hè đi ngắm sen, nên phảng phất vị thơm rất nhã. Hoàng thượng thử xem.

Khang Hy không nói năng gì, đi lại gần bàn. Lý Đức Toàn cắt ngay một miếng bé ăn thử, rồi dùng đũa bạc gắp phần bánh còn lại đặt vào đĩa nhỏ trước mặt Khang Hy.

Khang Hy im lặng ăn một miếng, đoạn nhấc chén trà chiêu một ngụm, hỏi:

– Lá trà này thêm gì đây? Sao ngòn ngọt lại lẫn cả vị đắng?

Nhược Hi cúi mình chưa kịp đáp, Lý Đức Toàn đã nói thay:

– Hôm qua Nhược Hi hỏi nô tài, có thể dùng nước ngân hạnh để pha trà không? Nô tài hỏi lý do, Nhược Hi bảo gần đây Hoàng thượng bị ho, mà lại cho là bệnh vặt nên không màng bận tâm. Nhược Hi vì thế rất lo lắng, lại nói “thuốc nhiều hại người”, chi bằng lấy lá ngân hạnh đun nước, vừa đơn giản vừa công hiệu. Nô tài có hỏi Vương thái y, hắn đáp dùng được, vì thế nô tài đồng ý.

Khang Hy ngó Nhược Hi, khẽ gật đầu, rồi lẳng lặng ăn tiếp.


Trước Sau
Loading...