Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm-Chương 10


Trước Sau

Bộ Bộ Kinh Tâm


Tác giả: Đồng Hoa


Chương 10

Nghe bà ta nói, các a ca đều tỏ ra chú ý. Thập a ca cúi đầu, vẻ suy nghĩ. Khang Hy bảo:

– Cũng đến tuổi rồi!

Phi tử lại cười vun vào:

– Hôm kia Tĩnh cách cách có tâm sự với thần thiếp, rằng tiểu nữ Minh Ngọc đã lớn, nhờ thiếp ngó nghiêng xem con cái nhà ai thích hợp. Thiếp thấy Thập a ca rất xứng lứa vừa đôi!

Thập a ca nghe vậy, ngẩng phắt lên nhìn Khang Hy, nét mặt căng thẳng. Khang Hy gật gù:

– Rất xứng! – Trầm ngâm chốc lát, ông ta bảo Thập a ca – Vậy lập Quách Lạc La Minh Ngọc làm đích phúc tấn cho con.

Thập a ca sớm đã đỏ bừng cả mặt, vội kêu cầu:

– Hoàng a ma, nhi thần còn nhỏ…

Gã chưa nói dứt, Khang Hy đã cắt ngang:

– Mười bảy còn nhỏ nỗi gì?

Thập a ca cuống quýt gãi đầu, hấp tấp thưa:

– Tứ ca Bát ca đều lập trắc phúc tấn trước, chi bằng cũng lập trắc phúc tấn cho con trước vậy!

Khang Hy đanh mặt:

– Nói càn! Được Minh Ngọc làm đích phúc tấn mà ngươi còn cảm thấy tủi thân ư?

Thập a ca rối cả lên, không biết đáp sao cho phải, bèn quỳ thụp ngay xuống:

– Nhi thần không có ý đó! Chỉ là vì, nhi thần… nhi thần chỉ muốn…

Gã còn đang lắp bắp, Bát a ca đã đứng dậy, mỉm miệng cười, từ tốn thưa:

– Hoàng a ma, nhi thần nghĩ Thập đệ hơi bất ngờ nên chưa thích nghi được mà thôi. Đợi đến khi bình tâm lại rồi, có khi còn sung sướng quá nữa ấy!

Thập a ca quay phắt lại, trừng mắt ngó Bát a ca, mặt đỏ tía lên, lo lắng có, giận dữ có, khổ sở có, nhưng phần nhiều là van lơn. Song Bát a ca vẫn giữ nguyên nụ cười, nhìn thẳng vào gã, giục:

– Thập đệ, còn không mau tạ ơn?

Thập a ca trừng trừng nhìn Bát a ca. Con người ấy, dáng điệu nho nhã ôn hòa nhưng hai mắt thăm thẳm u ám, không xác định được bên trong ẩn chứa những gì.

Cuối cùng, van lơn, khổ sở, phẫn nộ đều xẹp đi cả, bỏ lại vẻ trống rỗng trên khuôn mặt Thập a ca. Gã chậm chạp quay đầu lên, áp hai tay xuống đất, chậm chạp khấu đầu ba cái, tiếng trán gõ sàn vang lên khô khốc, giọng rành rọt:

– Nhi thần tạ ơn Hoàng a ma!

Bát a ca thong thả ngồi xuống.

Nhược Hi cảm thấy ba tiếng khấu đầu kia như nện thẳng vào trái tim mình. Một tiếng, một tiếng, lại một tiếng nữa, cùng đè trĩu xuống, làm cô ngạt thở. Vẫn biết ở thời phong kiến hôn nhân phải theo lệnh cha mẹ, theo lời mai mối, người ta khó lòng được tự do quyết định, song thực sự mục kích cảnh này mới thấm thía được tính chất tàn khốc của nó. Nhược Hi căm phẫn nhìn Minh Ngọc, cô ta cũng chằm chằm ngó trả, vẻ mặt vừa buồn bã, lại vừa khoái trá, vừa bất mãn, lại vừa thống hận.

Nhưng sau, những buồn bã khoái trá bất mãn đều từ từ tiêu tan, dần dần chuyển hóa thành một điệu cười quyến rũ. Trước cặp mắt nảy lửa của Nhược Hi, cô ta duyên dáng đứng dậy, đoan trang tiến ra tạ ơn, hệt như một con khổng tước kiêu hãnh đang phô bày dáng vẻ lộng lẫy tuyệt vời của mình. Nhìn Thập a ca và Minh Ngọc quỳ bên nhau, Nhược Hi những muốn gào lên. Vì sao? Vì sao? Vì sao chứ? Gã chẳng phải a ca đấy ư? Chẳng phải vương tôn quý tộc nhất nước đấy ư? Vì sao dòng dõi tôn quý ấy lại đoạt đi tự do – thứ quý giá nhất của gã? Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, liên tưởng tới Nhược Lan, lại nhớ ra kỳ tuyển tú nữ đang tới gần, Nhược Hi tự hỏi, chẳng lẽ đây là số phận của những con người trong Tử Cấm thành? Nỗi kinh sợ vẫn gắng đè nén bấy lâu được thể trào lên, toàn thân run bần bật, cô không còn biết mọi việc sau đó tiếp diễn ra sao, cũng không ý thức được mình rời cung điện bằng cách nào, chỉ nhớ lúc về tới phủ, kiệu vừa ngừng, cô đã ào ra, chạy xộc vào cổng lớn. Đằng sau mọi người nhớn nhác gọi la.

Nhược Hi cắm đầu chạy, chạy như bay, chạy thục mạng, chạy bằng hết sức bình sinh, lòng thôi thúc phải tìm một chỗ mà trốn, tưởng đâu không trốn cho nhanh thì khi tỉnh ra đã thấy mình vô duyên vô cớ bị gả cho ai đó mất rồi. A hoàn nô bộc rối rít đuổi theo, Nhược Lan vừa chạy vừa gọi: “Nhược Hi, Nhược Hi…” Bát a ca rảo chân bước, đồng thời bình tĩnh sai người giữ tiểu thư lại. Nhược Hi không rõ mình chạy bao lâu, chỉ biết một tên thị vệ đột ngột nhô ra chặn đường, cô định chạy vòng qua thì hắn giơ tay cản. Nhược Hi điên cuồng vùng vẫy, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi hắn, khẩn trương tìm một chỗ kín ẩn mình. Bấy giờ giọng Bát a ca từ xa vẳng lại: “Đánh ngất đi!” Nhược Hi nghe gáy nhói lên một cái, rồi không hay biết gì nữa.

oOo

Sau bữa tiệc Trung thu, Nhược Hi trở nên ít nói. Xảo Tuệ, Đông Vân giở hết mọi cách khuyên dỗ, Nhược Hi vẫn không cải biến. Hằng ngày, nếu không cầm chân bên bàn tập viết thì cũng tìm một chỗ ngồi thừ ra. Lần đầu tiên, cô nghiêm túc xem xét lại sự thực là mình đang sống ở thời phong kiến, cẩn thận đánh giá lại những đường hướng có thể của số phận mình. Hết lần này đến lần khác, cô tự vấn, chẳng lẽ ta phải thụ động chờ mọi việc giáng xuống hay sao?

A hoàn nô bộc trong phủ lén lút theo dõi Nhược Hi bằng ánh mắt quái lạ, ai nấy xôn xao bàn tán rằng có lẽ cô đang phát điên vì Thập a ca, nhưng Nhược Hi chẳng mảy may quan tâm. Nhược Lan thì cứ nhìn em với vẻ trầm mặc buồn thương, thấy em mỗi ngày một gầy héo, nàng cũng tiều tụy theo. Có lần, Xảo Tuệ khẽ khàng nhắc:

– Chủ tử, người khuyên tiểu thư xem?

Nhược Lan dịu dàng đáp:

– Khuyên cũng vô ích thôi. Rồi sẽ đến lúc Nhược Hi tự hiểu ra và biết cách chấp nhận.

Không đâu, không đâu, Nhược Hi nghĩ thầm. Ta không bao giờ hiểu được, vì sao số phận con người có thể xoay chuyển chỉ bởi một câu nói của ai kia? Từ nhỏ tới lớn, cô luôn tâm niệm nỗ lực hiện tại sẽ quyết định kết quả tương lai. “Hoa nay thế nào, mai thành quả nấy” là phương châm của Nhược Hi, cô không thể chấp nhận đời mình phụ thuộc vào ý muốn của người khác. Không được, dứt khoát không! Cô hận ông trời, vì sao đưa mình về đây, sao không để mình sinh ra luôn ở thời đại này, như thế có khi cô sẽ cam chịu số mệnh hơn. Nhưng nay, cô đã sống ở thời hiện đại được hai mươi lăm năm, được dạy dỗ rằng vận mạng mỗi người nằm trong tay họ, tự nhiên lại có kẻ bảo, số nó thế, chấp nhận đi, thì không!

oOo

Loading...

Trời đã vào tiết cuối thu, lá vàng bắt đầu rụng lả tả. Nhược Hi thường đứng dưới gốc cây, ngắm những chiếc lá múa may rơi theo làn gió. Mỗi chiếc lá là một vũ công, chúng chao trái, lượn phải, đảo lên, lướt xuống, có khi xoáy tròn trong gió như một thiếu nữ áo xanh đánh hông trên sân khấu, trông thực muôn vẻ yêu kiều. Nhưng cuối cùng, không cự nổi lực hấp dẫn, chúng dần dần đáp hết xuống đất, mang theo nỗi bịn rịn với gió khôn nguôi.

Bát a ca và Thập tứ a ca đứng cạnh Nhược Hi, cùng cô ngắm màn vũ đạo của lá. Nhược Hi than khẽ:

– Thật bi ai, không muốn rụng mà chẳng thoát được số phận.

Thập tứ a ca ôn tồn bảo:

– Tâm trạng này là Buồn thương hoa để lệ rơi, Biệt ly chim cũng vì người xót xa đây mà. Vài ba ngày nữa, tinh thần khá hơn, cô sẽ không nghĩ quẩn như vậy nữa.

Nhược Hi không đáp, vẫn dõi mắt nhìn những chiếc lá đảo chao trong gió.

Thập tứ a ca im lặng một lát, lại hỏi:

– Nhược Hi, cô mến Thập ca lắm à?

Nhược Hi đưa tay bắt một chiếc lá vàng vừa bay qua mắt:

– Phải, tôi rất mến Thập a ca. Anh ta phóng khoáng, sôi nổi, biết làm tôi vui, và quan trọng nhất là đối xử với tôi rất tử tế – Cô hất mạnh chiếc lá trong tay rồi hơi ngửa đầu, nhìn nó chấp chới như múa – Nhưng tôi không mến theo kiểu thiên hạ tưởng tượng. Đối với tôi, Thập a ca chỉ là bạn mà thôi.

Thập tứ a ca sửng sốt hỏi:

– Thế tại sao việc thành thân của anh ấy khiến cô buồn đến vậy? Ngoài kia người ta đều nói Nàng Liều đang tức phát điên lên vì hôn sự của Thập a ca.

Nhược Hi quay hẳn lại nhìn Thập tứ:

– Tôi buồn không phải vì hôn sự của Thập a ca, mà vì hôn sự ấy là do người ta ấn vào tay anh ta. Bản thân Thập a ca cũng không muốn mà – Cô hít một hơi – Tôi buồn vì số mệnh của mình lại phải tuân theo ý muốn của kẻ khác, tại sao không thể tự quyết định?

Nghe đến đây, Thập tứ a ca như ngạt thở, trừng trừng nhìn Nhược Hi. Bát a ca cũng nhìn chằm chằm, mặt đanh lại, giọng nghiêm nghị:

– Những lời đại nghịch bất đạo như thế, sau này không được nói nữa!

Nhược Hi nhếch mép cười khẩy, ngoảnh mặt đi. Bát a ca tiến tới, đưa một tay giữ lấy cằm cô, quay mặt cô về phía mình, mắt như khoan vào mắt cô, lạnh lùng hỏi:

– Nghe rõ chưa?

Nhược Hi giật đầu vùng ra, nhưng bị giữ chặt cứng, không sao thoát được, bèn giương ánh mắt rắn rỏi lên nhìn trả. Bát a ca siết mạnh tay hơn, gằn từng chữ:

– Nghe rõ chưa?

Nhược Hi thấy cằm phát đau, càng lúc càng đau, cuối cùng cô ném ra ánh mắt hằn học, hét lên:

– Nghe rõ rồi!

Bát a ca chằm chằm nhìn cô, từ từ thu tay về, rồi phẩy tay áo bỏ đi. Thập tứ a ca trầm giọng hỏi:

– Cô điên rồi sao? Kẻ khác mà cô nói ở đây là thiên tử Đại Thanh đó! – Nói đoạn gã tất tả quay mình đuổi theo Bát a ca.

Cứ thế, Nhược Hi đứng ngẩn dưới màn lá rụng tơi bời, bất động như một hình vẽ trong gió. Khi Xảo Tuệ ra tìm, thấy bộ dạng ấy thì thở dài, dịu dàng đỡ lấy cánh tay cô, dỗ dành:

– Gió mạnh thế này, chúng ta về thôi!

Nhược Hi vô thức chậm chạp theo về.

Trông thấy em vào tới cửa, Nhược Lan vội chạy ra đón, vừa cầm tay em đã kinh hãi la lên: “Sao lạnh thế này!” Nàng đỡ Nhược Hi ngồi xuống, bảo Xảo Tuệ mau mang trà nóng lại, rồi ủ hai tay Nhược Hi vào tay mình. Hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang tay Nhược Hi, từng chút, từng chút một, rồi lại từ lòng bàn tay truyền vào tim cô. Nhược Hi ngắm khuôn mặt hốc hác của chị, lòng vừa xót xa, vừa ấm áp, lại vừa tủi thân, không nhịn được ôm chầm lấy chị khóc òa lên. Nhược Lan choàng tay quanh em, vừa vỗ vỗ lưng, vừa lẩm bẩm:

– Khóc được là tốt, khóc được là tốt!

Khóc chán khóc chê, cảm thấy cổ họng khản cả đi, Nhược Hi mới nén nước mắt, nhưng vẫn không chịu đứng lên, cứ khư khư ôm Nhược Lan. Nhược Lan cũng không nói gì, thi thoảng xoa xoa lưng em. Hồi lâu sau, Nhược Hi rúc đầu vào lòng chị, buồn bã hỏi:

– Tại em đánh Minh Ngọc cách cách nên Thập a ca mới phải lấy cô ta, đúng không?

Nhược Lan nâng Nhược Hi dậy, rút khăn tay lau mặt cho em:

– Em đánh hay không, thì Thập a ca cũng phải lấy cô ta – Nàng thở dài – Những người như chúng ta đây, chẳng qua chỉ là quân cờ trong tay hoàng thượng. Lúc đó em trông tình hình, chắc tưởng hôn sự chỉ là ý tưởng bất chợt của người, nhưng thực ra hoàng thượng nghiền ngẫm lâu rồi. Quý phi đoán biết được nên tìm cơ hội để phối hợp diễn kịch với người mà thôi.

Nhược Hi nghe vậy, không nói năng gì, thầm nghĩ mình tự mãn quá độ, cứ tưởng Minh Ngọc cách cách cho rằng mình nặng lòng với Thập a ca nên cướp lấy gã để báo thù. Nhưng thôi thế cũng tốt, cũng bớt phần áy náy với bạn bè. Ôi con người trong cung…! Cô bỗng rùng mình, toàn thân ớn lạnh. Nhớ tới mấy lời ngoài vườn, cô lại ôm chầm lấy Nhược Lan, sợ hãi nghĩ, không được nói lung tung nữa, dứt khoát không được nói lung tung, kẻo gây hại cho chị.


Trước Sau
Loading...