Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm-Chương 118


Trước Sau

Bộ Bộ Kinh Tâm


Tác giả: Đồng Hoa


Chương 118

“Tiểu thư, người đang nghĩ chuyện gì thế? Nửa ngày cũng cứ mãi ngồi trơ ra như vậy.” Ta nhìn Xảo Tuệ lắc đầu, Bây giờ ta không hiểu được suy nghĩ của Dận Chân dù chỉ một chút, khó biết được lúc nào hắn mừng giận. Vốn nghĩ rằng chuyện đứa nhỏ, hắn nhất định sẽ rất giận dữ, trong lòng cũng đã chuẩn bị hết thảy dù cho có bất cứ chuyện gì cũng phải bảo vệ Xảo Tuệ, nhưng hắn lại không có một tia động tĩnh, Những người biết việc này vốn không nhiều lắm, hiện tại càng không có một ai dám nhắc đến, đến cả Thừa Hoan cũng hẳn là đã được dặn dò qua, không từng hỏi bất luận chuyện gì liên quan đến “đệ đệ”. Dường như chuyện có đứa bé chỉ là một giấc mộng, tỉnh mộng rồi chẳng còn gì lưu lại.

“Xảo Tuệ, chúng ta ra ngoài dạo một chút đi.” Ta không muốn tiếp tục suy nghĩ, muốn cho lòng mình nhanh chóng thoát ra khỏi đống rối ren. Xảo Tuệ cười nói:” Sắp tới gìơ dùng bữa rồi, không bằng chờ đến lúc ăn xong, ta cùng tiểu thư tản bộ vậy.” Ta vừa ngồi dậy từ trên giường vừa nói:” Cứ đi một lúc rồi tính sau.” Xảo Tuệ vội vã giúp ta đi giày, tiện tay cầm một chiếc áo choàng xanh nhạt, trên áo có một gốc hồng mai được in nhuộm bằng bút pháp thuỷ mặc.

Xảo Tuệ đỡ ta thong dong đi một lúc, vốn tưởng rằng gió nhẹ hoảng hôn tháng tư có thể cho tâm hồn mình khoan khoái hpn, nhưng trong lòng càng lúc càng thấy không yên,, tựa như trong gió chiều hiu hiu thổi tất cả đến chỉ là sợ hãi. Đột nhiên xoay người quay về hướng Dưỡng Tâm điện. Xảo Tuệ nói:” Không bằng nghỉ ngơi một lúc rồi hãy trở về .”

Ta nói:” Ta không mệt lắm mà.” Xảo Tuệ cũng không nhiều lời, bước nhanh theo ta. Cao Vô Dung canh giữ ở bên ngoài Đông noãn các thấy ta liền hành lễ thỉnh an, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nói, ta khẽ hỏi:” Ai ở bên trong vậy?” Cao Vô Dung trả lời:” Thập Tam gia. Có cần nô tài bẩm báo không ạ?” Ta đang muốn gật đầu, giọng nói từ bên trong đột ngột lớn lên.

Dận Chân nói:” Lão Bát còn chưa tuân chỉ sao?” Thập Tam nói:” Vẫn chưa! Hoàng Huynh , Bát phúc tấn mặc dù có tội, nhưng dù sao cũng được Hoàng a mã năm đó sắc phong, hơn nữa ở bên Bát ca nhiều năm lại có Hoằng vượng, liệu có thể đổi sang hình phạt khác được không?” Dận Chân nói:” Ý trẫm đã quyết. Đệ đi xem xem lão Bát có tuân chỉ hay không đi?” Thập Tam kêu lên một tiếng:” Hoàng huynh” Dận Chân cũng không nói thêm nữa. Tiếng nói lại dần dần thấp xuống.

Ta nhìn Cao Vô Dung lắc đầu nói: “Hoàng thượng cùng Thập Tam gia đang nghị sự, ta sẽ không đi vào quấy rầy nữa.” Nói xong xoay người bước đi. Đợi đến khi đi ra rồi, bàn tay mới không ngừng run run, Xảo Tuệ cuống lên:” Tiểu thư chúng ta quay về nghỉ ngơi đi!: Ta giữ tay nàng, ý bảo nàng đừng nói nữa.

Hai người lẳng lặng đứng từ một nơi bí mật gần đó, sắc trời đã tối đen, Thập Tam cúi đầu, lê bước chân đi ra. Bởi vì hắn khắp người bị phong thấp, khớp xương thường xuyên chịu đau nhức. Dận Chân đặc biệt cho phép kiệu của hắn tuỳ ý tiến cung. Ta khẽ dặn Xảo Tuệ:” Ngươi đi về trước đi, ta muốn nói cùng Thập Tam gia mấy lời” Xảo Tuệ do dự một lúc mới gật đầu.

Loading...

Thập Tam gia” Thập Tam đang muốn lên kiệu, nhìn thấy ta ở phía sau, vội bước lại nói:” Sao không ở trong phòng nghỉ ngơi chứ, đứng ở chỗ này để bị trúng gió hay sao?” Ta hỏi:” Hoàng thượng hạ chỉ gì vậy?” Thập Tam im lặng một lúc nói:” Lệnh cho Bát ca bỏ vợ.” Ta che miệng kinh hãi kêu lên:” Không!” Nắm chặt tay Thập Tam hỏi:”Bát ca đã làm rồi sao?” Thập Tam nói:” Hôm qua mới hạ chỉ, hôm nay ta tiến cung thì Bát ca còn chưa tuân chỉ. Hiện tại thì không biết .”

Ta lập tức bước về hưỡng Dưỡng Tâm điện, bước được vài bước, lại quay về phía Thập Tam :” Không thể để Bát gia bỏ Bát phúc tấn, sẽ có người chết đó. Ngươi đi ngăn cản Bát gia, ta đi cầu xin Hoàng thượng.” Nói xong xoay người bước đi, đi được vài bước, lại quay lại nói:” Không được . Nếu Bát gia ý chí đã quyết. hắn sẽ tuyệt đối không để ý đến ngươi, có khi còn cho rằng ngươi là ” mèo giả từ bi khóc chuột.” Đem ta ra cung đi.”

Thập Tam trợn tròn mắt:” Ngươi làm sao có thể ra cung chứ?” Ta không đợi hắn trả lời, đã bước vào trong kiệu,” Đầu tiên, kiệu của ngươi rất lớn, ngồi hai người cũng không có vấn đề. Thứ hai, nếu thực sự bị người ta tra hỏi, trên người ta có ngọc bài của Hoàng thượng, trước đây cũng từng ra cung, hơn nữa có Thập Tam gia, đệ đệ được hoàng thượng vô cùng sủng ái ở bên, lừa dối đám thị vệ tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì .”

Thập Tam đứng ở bên ngoài kiệu vẫn không nhúc nhích, chỉ chằm chằm nhìn ta, ta nhíu mày nói:” Thập Tam gia là quyết định vứt ta xuống kiệu sao? Năm đó cùng ôm nhau cưỡi chung một ngựa, hôm nay thì kiệu lớn như vậy cũng không dám cùng ngồi sao?” Thập Tam bỗng lắc đầu cười rộ lên.” Cùng ngươi điên rồ thêm lần nữa vậy! Cùng lắm là bị Hoàng huynh trách phạt.!” Nói rồi bước vào trong kiệu.

Ta nhìn Thập Tam cười nói:” Ngươi giục bọn họ đi,phải đi nhanh một chút.” Thập Tam bèn căn dặn cho người hầu mau chạy, lại xoa dịu ta nói:” Ra cung, chúng ta lìền đổi xe ngựa, sẽ tới kịp thôi.” Ta nói:” Ngày hôm nay thần trí ta vẫn không yên, lúc này lại càng thêm lo lắng.” Thập Tam yên lặng một hồi, nói:” Không có việc gì đâu. Đến thái tử bị phế còn có thể phục lập, cho dù thực sự bị bỏ, cũng còn có cơ hội để xoay chuyển.” Ta lắc đầu nói:” Ngươi không biết tình cảm mà Bát phúc tấn giành cho Bát ca, huống hồ tính tình nàng lại cương liệt. bất cứ việc gì cũng theo hướng cực đoan.” Nói rồi che miệng không muốn nghĩ nữa.

Cỗ kiệu thuận lợi ra cung, xe ngựa phi nước đại chạy tới Liêm thân vương phủ, Thập Tam đỡ ta xúông xe, gã sai vặt ở bên đã sớm bước lên gõ cửa. ” Vương gia nhà ta cầu kiến.” Thị vệ đứng canh dập đầu hành lễ với Thập Tam, vẻ mặt đau buồn đáp lời” Hôm nay Vương gia đã sớm dặn rằng, ai cũng không gặp, Vương gia trở về đi ạ.”

Ta không chờ Thập Tam trả lời. lướt qua thị vệ đi vào, thị vệ muốn ngăn lại , Thập Tam cũng bước theo vào, vừa quát lớn,” Ngu ngốc! Chúng ta mà ngươi cũng dám chặn sao” Thị vệ e ngại oai phong của Thập Tam,biết không dễ ngăn trở, đám người đồng loạt quỳ xuống che trước mặt chúng ta nói:” Chủ tử có dặn dò, chúng nô tài phải nghe theo, nếu Vương gia kiên quyết muốn vào, tiểu nhân cũng không dám ngăn Vương gia kim ngọc chi khu, nhưng lại không thể làm tròn phận sự, cũng chỉ còn con đường tự sát mà thôi.” Ta nhìn Thập Tam. sững sờ đứng trước cửa.


Trước Sau
Loading...